Lưu Thị Minh Tâm
Giới thiệu về bản thân
câu 1:
Trong đoạn trích, diễn biến tâm lý của Chi-hon trải qua nhiều cung bậc phức tạp, đan xen giữa bối rối, đau đớn và ân hận. Ban đầu, cô bực tức khi biết mẹ bị lạc và trách gia đình sao không ai ra đón, nhưng ngay lập tức chính cô cũng phải đối diện với sự thật rằng mình đã vô tâm: bốn ngày sau mới biết tin. Khi trở lại ga Seoul – nơi mẹ biến mất – Chi-hon rơi vào trạng thái hoang mang và mất bình tĩnh; từng dòng người xô đẩy khiến cô hình dung ra nỗi sợ hãi của mẹ. Nỗi lo ấy nhanh chóng chuyển thành niềm day dứt khi các ký ức cũ bất ngờ trỗi dậy: lần mẹ đưa đi chọn váy, lần mẹ nắm tay cô bước qua biển người… Những ký ức này khiến Chi-hon nhận ra giữa cuộc sống bận rộn, cô đã dần quên sự hy sinh âm thầm của mẹ. Cao điểm của tâm lý là sự tự trách và nỗi sợ mất mẹ: cô hiểu rằng tình trạng sức khỏe của mẹ đã thay đổi và gia đình có nguy cơ không bao giờ tìm lại được bà. Chính quá trình này cho thấy sự thức tỉnh trong tâm hồn Chi-hon – từ thờ ơ sang thương nhớ, từ vô tâm sang hối hận – để rồi khao khát được yêu thương và chăm sóc mẹ một cách trọn vẹn hơn.
câu 2
Trong cuộc đời mỗi con người, ký ức về những người thân yêu luôn chiếm một vị trí đặc biệt. Ký ức không chỉ là những gì đã qua, mà còn là điểm tựa giúp chúng ta nhận ra giá trị của hiện tại và hướng tâm hồn mình đến những điều tốt đẹp. Những ký ức về gia đình – về mẹ, về cha, về những người đã từng chăm sóc, yêu thương ta – giống như ngọn lửa ấm áp sưởi sáng đời sống tinh thần, nhắc nhở ta về nguồn cội và trách nhiệm của bản thân.
Trước hết, ký ức về người thân giúp con người nuôi dưỡng tình cảm và nhân cách. Những hình ảnh quen thuộc như bàn tay mẹ dắt ta đến trường, tiếng cha dạy ta bài học đầu tiên hay bữa cơm đầm ấm bên gia đình… trở thành nền tảng để ta biết yêu thương và trân trọng. Nhờ ký ức, ta biết được rằng mình được lớn lên bằng tình thương và sự hy sinh của người khác, từ đó học cách sống tử tế, biết san sẻ, biết biết ơn. Ký ức giúp con người giữ lại những điều đẹp đẽ, giàu ý nghĩa để không bị khô cứng giữa cuộc sống đầy toan tính.
Ký ức còn giúp chúng ta hiểu hơn về những mất mát. Khi những người thân yêu không còn bên cạnh, ký ức chính là cách để ta giữ họ lại trong trái tim mình. Nhiều khi, một kỷ niệm nhỏ thôi cũng có sức mạnh vực ta dậy giữa những nỗi buồn sâu thẳm. Nhớ lời dặn của mẹ, ta biết mình phải mạnh mẽ. Nhớ ánh mắt hiền từ của cha, ta biết mình không được gục ngã. Nhờ vậy, ký ức trở thành điểm tựa tinh thần, giúp ta vững vàng đi qua những giai đoạn khó khăn trong cuộc sống. Không có ký ức, mỗi chúng ta sẽ như một chiếc lá bị gió cuốn đi vô định, không nơi bấu víu.
Đặc biệt, ký ức về người thân yêu giúp ta nhận ra giá trị của hiện tại. Khi nhớ lại những gì đã từng có, ta học được rằng thời gian luôn lặng lẽ trôi qua và mọi điều quý giá trong cuộc đời đều hữu hạn. Chính sự hồi tưởng khiến ta biết trân trọng những khoảnh khắc đang diễn ra, biết dành thời gian cho gia đình, biết sống chậm lại để yêu thương nhiều hơn. Ký ức vì thế không phải là sự nuối tiếc mà là lời nhắc nhở nhẹ nhàng rằng ta phải sống xứng đáng với tình yêu đã được trao cho mình.
Tuy nhiên, ký ức chỉ thực sự có ý nghĩa khi ta biết biến nó thành hành động ở hiện tại. Nhớ mẹ tần tảo không chỉ để buồn, mà còn để chăm sóc mẹ nhiều hơn. Nhớ cha vất vả không chỉ để rơi nước mắt, mà còn để sống có trách nhiệm hơn. Ký ức càng đẹp bao nhiêu thì hiện tại càng cần được vun đắp bấy nhiêu. Đó là cách để mỗi người giữ gìn sợi dây gắn kết giữa quá khứ và hiện tại, giữa yêu thương và hành động.
Tóm lại, ký ức về những người thân yêu có vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc đời mỗi con người. Đó là món quà tinh thần vô giá, giúp ta sống nhân ái, mạnh mẽ và biết trân trọng từng phút giây của cuộc đời. Chỉ khi gìn giữ ký ức bằng trái tim và hành động, chúng ta mới cảm nhận trọn vẹn ý nghĩa của hai chữ “gia đình” – nơi tình yêu bắt đầu và cũng là nơi tình yêu trở về.
câu 1:
- Ngôi kể : thứ nhất
câu 2
-Điểm nhìn là từ góc nhìn của nhân vật Chi-hon, thể hiện cảm xúc, hồi ức và sự ân hận của cô
câu 3
-Đoạn văn sử dụng biện pháp lặp cấu trúc và đối chiếu hoàn cảnh, làm nổi bật sự xa cách và vô tâm của người con so với tình cảnh của mẹ.
câu 4
-Người mẹ hiện lên với phẩm chất yêu thương con, lam lũ, kiên cường, hy sinh.
Câu văn tiêu biểu: “Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững…”
câu 5
Chi-hon hối tiếc vì không thử chiếc váy mẹ chọn và không ở bên mẹ khi bà bị lạc.
Đoạn văn nêu suy nghĩ: Những hành động vô tâm nhỏ bé cũng có thể làm người thân tổn thương. Khi ta thờ ơ hay từ chối sự quan tâm của họ, ta vô tình khiến họ buồn lòng. Đến khi mất đi, ta mới nhận ra sự vô tâm đó khó bù đắp. Vì vậy, hãy trân trọng và quan tâm những người thân yêu khi còn có thể.