Lại Thị Trang
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. (khoảng 200 chữ)
Đan Thiềm trong đoạn trích Vũ Như Tô hiện lên là một nhân vật đặc biệt, giàu chiều sâu tư tưởng và nhân văn. Trước hết, bà là người có số phận bi kịch: bị tuyển vào cung từ khi còn trẻ, cả đời sống trong cảnh cô độc, tài sắc bị vùi dập. Chính hoàn cảnh ấy khiến Đan Thiềm trở thành “người đồng bệnh” với Vũ Như Tô – người nghệ sĩ tài hoa nhưng bị xã hội phong kiến chèn ép. Ở Đan Thiềm nổi bật là tấm lòng trân trọng, nâng niu cái đẹp và người tài. Bà thấu hiểu nỗi đau của Vũ Như Tô, cảm thông sâu sắc với bi kịch của người nghệ sĩ không được dụng tài. Không chỉ dừng lại ở sự cảm thương, Đan Thiềm còn là người có tầm nhìn xa và bản lĩnh: bà khuyên Vũ Như Tô “mượn tay vua” để thực hiện lý tưởng nghệ thuật, đặt lợi ích lâu dài của dân tộc và văn hoá lên trên đạo đức cá nhân thuần tuý. Qua nhân vật Đan Thiềm, Nguyễn Huy Tưởng thể hiện quan niệm tiến bộ: xã hội muốn phát triển cần biết trân trọng, bảo vệ và tạo điều kiện cho hiền tài cống hiến.
Câu 1.
Sự việc trong văn bản là: Đan Thiềm bí mật gặp Vũ Như Tô trước khi ông diện kiến vua, bày tỏ sự cảm thông, chia sẻ cảnh ngộ và thuyết phục Vũ Như Tô nhận xây Cửu Trùng Đài để thực hiện lý tưởng nghệ thuật.
Câu 2.
Chỉ dẫn sân khấu: (Chàng rơm rớm nước mắt.)
Tác dụng: Thể hiện trực tiếp trạng thái cảm xúc đau đớn, uất ức của Vũ Như Tô, làm nổi bật bi kịch tinh thần và tăng tính chân thực, sinh động cho lời thoại.
Câu 3.
Từ “đồng bệnh” cho thấy Đan Thiềm là người có sự đồng cảm sâu sắc với Vũ Như Tô: cùng mang nỗi đau của người có giá trị (tài năng, nhan sắc) nhưng bị vùi dập. Qua đó khắc hoạ Đan Thiềm là người thấu hiểu, tri âm, tri kỉ với người tài.
Câu 1:
Đoạn trích trong truyện thơ Vượt biển đã khắc họa sinh động hành trình vượt qua những rán nước đầy hiểm nguy của nhân vật trữ tình. Ngay từ “rán thứ sáu”, biển nước hiện lên với những hình ảnh dữ dội, hung bạo: nước cuộn, nước ác kéo ầm ầm, nước xoáy dữ, nước gầm réo. Các động từ mạnh cùng nhịp điệu dồn dập đã tái hiện sức mạnh ghê gớm của thiên nhiên, khiến con người trở nên nhỏ bé, mong manh. Đặc biệt, đến “rán thứ chín”, tiếng kêu khẩn thiết “Biển ơi, đừng giết tôi” vang lên như lời van xin tuyệt vọng trước ranh giới sống – chết. Qua đó, đoạn trích không chỉ thể hiện nỗi sợ hãi tột cùng của con người trước biển cả mà còn bộc lộ khát vọng được sống, được bảo toàn mạng sống. Hình ảnh con người kiên cường chèo chống giữa sóng dữ đã làm nổi bật vẻ đẹp của ý chí, tinh thần chịu đựng và sức sống bền bỉ của con người trong hoàn cảnh khắc nghiệt.
Câu 1.
Người kể trong văn bản là nhân vật trữ tình xưng “tôi” – người phu chèo thuyền vượt biển, trực tiếp trải nghiệm hành trình mười hai rán nước và kể lại những gì mình chứng kiến, chịu đựng.
Câu 2.
Hình ảnh biển hiện ra với những đặc điểm:
• Dữ dội, hung hiểm, đầy đe doạ (nước cuộn thác, gầm réo, sôi, dựng đứng chấm trời).
• Mang màu sắc huyền bí, siêu nhiên (quỷ dữ, Long Vương, cõi âm).
• Là không gian thử thách khắc nghiệt đối với con người nhỏ bé, yếu ớt.
Câu 3.
Chủ đề của văn bản là:
→ Nỗi đau khổ, bất hạnh và số phận oan nghiệt của con người trong cõi âm, đồng thời thể hiện cuộc vật lộn sinh tử của con người trước thiên nhiên dữ dội, qua đó bộc lộ khát vọng được sống, được trở về bình an.
Câu 4.
Các rán nước trong văn bản là biểu tượng cho:
• Những thử thách khốc liệt, liên tiếp mà con người phải trải qua.
• Cũng là biểu tượng cho những chặng đường đau khổ, lưu đày trong kiếp sống oan hồn, thân phận thấp bé (sa dạ sa dồng) ở cõi âm.
Câu 5.
• Những âm thanh được thể hiện: gầm réo, thét gào, nước sôi, kéo, lôi.
• Những âm thanh đó gợi cảm xúc:
• Sợ hãi, hoảng loạn, tuyệt vọng trước sức mạnh ghê gớm của biển nước.
• Đồng thời thể hiện tiếng kêu cứu, khát vọng được sống, được thoát khỏi cái chết của con người trong hoàn cảnh cùng cực.
Câu 1. (2,0 điểm)
Đoạn trích Cảnh tượng đau lòng trong vở bi kịch Vua Lia của Shakespeare đã khắc họa sâu sắc bi kịch tinh thần của nhân vật vua Lia khi bị phản bội và rơi vào cảnh điên loạn. Qua những lời nói tưởng như mê sảng, rời rạc, vua Lia đã bộc lộ nỗi đau đớn tột cùng khi nhận ra sự giả dối, tàn nhẫn của hai người con gái mà ông từng hết mực tin yêu. Trong cơn điên, vua Lia không chỉ tự giễu quyền lực của bản thân mà còn phơi bày bản chất bất công của xã hội, nơi công lý bị che lấp bởi quyền lực và tiền bạc. Hình ảnh một ông vua từng nắm quyền sinh sát nay trở nên cô độc, yếu đuối khiến người đọc không khỏi xót xa. Đặc biệt, nhân vật vua Lia hiện lên với “sự tỉnh táo trong điên dại”, bởi chính lúc mất trí, ông lại hiểu rõ nhất sự thật của đời người. Đoạn trích không chỉ thể hiện tài năng nghệ thuật của Shakespeare mà còn mang giá trị nhân đạo sâu sắc, thể hiện niềm cảm thương đối với con người khi bị chà đạp bởi số phận nghiệt ngã.
câu 1
một số lời đọc thoại trong văn bản trên là: EĐ-GA
câu 2
Vua lia nhận ra bản chất của 2 cô con gái và sự tưởng về quyền phép vạn năng của bản thân khi: vua Lê thấy các con mình những người từng có phép tiên giờ đây chỉ còn là những hình ảnh tầm thuong sử dụng quyền phép để gây đau khổ cho người khác không còn sự bao dung hay sức mạnh thực sự nữa cho thấy quyền năng chỉ là ảo ảnh
Câu 3. Lời thoại của vua Lia có đặc điểm gì?Đoạn thoại:“Về mặt đó thì thiên nhiên vượt trên nghệ thuật… Hù ù ù!…”
có các đặc điểm:
• Ngôn ngữ rời rạc, phi logic, chuyển ý liên tục
• Đầy hình ảnh hoang tưởng, phóng đại
•Pha trộn giữa trí tuệ sâu sắc và cơn điên loạn
→ Thể hiện rõ trạng thái tinh thần rối loạn của vua Lia, đồng thời cho thấy “khôn ngoan trong điên dại”.