Nông Ánh Quyên

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nông Ánh Quyên
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Trong cuộc sống hiện đại đầy biến động, lối sống chủ động giữ vai trò vô cùng quan trọng. Chủ động là biết tự xác định mục tiêu, tự tìm kiếm cơ hội và không ngừng nỗ lực để hoàn thiện bản thân thay vì chờ đợi hoàn cảnh thay đổi. Người sống chủ động luôn có kế hoạch học tập, rèn luyện rõ ràng; khi gặp khó khăn, họ tìm cách thích nghi và giải quyết vấn đề, chứ không bi quan hay đổ lỗi. Lối sống ấy giúp con người làm chủ thời gian, nâng cao năng lực và tạo dựng niềm tin nơi người khác. Đặc biệt, trong thời đại công nghệ phát triển nhanh, nếu không chủ động học hỏi và đổi mới, ta rất dễ tụt lại phía sau. Tuy nhiên, chủ động không có nghĩa là hấp tấp mà cần đi cùng sự suy nghĩ chín chắn. Vì vậy, mỗi người trẻ hôm nay cần rèn luyện tinh thần tự giác, dám nghĩ, dám làm để vững vàng trước tương lai.

Câu 2

Bài thơ Bảo kính cảnh giới là bức tranh mùa hè rực rỡ, căng tràn sức sống và thấm đượm tấm lòng vì dân của Nguyễn Trãi.

Trước hết, sáu câu đầu khắc họa thiên nhiên và cuộc sống sinh động. Mở đầu là tư thế ung dung: “Rồi hóng mát thuở ngày trường” một tâm hồn thư thái giữa ngày hè dài. Cảnh vật hiện lên với gam màu tươi sáng: “Hoè lục đùn đùn”, “thạch lựu phun thức đỏ”, “hồng liên… tịn mùi hương”. Các động từ mạnh như “đùn đùn”, “phun” gợi sức sống mãnh liệt của thiên nhiên. Không chỉ có sắc màu, bức tranh còn có âm thanh: tiếng “lao xao” chợ cá, tiếng ve “dắng dỏi” lúc chiều tà. Cảnh vật vì thế vừa có chiều rộng không gian, vừa có chiều sâu của đời sống sinh hoạt.

Tuy nhiên, đằng sau bức tranh thiên nhiên tươi đẹp là tấm lòng của một bậc đại thần luôn hướng về nhân dân. Hai câu cuối bộc lộ ước nguyện cao cả: ước có cây đàn của vua Thuấn để gảy khúc nhạc thái bình, mong “dân giàu đủ khắp đòi phương”. Đó không chỉ là khát vọng cá nhân mà là lý tưởng trị quốc an dân.

Bài thơ thể hiện sự hòa quyện giữa tình yêu thiên nhiên, tâm hồn nghệ sĩ và tấm lòng vì dân sâu nặng. Qua đó, ta càng cảm nhận rõ vẻ đẹp nhân cách lớn lao của Nguyễn Trãi – một con người suốt đời lo cho hạnh phúc muôn dân.


Câu 1

Trong cuộc sống hiện đại đầy biến động, lối sống chủ động giữ vai trò vô cùng quan trọng. Chủ động là biết tự xác định mục tiêu, tự tìm kiếm cơ hội và không ngừng nỗ lực để hoàn thiện bản thân thay vì chờ đợi hoàn cảnh thay đổi. Người sống chủ động luôn có kế hoạch học tập, rèn luyện rõ ràng; khi gặp khó khăn, họ tìm cách thích nghi và giải quyết vấn đề, chứ không bi quan hay đổ lỗi. Lối sống ấy giúp con người làm chủ thời gian, nâng cao năng lực và tạo dựng niềm tin nơi người khác. Đặc biệt, trong thời đại công nghệ phát triển nhanh, nếu không chủ động học hỏi và đổi mới, ta rất dễ tụt lại phía sau. Tuy nhiên, chủ động không có nghĩa là hấp tấp mà cần đi cùng sự suy nghĩ chín chắn. Vì vậy, mỗi người trẻ hôm nay cần rèn luyện tinh thần tự giác, dám nghĩ, dám làm để vững vàng trước tương lai.

Câu 2

Bài thơ Bảo kính cảnh giới là bức tranh mùa hè rực rỡ, căng tràn sức sống và thấm đượm tấm lòng vì dân của Nguyễn Trãi.

Trước hết, sáu câu đầu khắc họa thiên nhiên và cuộc sống sinh động. Mở đầu là tư thế ung dung: “Rồi hóng mát thuở ngày trường” một tâm hồn thư thái giữa ngày hè dài. Cảnh vật hiện lên với gam màu tươi sáng: “Hoè lục đùn đùn”, “thạch lựu phun thức đỏ”, “hồng liên… tịn mùi hương”. Các động từ mạnh như “đùn đùn”, “phun” gợi sức sống mãnh liệt của thiên nhiên. Không chỉ có sắc màu, bức tranh còn có âm thanh: tiếng “lao xao” chợ cá, tiếng ve “dắng dỏi” lúc chiều tà. Cảnh vật vì thế vừa có chiều rộng không gian, vừa có chiều sâu của đời sống sinh hoạt.

Tuy nhiên, đằng sau bức tranh thiên nhiên tươi đẹp là tấm lòng của một bậc đại thần luôn hướng về nhân dân. Hai câu cuối bộc lộ ước nguyện cao cả: ước có cây đàn của vua Thuấn để gảy khúc nhạc thái bình, mong “dân giàu đủ khắp đòi phương”. Đó không chỉ là khát vọng cá nhân mà là lý tưởng trị quốc an dân.

Bài thơ thể hiện sự hòa quyện giữa tình yêu thiên nhiên, tâm hồn nghệ sĩ và tấm lòng vì dân sâu nặng. Qua đó, ta càng cảm nhận rõ vẻ đẹp nhân cách lớn lao của Nguyễn Trãi – một con người suốt đời lo cho hạnh phúc muôn dân.