Tống Thị Linh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
- Phương thức biểu đạt chính của bài thơ là biểu cảm (kết hợp với yếu tố tự sự để kể về cuộc đời của sợi chỉ).
Câu 2:
-Trong bài thơ, nhân vật "tôi" (sợi chỉ) được tạo thành từ cái bông
"Mẹ tôi là một đoá hoa,
Thân tôi trong sạch, tôi là cái bông."
Câu 3:
- Biện pháp tu từ: Ẩn dụ
-"Sợi dọc, sợi ngang, nhiều đồng bang": Ẩn dụ cho những cá nhân riêng lẻ, những người dân yêu nước.
-"Tấm vải mỹ miều": Ẩn dụ cho khối đại đoàn kết dân tộc, cho sức mạnh tập thể.
-Tác dụng:
Làm cho lời thơ trở nên sinh động, tăng sức gợi hình, gợi cảm, gần gũi và dễ hình dung
Câu 4:
-Đặc tính: Ban đầu sợi chỉ rất yếu ớt, mỏng manh, dễ đứt, dễ rời ("ai vò cũng đứt, ai rung cũng rời").
-Sức mạnh của sợi chỉ nằm ở: Sự kết đoàn. Sức mạnh không đến từ bản thân một sợi chỉ đơn lẻ mà đến từ việc hội tụ với "nhiều đồng bang", đan kết thành "sợi dọc, sợi ngang" để dệt nên tấm vải. Chính sự gắn kết chặt chẽ đó đã biến cái yếu ớt thành cái "bền hơn lụa", thành "lực lượng" và "vẻ vang".
Câu 5:
Một cá nhân dù tài giỏi đến đâu cũng có những giới hạn nhất định và dễ bị khuất phục trước khó khăn. Nhưng khi nhiều cá nhân cùng chung sức, đồng lòng, kết thành một khối thống nhất thì sẽ tạo nên sức mạnh vĩ đại để vượt qua mọi thử thách, chiến thắng mọi kẻ thù. Trong bối cảnh lịch sử của bài thơ, đó là lời kêu gọi nhân dân gia nhập Việt Minh để đánh đuổi thực dân, giành độc lập cho dân tộc.