Lục Thị Hương
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 (khoảng 200 chữ)
Câu nói của Mark Twain gợi ra một suy ngẫm sâu sắc về cách sống của mỗi người: con người thường hối tiếc về những điều chưa dám làm hơn là những điều đã làm. Thực tế, khi ta lựa chọn sống an toàn, ngại thử thách, ta có thể tránh được thất bại trước mắt nhưng lại đánh mất cơ hội trải nghiệm và trưởng thành. Những điều “chưa làm” ấy sẽ dần trở thành nỗi tiếc nuối dai dẳng theo thời gian. Ngược lại, khi dám “tháo dây, nhổ neo”, bước ra khỏi vùng an toàn, con người có thể gặp khó khăn, thậm chí thất bại, nhưng đó lại là cơ hội để học hỏi, khám phá bản thân và khẳng định giá trị của mình. Tuổi trẻ là quãng thời gian quý giá nhất để dấn thân, bởi nếu không thử, ta sẽ không bao giờ biết giới hạn của mình ở đâu. Vì vậy, mỗi người cần sống chủ động, dám nghĩ dám làm, dám theo đuổi ước mơ. Chỉ khi dũng cảm bước đi, ta mới có thể sống một cuộc đời trọn vẹn và không phải nuối tiếc về sau.
Câu 2 (khoảng 400 chữ)
Trong đoạn trích “Trở về”, nhà văn Thạch Lam đã khắc họa hình ảnh người mẹ với vẻ đẹp cảm động của tình mẫu tử sâu sắc và sự hi sinh thầm lặng. Trước hết, người mẹ hiện lên là một người phụ nữ già yếu, sống cô đơn nơi quê nhà. Hình ảnh “bà cụ đã già đi nhiều”, vẫn mặc “cái áo cũ kĩ như mấy năm về trước” cho thấy cuộc sống thiếu thốn, lam lũ và sự tàn phá của thời gian. Dẫu vậy, ở bà vẫn ánh lên tình yêu thương con vô bờ. Khi gặp lại con sau nhiều năm xa cách, bà “ứa nước mắt”, nghẹn ngào không nói nên lời – đó là niềm xúc động dồn nén suốt bao năm mong ngóng.
Không chỉ vậy, người mẹ còn hiện lên với tấm lòng bao dung và vị tha. Dù Tâm vô tâm, lâu ngày không về thăm, bà vẫn không một lời trách móc, chỉ ân cần hỏi han, lo lắng cho con: từ sức khỏe đến cuộc sống nơi xa. Ngay cả khi nhắc đến cô Trinh – người con gái vẫn chờ đợi Tâm – bà cũng nói bằng giọng nhẹ nhàng, như muốn giữ gìn những điều tốt đẹp cho con. Sự hi sinh của bà còn thể hiện ở việc chấp nhận cô đơn, lấy niềm vui nhỏ bé từ những điều giản dị trong cuộc sống để vơi đi nỗi nhớ con.
Đặc biệt, hình ảnh bà “run run đỡ lấy gói bạc, rơm rớm nước mắt” khi nhận tiền từ con đã gợi lên nỗi xót xa sâu sắc. Đó không chỉ là niềm xúc động mà còn là nỗi tủi thân, bởi tình cảm thiêng liêng giữa mẹ và con lại bị thay thế bằng vật chất. Qua đó, tác giả đã làm nổi bật sự đối lập giữa tình yêu thương vô điều kiện của người mẹ và sự vô tâm, lạnh nhạt của Tâm.
Nhân vật người mẹ trong đoạn trích không chỉ khiến người đọc xúc động mà còn gợi lên bài học sâu sắc: mỗi người cần biết trân trọng tình cảm gia đình, đặc biệt là tình mẹ – thứ tình cảm thiêng liêng, cao quý nhất. Đồng thời, tác phẩm cũng nhắc nhở chúng ta không nên sống vô tâm, ích kỉ, để rồi đánh mất những điều quý giá nhất trong cuộc đời.
Câu 1:
Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận (kết hợp biểu cảm).
Câu 2:
Hai lối sống được nêu:
- Lối sống thụ động, an toàn, khép kín (quên khát khao, ngại vận động).
- Lối sống chủ động, dấn thân, hướng ra thế giới rộng lớn (như dòng sông chảy ra biển).
Câu 3:
Tác dụng của biện pháp tu từ (ẩn dụ “sông – đời người”):
- Làm cho ý diễn đạt sinh động, giàu hình ảnh.
- Nhấn mạnh quy luật: con người phải vận động, phát triển, không nên sống tù túng.
- Gợi lên khát vọng tuổi trẻ: vươn ra biển lớn, sống có ý nghĩa.
Câu 4:
“Tiếng gọi chảy đi sông ơi” là:
- Lời thúc giục bên trong mỗi con người hãy sống tích cực, không đứng yên.
- Nhắc nhở ta phải không ngừng tiến lên, trải nghiệm và trưởng thành.
Câu 5:
Bài học rút ra:
- Cần sống chủ động, dám trải nghiệm, không ngại khó khăn.
- Tuổi trẻ nên theo đuổi ước mơ, không sống an toàn, trì trệ.
→ Vì chỉ khi “chảy đi”, con người mới trưởng thành và tìm được giá trị của mình.
Qua các chi tiết trên, có thể rút ra nhận xét: Sự đan xen: Không gian sử thi không chỉ là nơi diễn ra các kì tích anh hùng mà còn mở rộng ra không gian sinh hoạt đời thường, tạo nên sự đan xen giữa cái lớn lao, phi thường và cái nhỏ bé, bình dị của cuộc sống con người. Tính chân thực và nhân văn: Việc đưa không gian gia đình vào sử thi làm cho tác phẩm trở nên chân thực hơn, gần gũi hơn với cuộc sống con người, đồng thời bộc lộ tư tưởng nhân văn sâu sắc của tác giả Hô-me-rơ về tình cảm gia đình, tình cảm lứa đôi trong hoàn cảnh chiến tranh.