Đỗ Hải Yến

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đỗ Hải Yến
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)



Câu 1. Kiểu văn bản

Văn bản "Chơi Phú Quốc" thuộc kiểu văn bản thông tin (cụ thể là thể loại tùy bút/bút ký). Trong đó, tác giả sử dụng phương thức biểu đạt chính là thuyết minh kết hợp với nghị luận và biểu cảm để giới thiệu về cảnh sắc và con người nơi đây.

Câu 2. Hình ảnh ấn tượng tại bãi biển Hàm Ninh

Khi đặt chân đến bãi biển Hàm Ninh, hình ảnh gây ấn tượng mạnh mẽ nhất với tác giả về sự trong lành của nước biển chính là: "Nước biển trong veo đến mức có thể nhìn thấu tận đáy, thấy rõ những đàn cá nhỏ bơi lội và những rạn san hô đa dạng sắc màu".

Sự trong suốt này không chỉ là vẻ đẹp địa lý mà còn là minh chứng cho sự tinh khôi, chưa bị tác động tiêu cực bởi bàn tay con người.

Câu 3. Ngôi kể và tác dụng

  • Ngôi kể: Văn bản sử dụng ngôi kể thứ nhất (xưng "tôi" hoặc "chúng tôi").
  • Tác dụng: * Tạo sự tin cậy, chân thực cho người đọc vì đây là những trải nghiệm trực tiếp của chính tác giả.
    • Giúp tác giả dễ dàng bộc lộ cảm xúc, suy ngẫm cá nhân một cách sâu sắc và gần gũi.
    • Dẫn dắt người đọc như đang cùng đồng hành trong chuyến hành trình khám phá đảo ngọc.

Câu 4. Hoạt động của người dân và ý nghĩa

  • Các hoạt động: Tác giả nhắc đến việc người dân làm nghề chài lưới, đánh bắt hải sản (đặc biệt là ghẹ Hàm Ninh), chế biến nước mắm và trồng hồ tiêu.
  • Ý nghĩa: Những hoạt động này cho thấy cuộc sống của người dân Phú Quốc gắn liền với biển cả và thiên nhiên. Đó là một cuộc sống lao động cần cù, chất phác và đầy sức sống. Đồng thời, nó phản ánh sự trù phú của sản vật địa phương và nét văn hóa đặc trưng của cư dân vùng biển đảo.

Câu 5. Bài học về ý nghĩa của việc trải nghiệm

Qua văn bản "Chơi Phú Quốc", em nhận thấy việc khám phá những vùng đất mới không chỉ đơn thuần là đi du lịch mà còn là một hành trình tự làm giàu vốn sống của bản thân. Trải nghiệm giúp chúng ta mở mang tầm mắt trước vẻ đẹp kỳ vĩ của thiên nhiên, từ đó nuôi dưỡng tình yêu quê hương, đất nước sâu sắc hơn. Những chuyến đi còn cho ta cơ hội thấu hiểu và trân trọng những nét đẹp văn hóa, sự nhọc nhằn nhưng đầy nghị lực của con người ở mọi miền Tổ quốc. Cuối cùng, việc bước ra khỏi vùng an toàn để khám phá thế giới chính là cách hiệu quả nhất để mỗi người tìm thấy sự thư thái trong tâm hồn và làm mới nguồn năng lượng sáng tạo của chính mình.

Câu 1:

Bài thơ "Ảnh Bác" của Trần Đăng Khoa là những vần thơ trong trẻo, thể hiện tình cảm kính yêu sâu sắc của thiếu nhi đối với vị lãnh tụ vĩ đại. Ngay từ đầu, hình ảnh Bác hiện lên thật gần gũi với nụ cười hiền hậu, như đang dõi theo mọi sinh hoạt của bạn nhỏ trong nhà. Bác không ở đâu xa mà hiện diện trong từng lời dạy ân cần: từ việc giữ an toàn khi có máy bay Mỹ đến những việc làm nhỏ bé như "trồng rau, quét bếp". Những câu thơ lục bát nhịp nhàng đã biến lời dạy của Bác thành những lời tâm tình, bảo ban của một người ông dành cho cháu. Dù "Bác lo bao việc trên đời", nhưng trong ánh mắt của trẻ thơ, Bác vẫn dành sự quan tâm tuyệt đối cho các em. Qua bài thơ, em cảm nhận được tấm lòng bao la của Bác Hồ và tự hứa sẽ chăm ngoan, làm nhiều việc tốt để xứng đáng với tình yêu thương của Người.



Câu 2

Trong hành trình trưởng thành, chúng ta thường giữ lại cho mình những mảnh ghép kí ức khác nhau. Có mảnh ghép mang màu sắc rực rỡ của niềm vui, cũng có mảnh ghép mang màu xám xịt của những lỗi lầm. Đối với tôi, kỉ niệm về lần hiểu lầm với Lan – cô bạn thân từ thuở nhỏ – chính là mảnh ghép sâu sắc nhất, dạy cho tôi bài học vô giá về lòng tin và sự thấu hiểu.

Chuyện xảy ra vào năm lớp bảy, khi cả lớp đang hào hứng chuẩn bị cho hội diễn văn nghệ. Tôi và Lan cùng nằm trong nhóm dàn dựng tiết mục múa. Lan là một người vô cùng tỉ mỉ, bạn ấy đã dành cả tuần để tự tay kết những bông hoa lụa gắn lên đạo cụ. Thế nhưng, ngay trước ngày diễn, một bông hoa đẹp nhất trên chiếc quạt của tôi bị hỏng nặng. Trong cơn nóng nảy và mệt mỏi vì tập luyện, tôi đã vô tình thốt ra những lời nặng nề: "Cậu làm ăn kiểu gì vậy? Có mỗi việc gắn hoa cũng không xong, hay là cậu cố ý làm thế để mình trông xấu nhất nhóm?".

Lúc đó, Lan lặng người, đôi mắt bạn ấy nhòe đi vì nước mắt nhưng không hề thanh minh một lời nào. Bạn ấy chỉ lẳng lặng thu dọn đồ đạc rồi ra về. Sự im lặng của Lan khiến tôi càng thêm bực bội, tôi cho rằng mình đúng và sự im lặng đó là một lời thừa nhận.

Cho đến tối hôm đó, khi mở ngăn cặp để lấy sách vở, tôi tình cờ thấy một mảnh giấy nhỏ cuộn tròn. Đó là nét chữ nắn nót của Lan: "Tớ xin lỗi vì bông hoa bị tuột chỉ nhé. Chiều nay tớ bị đau tay nên lúc làm không được chắc chắn như ý muốn. Tớ đã làm lại một bông mới to hơn ở trong ngăn bàn của cậu đó. Chúc cậu mai biểu diễn thật tốt!".

Đọc xong những dòng ấy, lòng tôi thắt lại. Tôi chợt nhớ ra sáng hôm ấy Lan đến lớp với một ngón tay băng kín vì bị kim đâm, vậy mà tôi chẳng hề mảy may để ý. Tôi đã lấy sự ích kỉ và nóng nảy của mình để chà đạp lên công sức và sự quan tâm thầm lặng của bạn. Cảm giác hối hận trào dâng khiến tôi không sao ngủ được.

Sáng hôm sau, tôi đến trường thật sớm, đứng đợi Lan ở cổng. Khi thấy bóng dáng nhỏ nhắn của bạn từ xa, tôi đã chạy nhào tới, lí nhí lời xin lỗi mà không dám ngẩng mặt lên. Thật bất ngờ, Lan không hề giận, bạn ấy mỉm cười và đưa cho tôi một chiếc kẹo: "Bạn bè mà, đôi khi mình cũng cần có lúc 'mưa giông' thì mới hiểu nhau hơn chứ!".

Kỉ niệm ấy đã đi qua nhiều năm, nhưng mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy sống mũi mình cay cay. Nó nhắc nhở tôi rằng, trong một tình bạn, sự thấu hiểu và tin tưởng quan trọng hơn bất cứ điều gì. Đừng bao giờ để những lời nói lúc nóng nảy làm tổn thương người luôn yêu thương và hy sinh vì mình. Nhờ có Lan và kỉ niệm năm ấy, tôi đã học được cách chậm lại một chút để lắng nghe và trân trọng những "mảnh ghép" quanh mình.

Câu 1: Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ ba

Câu 2 : 2 từ láy: Líu ríu, lăng xăng

Câu 3: Vì mọi con vật trên câu chuyện đã được nhân hóa có thể nói, làm mọi hành động giống như con người.

Câu 4: Em không đồng tình với hành động bắt chước của vẹt vì đó là một thói quen xấu hay là một hành động ỷ lại vào người khác, không biết suy nghĩ .

Câu 5: Từ câu chuyện trên , em rút ra được bài học là không nên bắt chước người khác, vì họ nghĩ rằng mình không biết làm gì và hay ỷ vào người khacs


Câu 1: Văn bản trên thuộc thể loại truyện đồng thoại

Câu 2: Theo văn bản,những hạt dẻ gai lớn lên trong mùa hè nắng lửa, mưa dông. Những cơn mưa ào đến gội ướt đẫm tóc mẹ và tắm mát cho chúng tôi. Nắng làm bỏng rát cả làn da và mái tóc của mẹ. Nói chung là lớn lên trong sự bảo vệ của mẹ

Câu 3: Các từ láy ( 2 từ ) trong câu là từ chật chội và từ xù xì

Câu 4: Nhân vật tôi thể hiện được đặc điểm là sự nhút nhát và dựa dẫm của cô bé hạt dẻ gai đã được nhân hóa những hành động cử chỉ như con người

Câu 5: Qua bài đọc trên em rút ra được bài học là không nên nhút nhát ỷ lại hay dựa dẫm vào người khác sẽ gây ra nhiều tác hại . Hãy tự mình vươn lên,dũng cảm và đối mặt với những chặng đường đầy thử thách khó khăn

Câu 1 : Bài làm

Thói bắt chước là một bản năng tự nhiên, giúp con người học hỏi, nhưng khi trở thành thói quen máy mócmù quáng, nó sẽ gây ra nhiều tác hại nghiêm trọng. Tác hại lớn nhất là việc đánh mất bản sắc cá nhân. Giống như chú Vẹt trong câu chuyện không có giọng hót riêng, người chỉ biết bắt chước sẽ trở nên nhạt nhòa, thiếu đi sự độc đáo, và không thể tạo ra giá trị khác biệt trong công việc hay cuộc sống. Thứ hai, bắt chước làm thui chột khả năng sáng tạo và tư duy độc lập. Thay vì dành thời gian và nỗ lực để tự mình tìm tòi, khám phá và giải quyết vấn đề, người bắt chước chọn lối đi an toàn, dễ dãi, lâu dần sẽ trở nên ỷ lại và không thể đối phó với những thử thách mới. Cuối cùng, thói bắt chước còn dẫn đến sự thiếu trung thực và dễ bị người khác coi thường, bởi tài năng được thể hiện chỉ là "vay mượn", không có chiều sâu và không bền vững. Do đó, mỗi người cần rèn luyện sự tự chủ, tự tin và tập trung phát triển những năng lực độc đáo của bản thân để khẳng định giá trị riêng.