Lê Anh Thư
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Nhân vật Chi-hon trong ” Hãy chăm sóc mẹ “ trải qua một diễn biến tâm lý đầy day dứt và tự vấn khi đứng trước sự mất tích của mẹ. Ban đầu, Chi-hon hoang mang và khó tin rằng người mẹ suốt đời tảo tần nay lại có thể biến mất giữa ga tàu đông đúc. Từ sự lo lắng, cô dần chìm vào nỗi ám ảnh khi nhớ lại những khoảnh khắc mình vô tâm, luôn để mẹ ở phía sau cuộc sống bận rộn. Những hình ảnh về mẹ hiện về ngày một rõ khiến Chi-hon nhận ra sự hi sinh lặng thầm mà trước đây cô chưa từng hiểu hết. Cô bắt đầu tự trách mình vì chưa một lần thật sự lắng nghe hay quan tâm mẹ đúng nghĩa. Cảm giác tội lỗi, trống rỗng và khao khát được nói lời yêu thương khiến Chi-hon đau đớn hơn bao giờ hết. Chính hành trình tìm mẹ đã khiến cô thức tỉnh, nhận ra giá trị của tình mẫu tử và nỗi mất mát không thể bù đắp khi yêu thương bị bỏ quên quá lâu.
Câu 2:
Kí ức về người thân luôn giữ một vị trí đặc biệt trong cuộc đời mỗi người, bởi đó không chỉ là những mảnh ghép của quá khứ mà còn là nền tảng nuôi dưỡng cảm xúc, nhân cách và sự trưởng thành. Mỗi con người khi lớn lên đều mang theo trong mình những kỉ niệm gắn với gia đình: tiếng gọi thân thương, những bữa cơm giản dị, cái ôm ấm áp lúc buồn tủi hay ánh mắt lo lắng khi ta vấp ngã. Những điều tưởng nhỏ bé ấy lại trở thành nguồn sức mạnh âm thầm, giúp ta biết mình thuộc về nơi đâu và ai là người luôn đứng phía sau nâng đỡ.
Kí ức về người thân giúp ta hiểu được giá trị của tình thương và sự hi sinh. Khi rời xa vòng tay gia đình để bước vào đời, ta mới cảm nhận rõ sự thiêng liêng của những điều từng quen thuộc: đôi tay mẹ chai sần vì chăm lo cho con, tấm lưng gầy của cha cúi xuống vì công việc vất vả, hay tiếng cười của anh chị em làm ấm cả một góc nhà. Những ký ức ấy nhắc nhở ta rằng mình được yêu thương vô điều kiện, từ đó biết trân trọng hiện tại và sống có trách nhiệm hơn với những người đang yêu thương mình. Chính nhờ ký ức, ta học được lòng biết ơn một trong những phẩm chất đẹp nhất của con người.
Không chỉ nuôi dưỡng tâm hồn, kí ức về người thân còn là điểm tựa để ta vượt qua khó khăn. Trong những lúc mệt mỏi, cảm giác được nhớ lại hình ảnh người thân động viên, an ủi sẽ giúp ta có thêm nghị lực. Chỉ cần nghĩ đến nụ cười hiền của mẹ hoặc lời khuyên chân thành của cha, ta như được tiếp thêm sức mạnh để tiếp tục cố gắng. Nhiều người dù đã trưởng thành, lập nghiệp ở phương xa, nhưng mỗi khi chông chênh lại tìm về những kỷ niệm ngày thơ bé như một cách để tự chữa lành. Kí ức khi ấy trở thành liều thuốc xoa dịu những tổn thương và làm sống dậy niềm tin vào bản thân.
Kí ức cũng giúp ta giữ gìn bản sắc và giá trị của gia đình. Trong quá trình trưởng thành, ai cũng muốn khẳng định bản thân, muốn thử nghiệm và thay đổi. Nhưng chính những ký ức về người thân giúp ta không đánh mất mình. Hình ảnh người bà tần tảo, người cha nguyên tắc hay người mẹ nhân hậu trở thành tấm gương sống động để ta soi chiếu mỗi khi đưa ra quyết định. Từ đó, ta biết sống đúng đắn hơn, biết yêu thương và chia sẻ, biết giữ gìn những giá trị tốt đẹp mà gia đình đã bồi đắp. Ký ức không chỉ là quá khứ mà còn là kim chỉ nam định hướng tương lai.
Đặc biệt, khi những người thân yêu không còn bên cạnh, ký ức trở thành cách duy nhất để ta giữ họ lại trong tim. Nhớ về họ không phải là nỗi buồn mà là sự trân trọng. Nhờ ký ức, những bài học, tình thương và lời dặn dò vẫn sống mãi, tiếp tục đồng hành cùng ta trên suốt hành trình cuộc đời. Người mất đi chỉ thật sự biến mất khi ta không còn nhớ về họ nữa.
Tóm lại, ký ức về người thân có ý nghĩa sâu sắc đối với mỗi người. Đó là cội nguồn của yêu thương, sức mạnh của tinh thần, nền tảng của nhân cách và sợi dây kết nối quá khứ, hiện tại, tương lai. Trân trọng ký ức cũng chính là trân trọng những người đã yêu thương ta, để từ đó biết sống tốt đẹp hơn và gìn giữ những giá trị không gì thay thế được trong cuộc đời.
Câu1: Ngôi kể thứ 3
Câu 2: Điểm nhìn bên ngoài
Câu3:
Biện pháp nghệ thuật: Đối lập (không gian, thời điểm)
Tác dụng: Nhấn mạnh sự bất lực của người con trước tình huống của mẹ.
Câu 4:
- Người mẹ hy sinh, tảo tần, yêu thương con vô điều kiện
- Lặng lẽ, chịu thiệt thòi nhưng luôn kiện cường mạnh mẽ
Câu 5:
Chi-hon hối tiếc vì đã quá bận rộn, quá vô tâm để nhận ra mẹ luôn âm thầm chịu đựng và yêu thương mình. Cô day dứt vì không kịp nói lời cảm ơn, không kịp chăm sóc mẹ khi bà còn bên cạnh. Những hành động vô tâm tưởng nhỏ nhưng lại khiến người thân tổn thương nhiều hơn ta nghĩ. Ta thường chỉ nhận ra giá trị của họ khi đã muộn, khi khoảng cách và mất mát không thể bù đắp. Sự vô tâm đôi khi đau hơn cả lời nói nặng nề, vì nó khiến người thân cảm thấy bị bỏ rơi trong chính gia đình mình.