Trịnh Khánh Huyền
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Nhân vật chủ nhà trong văn bản trên là hình ảnh tiêu biểu cho kiểu người bảo thủ, nông cạn và cố chấp. Trước hết, ông hiện lên là một người thiếu suy nghĩ và chủ quan khi phớt lờ lời cảnh báo về nguy hiểm từ đống củi và vị trí đặt bếp. Dù hàng xóm đã thiện chí khuyên bảo để phòng tránh tai họa, nhưng sự thiếu lường trước hậu quả đã khiến ông phải trả giá bằng việc ngôi nhà bị cháy dữ dội. Không chỉ chủ quan, nhân vật này còn mang tính cách bảo thủ và dễ tự ái; thay vì tiếp thu, ông lại "có ý giận" và đánh giá sai lòng tốt của người khác. Thậm chí, ngay cả khi sự cố đã xảy ra, ông vẫn chưa nhận ra lỗi lầm mà còn quyết định không mời người hàng xóm dự tiệc, lại còn trách móc ông ấy "nói gở", cho rằng lời nói của hàng xóm là nguyên nhân gây ra hỏa hoạn. Thái độ ấy cho thấy một cái tôi quá lớn, che mờ đi lý trí. Tuy nhiên, điểm đáng ghi nhận là cuối cùng chủ nhà đã biết nhận ra sai lầm. Nhờ lời phân tích chí lý của người khách, ông đã hiểu ra ai mới thực sự là người giúp mình tránh khỏi tai ương từ gốc rễ. Tóm lại, qua sự chuyển biến từ một kẻ cố chấp đến chỗ biết phục thiện, nhân vật chủ nhà đã gửi gắm bài học đắt giá về việc biết lắng nghe, trân trọng những lời góp ý thẳng thắn và đúng đắn trong cuộc sống.
Câu 2:
Trong hành trình trưởng thành của mỗi cá nhân, chúng ta không thể đơn độc bước đi mà luôn cần đến những chỉ dẫn từ người khác. Lời khuyên vốn là một phương tiện giao tiếp quan trọng, giúp ta học hỏi từ kinh nghiệm của người đi trước. Tuy nhiên, đứng trước quan điểm cho rằng: "Trong mọi hoàn cảnh, con người cần phải lắng nghe và làm theo tất cả lời khuyên của người khác", tôi cho rằng đây là một nhận thức chưa đúng đắn, thậm chí là sai lầm. Con người cần biết lắng nghe, nhưng sự lắng nghe ấy phải đi đôi với sự chọn lọc, thay vì hành động một cách máy móc và thụ động.
Trước hết, chúng ta cần hiểu rõ bản chất của vấn đề. "Lắng nghe" không chỉ đơn thuần là việc thu nhận âm thanh, mà là quá trình tiếp nhận ý kiến, kinh nghiệm từ người xung quanh. Trong khi đó, "làm theo tất cả" lại là một trạng thái hành động hoàn toàn phụ thuộc, thiếu vắng sự suy nghĩ và phản biện cá nhân. Quan điểm này vô tình đã đề cao việc nghe theo người khác một cách tuyệt đối, đồng thời phủ nhận hoàn toàn vai trò của tư duy và cái tôi độc lập.
Sở dĩ tôi phản đối quan điểm này là vì không phải mọi lời khuyên đều đúng đắn và phù hợp. Chúng ta cần hiểu rằng mỗi người có một hoàn cảnh sống, suy nghĩ, nền tảng tri thức và thế giới quan hoàn toàn khác nhau. Một lời khuyên có thể là "vàng ngọc" với người này nhưng lại là "thuốc độc" với người khác vì sự khác biệt về bối cảnh. Trong cuộc sống, đôi khi có những lời khuyên mang tính sai lệch, chủ quan, hoặc xuất phát từ lòng đố kỵ. Nếu chúng ta nhắm mắt làm theo một cách máy móc, cái giá phải trả đôi khi là những hậu quả tiêu cực không thể cứu vãn. Điều này chẳng khác nào việc ta đi một đôi giày đẹp của người khác nhưng lại hoàn toàn không vừa với kích cỡ chân mình.
Hơn thế nữa, việc làm theo tất cả lời khuyên sẽ khiến con người mất đi sự độc lập và tính chủ động. Khi một cá nhân luôn đặt quyền quyết định cuộc đời mình vào tay kẻ khác, họ sẽ dần trở nên thiếu tự tin, rụt rè và không bao giờ dám tự mình đối mặt với thử thách, khônng dám đưa ra quyết định của riêng mình. Trong học tập, nếu một học sinh chỉ biết làm theo cách giải của bạn bè hoặc nghe theo mọi ý kiến xung quanh mà không chịu tự mình tư duy, tìm tòi, thì bộ não sẽ dần trở nên lười biếng, khả năng sáng tạo bị thui chột. Để thành công, con người bắt buộc phải có chính kiến và dám chịu trách nhiệm với những lựa chọn của chính bản thân mình thay vì trở thành một bản sao mờ nhạt của ai đó.
Thực tế đã chứng minh rằng, lắng nghe có chọn lọc mới là chìa khóa giúp con người phát triển toàn diện. Biết tiếp thu những lời khuyên đúng đắn, chân thành sẽ giúp chúng ta hoàn thiện nhân cách và sửa chữa những lỗi lầm. Đồng thời, việc phải cân nhắc, suy nghĩ kỹ lưỡng trước khi hành động mới thực sự rèn luyện cho ta bản lĩnh và tư duy sắc sảo. Một người bản lĩnh là người biết dùng trí tuệ của mình làm màng lọc để giữ lại những giá trị tinh hoa và loại bỏ những tạp chất từ những lời khuyên không phù hợp.
Tuy nhiên, khi phản đối việc làm theo "tất cả" lời khuyên, chúng ta cũng cần nhìn nhận vấn đề từ góc độ ngược lại để tránh rơi vào sự cực đoan. Lắng nghe là vô cùng cần thiết, bởi nó thể hiện sự tôn trọng, cầu thị và lòng khiêm nhường. Điều quan trọng là ta phải biết phân biệt đúng – sai, phù hợp – không phù hợp trước khi quyết định thực hiện. Chúng ta cần phê phán lối sống thiếu chính kiến, "đẽo cày giữa đường", nhưng cũng đồng thời cần phê phán những kẻ bảo thủ, tự phụ, luôn đóng chặt cánh cửa tâm hồn và không chịu tiếp thu bất cứ ý kiến đóng góp nào từ bên ngoài.
Tóm lại, trong mọi hoàn cảnh, chúng ta không nên làm theo tất cả lời khuyên của người khác một cách mù quáng để tránh trở thành " người đẽo cày giữa đường thứ hai ". Bài học lớn nhất mà mỗi người cần khắc ghi chính là: Hãy biết lắng nghe bằng trái tim nhưng phải hành động bằng khối óc của chính mình. Việc rèn luyện tư duy độc lập và bản lĩnh cá nhân chính là nền tảng vững chắc nhất để chúng ta hoàn thiện bản thân, tự tin vững bước trên con đường mình đã chọn và xây dựng một cuộc sống hạnh phúc, ý nghĩa.
Câu 1:
Câu chuyện về hai vợ chồng người thầy bói là một bài học đắt giá về sự hạn hẹp trong nhận thức của con người. Hai vợ chồng thầy bói là những người khiếm khuyết cả về thể chất lẫn nhận thức: Chồng mù, vợ điếc. Sự khiếm khuyết này không chỉ giới hạn khả năng cảm nhận thế giới mà còn ảnh hưởng đến cách họ suy nghĩ và đánh giá sự việc. Người chồng hiện lên với sự bảo thủ cực đoan, dù không nhìn thấy cờ phướn nhưng vẫn khăng khăng khẳng định thực tế chỉ có tiếng trống kèn, đồng thời dùng thái độ nóng nảy để lấn át ý kiến của vợ. Điều đó cho thấy ông chỉ tin vào cảm nhận chủ quan của mình, không có tinh thần tiếp thu ý kiến từ người khác. Ngược lại, người vợ cũng không kém phần cố chấp khi dùng đôi mắt để bác bỏ hoàn toàn những âm thanh mà mình không nghe thấy. Dù không nghe thấy âm thanh nhưng lại quả quyết chỉ có cờ; luôn hơn thua với chồng. Cách ứng xử này thể hiện sự phiến diện và thiếu tôn trọng quan điểm của người đối diện. Cả hai đều thiếu sự thấu hiểu, không biết lắng nghe nhau, dẫn đến mâu thuẫn vô lí. Chính sự hạn chế trong nhận thức cùng tính cách cố chấp đã khiến cuộc tranh cãi trở nên căng thẳng mà không đi đến kết quả đúng đắn. Qua hình ảnh hai nhân vật này, truyện phê phán lối sống thiển cận, coi cái tôi là trên hết. Đồng thời, tác phẩm gửi gắm thông điệp sâu sắc: để hiểu đúng sự thật, chúng ta cần có cái nhìn đa chiều và biết tôn trọng, lắng nghe quan điểm của người khác thay vì chỉ tin vào những gì hạn hẹp mà mình thấy được.
Câu 2:
Trong thời đại công nghệ số, mạng xã hội đã trở thành phương tiện phổ biến nhất để con người giao tiếp và chia sẻ thông tin. Tuy nhiên, nhiều ý kiến tranh luận rằng mạng xã hội vừa kết nối vừa có thể khiến con người cảm thấy cô đơn hơn. Bản thân tôi hoàn toàn tán thành với quan điểm: "Mạng xã hội khiến con người cô đơn hơn.", vì mặc dù giao tiếp trực tuyến nhiều, con người lại ít gặp gỡ, chia sẻ trực tiếp và phụ thuộc vào thế giới ảo.
Về thực chất, quan niệm này nhằm phản ánh tình trạng con người dễ bị lệ thuộc vào thế giới ảo, mải mê so sánh bản thân với những hình ảnh hào nhoáng của người khác mà quên đi việc bồi đắp các giá trị thực tại, ít giao tiếp thực tế. Khi thế giới ảo chi phối cảm xúc, các mối quan hệ đời thực trở nên xa cách, khiến cá nhân cảm thấy trống trải, cô đơn. Quan điểm nhắc nhở mỗi người cần nhận thức đúng vai trò của mạng xã hội, không để thế giới ảo chi phối cảm xúc và các mối quan hệ đời thực.
Lý do đầu tiên khiến mạng xã hội làm con người cô đơn hơn là bởi nó làm giảm sút giao tiếp trực tiếp và hạ thấp chất lượng các mối quan hệ. Khi dành quá nhiều thời gian để lướt điện thoại, chúng ta đang vô tình tước đi cơ hội được gặp gỡ, trò chuyện và thấu hiểu lẫn nhau một cách sâu sắc. Thật không khó để bắt gặp hình ảnh trong một gia đình, cha mẹ và con cái cùng ngồi chung một phòng khách nhưng mỗi người lại mải mê với một màn hình riêng, thiếu đi những lời hỏi han ân cần. Trong lớp học, học sinh có thể bình luận sôi nổi trên trang cá nhân của nhau nhưng lại ngại ngần trao đổi trực tiếp, dẫn đến những hiểu lầm không đáng có. Thực tế trớ trêu là có những người sở hữu hàng nghìn "bạn bè ảo" nhưng khi gặp biến cố trong đời thực, họ lại chẳng tìm nổi một bờ vai để sẻ chia tâm sự.
Bên cạnh đó, mạng xã hội còn tạo ra áp lực tâm lý và cảm giác so sánh, dẫn đến sự cô đơn tâm lý. Trên không gian mạng, đa số mọi người chỉ khoe ra những mặt tốt đẹp, thành công và vui vẻ nhất. Vì vậy, con người dễ so sánh bản thân với hình ảnh người khác trên mạng, từ đó cảm thấy kém cỏi, cô đơn hoặc bị bỏ rơi. Khi một học sinh nhìn thấy bạn bè đăng ảnh đi chơi xa, chia sẻ những niềm vui hay khoe thành tích học tập rực rỡ trên mạng xã hội mà mình không đạt được , họ dễ nảy sinh tâm lý mặc cảm, tự ti, thấy mình kém cỏi và bị bỏ rơi. Việc đặt giá trị bản thân lên những lượt "like" hay "follow" khiến con người luôn sống trong trạng thái bất an; nếu không nhận được sự tương tác như kỳ vọng, họ dễ rơi vào trạng thái trống rỗng, cảm thấy mình đang bị cả thế giới cô lập.
Tóm lại, mạng xã hội thực sự có thể khiến con người cô đơn hơn nếu chúng ta sử dụng thiếu kiểm soát, không hợp lí. Đồng tình với quan điểm này không phải là phủ nhận sạch trơn lợi ích của công nghệ, mà là để chúng ta nhận thức được những "cạm bẫy" cảm xúc tiềm ẩn. Từ đó, mỗi người cần biết điều chỉnh hành vi, học cách ngắt kết nối ảo để kết nối thật, biết trân trọng những phút giây hiện tại và duy trì các mối quan hệ đời thực để xây dựng một cuộc sống hạnh phúc và ấm áp hơn.
Câu1: Đề tài của truyện: Thói chủ quan/ Thói bảo thủ.
Câu 2: Người hàng xóm tốt bụng đã khuyên chủ nhà "dời bếp đi chỗ khác, hoặc xếp củi ra sân, không thì có ngày cháy nhà".
Câu 3. Nhận xét về nhân vật người chủ nhà trong truyện:
- Lúc đầu: Là người bảo thủ, chủ quan và thiếu sáng suốt. Ông không những không lắng nghe, tiếp thu ý kiến đúng đắn mà còn có lòng tự trọng quá cao, khăng khăng là mình đúng.
- Sau khi xảy ra đám cháy: ông chỉ tạ ơn những người chữa cháy mà gạt bỏ người đã cảnh báo mình từ trước, còn oán giận cho rằng vì ông hàng xóm nói gở nên mới xảy ra cơ sự như vậy.
- Lúc sau: Ông là người biết nhận ra lỗi lầm của mình. Sau khi được người khác phân tích, ông đã nhận ra cái sai của mình, từ đó thay đổi thái độ và biết ơn người hàng xóm.
Câu 4: Truyện kể về việc một người chủ nhà không nghe lời khuyên ngăn về nguy cơ cháy nhà, dẫn đến hỏa hoạn thật sự. Qua đó, tác giả dân gian phê phán thói bảo thủ, cố chấp và đề cao giá trị của những lời khuyên chân thành, đúng đắn giúp con người tránh khỏi hoạn nạn.
Câu 5: Câu chuyện mang đến bài học đắt giá về sự lắng nghe, tiếp thu ý kiến trong cuộc sống. Thay vì để cái tôi cá nhân và sự tự ái lấn át, chúng ta cần học cách trân trọng những lời góp ý thẳng thắn, chân thành từ những người xung quanh, bởi đó chính là chìa khóa giúp ta nhìn ra những thiếu sót của bản thân. Qua đó, chúng ta cần có tầm nhìn xa để ngăn chặn rủi ro ngay từ khi nó còn là mầm mống, đừng đợi đến khi hậu quả xảy ra, gây thiệt hại về công sức và tiền bạc mới hối hận và tìm cách khắc phục, giải quyết.
Câu 1: Từ ngữ chỉ thời gian là " một hôm". Từ đó cho thấy thời gian tiêu biểu trong truyện ngụ ngôn: Không xác định cụ thể ngày tháng năm nào, giúp câu chuyện mang tính khái quát và có giá trị bài học ở mọi thời đại.
Câu 2 : Điểm chung của hai nhân vật chính:
- Về hoàn cảnh: Đều là người có khiếm khuyết về cơ thể (chồng đui, vợ điếc).
- Về tính cách: Cả hai đều bảo thủ với quan điểm của mình và nóng nảy. Họ chỉ tin vào giác quan duy nhất còn lại của mình và khăng khăng phủ nhận ý kiến của người khác.
Câu 3: Sự kiện chính là cuộc tranh cãi nảy lửa giữa hai vợ chồng người thầy bói (chồng đui, vợ điếc) khi gặp một đám ma trên đường. Người vợ khẳng định đám ma chỉ có cờ phướn, người chồng khẳng định đám ma chỉ có tiếng trống kèn, dẫn đến việc họ lời qua tiếng lại, cãi nhau ầm ĩ cho đến khi có người vào can ngăn.
Câu 4:
– Đề tài: Bài học về sự phiến diện trong suy nghĩ , bảo thủ với quan điểm cá nhân và cách nhìn nhận vấn đề thiếu khách quan của con người.
– Căn cứ xác định:
+ Nhân vật chính trong truyện: Hai vợ chồng người thầy bói.
+ Nội dung chính của văn bản: Hai vợ chồng người thầy bói – chồng thì đui, vợ thì điếc – cãi nhau vì mỗi người chỉ cảm nhận được một phần của sự thật (người chồng chỉ nghe thấy trống kèn, người vợ chỉ nhìn thấy cờ phướn).
Câu5: Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến: "Muốn hiểu đúng sự việc, cần biết lắng nghe và tôn trọng góc nhìn của người khác." Bởi lẽ, mỗi cá nhân đều có những giới hạn nhất định về tri thức và trải nghiệm và góc nhìn, suy nghĩ khác nhau ; nếu chỉ khăng khăng giữ lấy cái tôi cá nhân, ta dễ trở nên phiến diện và bảo thủ như vợ chồng người thầy bói, dễ hiểu sai sự việc. Khi chúng ta biết lắng nghe và tôn trọng góc nhìn, ý kiến của người khác, ta sẽ nhìn nhận vấn đề một cách đa chiều, đầy đủ và chính xác hơn. Ví dụ: Khi quan sát số 6 nằm dưới đất, người đứng ở chân của chữ số sẽ thấy là số 6, nhưng người đứng đối diện lại khẳng định đó là số 9. Nếu cả hai không bước sang vị trí của nhau hoặc lắng nghe đối phương, họ sẽ mãi tranh cãi vô ích mà không biết rằng cả hai đều đúng nhưng chưa đủ. Tôn trọng góc nhìn khác chính là chìa khóa để mở ra sự thấu hiểu và tránh những xung đột sai lầm.
John Mason từng khẳng định: “Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao”. Thế nhưng, trong một thế giới luôn vận hành theo những chuẩn mực đồng nhất, những khuôn mẫu cũ kĩ , việc giữ lấy cái 'nguyên bản' ấy chưa bao giờ là dễ dàng. Câu truyện ngụ ngôn 'Chú Ngựa có sừng' của tác giả Phúc Hào đã khắc hoạ cuộc đấu tranh nội tâm đầy cam go ấy qua hình tượng một chú Ngựa mang trên mình chiếc sừng kỳ lạ. Tác phẩm không chỉ phác họa thành công diễn biến tâm lý của nhân vật từ mặc cảm đến tự tin, mà còn gửi gắm một thông điệp ý nghĩa: hãy can đảm sống cuộc đời của một Kỳ lân thay vì ép mình vào sống một cuộc đời nhạt nhoà những chú ngựa bình thường.
Mở đầu truyện, chú Ngựa hiện lên với tâm trạng hoảng hốt và mặc cảm khi “ phát hiện có cái gì nhọn nhọn nhú lên giữa hai tai của mình” . Chiếc sừng vốn là một món quà của tạo hóa, nhưng trong mắt chú, đó lại là một sự "quái dị". Hành động “ cố gắng dùng lông để che lại , hay “ mài cái sừng vào tường”, “ húc sừng vào đá tảng” đến nỗi “ tường thủng”, “ đá vỡ” là những chi tiết giàu sức gợi đã bộc lộ rõ tâm lý mặc cảm, tự ti, chối bỏ bản thân. Chú sẵn sàng làm tổn thương thể xác, phá hủy món quà quý giá của tạo hóa chỉ để được "giống mọi người", được sống một cuộc đời "bình thường". Chú Ngựa ấy chính là hình ảnh của nhiều người trong chúng ta khi thấy mình khác biệt với số đông, ta thường sợ hãi, tự ti, cố gắng che đậy và muốn tiêu diệt cái tôi độc bản ấy để được "bình thường" như bao người khác.
Tiếp đến, chú Ngựa hiện lên với sự đau khổ khi chiếc sừng bị phát hiện, chú Ngựa phải đối mặt với định kiến của đám đông. Chú Ngựa bị cả đàn xa lánh, sợ hãi, châm biếm, đồn thổi đủ chuyện kỳ lạ về mình nên vô cùng buồn tủi, mặc cảm, suy nghĩ nhiều. Thái độ xa lánh và đồn thổi của đàn Ngựa chính là hiện thân của một xã hội hẹp hòi- nơi người ta sẵn sàng dùng lời nói ác ý để làm tổn thương một cá nhân khác biệt. Chính vì vậy, chú Ngựa luôn tự vấn bản thân: “ nó giống ai ?”, “ Nó là ai ?”. Chú thấy mình không hoàn toàn là Ngựa vì Ngựa chẳng có sừng, cũng chẳng phải Trâu, Bò hay Hươu vì chúng không có bờm. Nỗi đau ấy khiến chú Ngựa mỗi phút mỗi giây đều ước “ chiếc sừng kỳ dị sẽ biến mất” và mình sẽ lại có được cuộc sống bình thường, chú không ước những điều vĩ đại mà chỉ mong muốn được bình thường như bao chú ngựa khác vì quá tự ti về chiếc sừng của mình.
Tuy nhiên, nút thắt của câu chuyện đã được tháo gỡ bằng một sự thức tỉnh đầy rực rỡ. Hình ảnh cầu vồng đôi rực rỡ sau cơn mưa và đàn Kỳ Lân xuất hiện như một biểu tượng của hy vọng và chân lý. Giây phút chú Ngựa ngập ngừng reo lên: "Ôi, hình như... mình... giống họ!" chính là khoảnh khắc chú tìm thấy bộ tộc thực sự của mình, là sự thức tỉnh về giá trị bản thân. Đó là khi chú nhận ra cái sừng "kì dị" bấy lâu thực chất là biểu tượng của sự quý phái ở loài kỳ lân- một giống loài cao quý và huyền thoại. Lời gọi của Kỳ Lân đầu đàn: "Nếu muốn sống cuộc đời Kỳ Lân thì hãy bay lên, đừng sợ hãi, đừng ngần ngại" là một thông điệp giàu ý nghĩa. Nghe theo tiếng gọi của Kỳ Lân đầu đàn, chú Ngựa không còn rụt rè mà "phi như bay", dũng cảm rời bỏ mảnh đất của những định kiến để tìm về nơi mình thuộc về, để hóa thân thành phiên bản rực rỡ nhất của chính mình. Đôi cánh mọc ra và sắc màu rực rỡ bảy sắc chính là phần thưởng cho những ai dám đối diện và trân trọng sự khác biệt của chính mình. Chỉ khi dám hành động, dám tin vào sự khác biệt, chú mới thực sự hóa thân thành sinh vật huyền thoại cao quý nhất.
Kết thúc tác phẩm,sự thay đổi thái độ của đàn Ngựa là một chi tiết đắt giá, hình ảnh đàn Ngựa "tròn xoe mắt ghen tị" và quay sang hỏi nhau về chiếc sừng khẳng định rằng: những kẻ từng coi thường, chê bai, xa lánh sự khác biệt của bạn hôm nay sẽ là những người khao khát có được nó vào ngày mai, sự khác biệt mà bạn từng xấu hổ có thể chính là niềm mơ ước của người khác, là "đôi cánh" để bạn bay xa nếu bạn đủ dũng cảm để tin vào bản thân. Chú Ngựa có sừng đã không còn cần sự công nhận của đàn Ngựa, bởi chú đã tìm thấy bầu trời của riêng mình – nơi mà sự khác biệt được tôn vinh như một phép màu.
Thành công của hình tượng chú Ngựa có sừng không chỉ nằm ở cốt truyện lôi cuốn mà còn ở nghệ thuật xây dựng nhân vật đầy tinh tế của Phúc Hào. Tác giả đã sử dụng ngôi kể thứ ba khách quan. Cách kể này giúp người đọc vừa có thể thấu cảm với nỗi đau của nhân vật chính, vừa có cái nhìn đa chiều về sự khắc nghiệt của định kiến cộng đồng. Bên cạnh đó, việc vận dụng khéo léo các biện pháp tu từ đã tạo nên những hình ảnh đầy sức gợi. Đặc biệt, hình ảnh ẩn dụ chiếc sừng và đôi cánh mang ý nghĩa đẹp đẽ. Hình ảnh chiếc sừng không chỉ là bộ phận cơ thể mà là biểu tượng cho năng khiếu, cá tính hay những giá trị khác biệt mà mỗi cá nhân sở hữu. Ngoài ra, biện pháp đối lập giữa sự châm biếm của đàn Ngựa và sự ngưỡng mộ cuối truyện đã làm nổi bật chủ đề về giá trị bản thân. Hình tượng chú Ngựa chính là đại diện cho những người sở hữu ngoại hình, những nét cá tính khác biệt hoặc năng khiếu đặc biệt nhưng bị vùi lấp bởi nỗi sợ hãi định kiến. Thông qua nhân vật chú Ngựa có sừng, tác giả Phúc Hào đã gửi gắm một thông điệp sâu sắc:Mỗi chúng ta đều có thể là một "chú Ngựa có sừng" với những cá tính và tài năng riêng biệt. Đừng nỗ lực "mài sừng" để giống như một bản sao của hàng ngàn con ngựa mà hãy tự tin vào chiếc sừng ấy, để sống một cuộc đời Kỳ Lân, bạn phải dám rời bỏ những vùng an toàn chật hẹp, dám đối mặt với sự khác biệt để tìm đến nơi mình thực sự thuộc về. . Bài học lớn nhất mà chú Ngựa để lại cho chúng ta chính là sự tự tin vào những giá trị riêng biệt của bản thân, lòng dũng cảm và khát vọng bay cao trên bầu trời của riêng mình. Đồng thời, tác phẩm cũng là một bài học về thái độ sống cho mỗi người: ta nên nhìn nhận sự khác biệt của người khác bằng sự trân trọng thay vì phán xét, xa lánh.
Gấp lại trang sách của Phúc Hào, hình ảnh chú Ngựa rực rỡ sắc màu bay vút về phía cầu vồng vẫn còn để lại những ấn tượng, cảm xúc mãnh liệt trong lòng độc giả. Tác phẩm nhắc nhở mỗi chúng ta rằng: chiếc sừng 'khác biệt' mà ta đang có không phải là một khiếm khuyết cần che đậy mà là một dấu ấn riêng biệt để ta khẳng định giá trị bản thân. Giữa một xã hội đôi khi còn đầy rẫy những định kiến hẹp hòi, câu chuyện là lời cổ vũ chân thành nhất để ta dám 'bay lên', trân trọng nét riêng của chính mình và của cả mọi người xung quanh. Bởi lẽ, bầu trời chỉ thực sự rực rỡ khi mỗi cá nhân đều tỏa sáng bằng màu sắc chân thực nhất của bản thân mình.
+ Tiến bộ khoa học không giúp con người chế ngự được thiên nhiên, sức mạnh của con người không là gì trước sức mạnh của tự nhiên.
+ Thiên nhiên có thể phá hủy những công trình vĩ đại con người làm ra nhưng không thể hủy diệt được sức mạnh tinh thần, sức mạnh tình yêu nơi con người.
- Con người có thể tạo ra những sản phẩm, những phát minh vĩ đại như máy vi tính, rô-bốt, … nhưng chúng đều là những vật vô tri vô giác.
- Thứ con người hơn những sản phẩm khoa học là con người có trái tim, có cảm xúc, có tình yêu thương.
- Tình yêu thương sẽ chiến thắng, là sức mạnh vĩ đại nhất của con người.
a - Đ, b - Đ, c - S, d - Đ, e - Đ, f - Đ, g - S, h - Đ, i - S, j - S, k - Đ
Mật khẩu mạnh thường là dãy:
- Dài ít nhất 8 kí tự.
- Bao gồm cả chữ số, chữ in hoa, chữ thường và các kí hiệu đặc biệt như @, #,…
- Không phải là một từ thông thường.
VD: HanhTran1@2,...
Sao lưu dữ liệu trên máy tính có 2 cách: Sao lưu cục bộ và Sao lưu từ xa.
+ Sao lưu cục bộ là lưu bản sao trên cùng một máy tính chứa bản gốc hoặc trên các thiết bị lưu trữ như ổ cứng ngoài, USB,…
+ Sao lưu từ xa là bản sao được đặt bên ngoài máy tính chứa bản gốc. Nó có thể ở máy tính khác hoặc đưa lên Internet nhờ công nghệ đám mây.