Phạm Minh Nghĩa

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Minh Nghĩa
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

hình a),

d)

e)


thể hiện hành động bảo vệ đa dạng sinh học, hình nào thể hiện hoạt động gây suy giảm đa dạng sinh học.

câu 9

Câu văn trên sử dụng biện pháp tu từ So sánh (qua các từ ngữ: bằngnhư).

  • Chỉ ra: So sánh kích thước của quả theo thời gian: "bằng ngón tay út", "như con chuột", "như con lợn con".
  • Tác dụng:
    • Làm nổi bật sự phát triển nhanh chóng, lớn nhanh như thổi của sự vật (thường là quả bầu/bí trong truyện cổ tích).
    • Tạo sự sinh động, cụ thể, giúp người đọc dễ dàng hình dung kích thước tăng dần của quả qua những hình ảnh gần gũi.
    • Thể hiện niềm vui, sự ngỡ ngàng và kỳ vọng của hai vợ chồng khi chứng kiến thành quả lao động lớn lên từng ngày.
  • câu 10
  • Nghịch cảnh không chỉ là thử thách mà còn là "ngọn lửa" tôi luyện nên những nhân cách lớn lao trong lịch sử. Trước những biến cố nghiệt ngã, mỗi người cần giữ vững ý chí kiên định và một tâm thế bình thản để không bị hoàn cảnh khuất phục. Thay vì buông xuôi, chúng ta phải dũng cảm đối diện và hành động quyết liệt để xoay chuyển tình thế. Minh chứng hùng hồn nhất chính là hình ảnh Bác Hồ trong những năm tháng bị giam cầm nơi ngục tù phương Bắc; dù xiềng xích gông cùm nhưng Bác vẫn giữ phong thái "ung dung tự tại", biến nhà lao thành nơi rèn luyện tinh thần cách mạng thép. Hay như Thầy giáo Chu Văn An, dù sống trong thời kỳ triều chính suy vi, ông vẫn giữ cốt cách thanh cao, dũng cảm dâng "Thất trảm sớ" để giữ gìn chính nghĩa. Những tấm gương ấy khẳng định rằng, hành động mạnh mẽ nhất trước nghịch cảnh chính là sự trung thành với lý tưởng và nỗ lực không ngừng nghỉ. Cuối cùng, chính tinh thần bền bỉ đó sẽ biến những tảng đá cản đường thành những bậc thang đưa chúng ta đến vinh quang.
câu 9

Câu văn trên sử dụng biện pháp tu từ So sánh và Phóng đại (Nói quá).

  • Chỉ ra: So sánh "lòng bà thương Tích Chu" với "trời" (cao hơn trời) và "biển" (rộng hơn biển).
  • Tác dụng:
    • Nhấn mạnh tình yêu thương vô bờ bến, sự hy sinh và lòng bao dung sâu sắc của người bà dành cho Tích Chu.
    • Giúp người đọc dễ dàng hình dung và cảm nhận được sự vĩ đại của tình bà cháu, làm cho câu văn trở nên sinh động và giàu sức biểu cảm hơn.
    • câu 10
    • Nhân vật Tích Chu trong câu chuyện cùng tên là một hình ảnh phản chiếu đầy bài học về lòng hiếu thảo và sự trưởng thành. Ban đầu, Tích Chu hiện lên là một cậu bé vô tâm, ham chơi, bỏ mặc người bà ốm yếu để rồi phải hối hận khi bà hóa thành chim xanh bay đi. Tuy nhiên, điểm đáng quý nhất ở nhân vật này chính là sự thức tỉnh và lòng quyết tâm sửa chữa lỗi lầm. Thay vì buông xuôi, Tích Chu đã không ngại gian khổ, băng rừng lội suối để tìm nước suối Tiên cứu bà. Hành động đó chứng minh rằng tình cảm cốt nhục luôn có sức mạnh cảm hóa kỳ diệu. Qua nhân vật Tích Chu, em rút ra bài học sâu sắc: đừng để sự vô tâm làm tổn thương những người thân yêu, bởi thời gian và cơ hội báo hiếu không bao giờ chờ đợi một ai.
Nếu người ta nhớ về những kỷ niệm êm đềm, thì tôi lại nhớ về một ngày hè rực rỡ... theo nghĩa đen, khi tôi suýt chút nữa đã "hóa vàng" cả căn bếp của mẹ. Hôm đó, vì muốn thể hiện trình độ "Master Chef" tự phong, tôi quyết định làm món bỏng ngô tại gia. Thay vì dùng nồi chuyên dụng, tôi tống một nắm ngô khô vào... lò vi sóng và cài hẳn 10 phút vì nghĩ "càng lâu càng giòn". Kết quả là sau 5 phút, thay vì tiếng "pốp pốp" vui tai, một làn khói đen kịt bắt đầu cuộn cuộn bay ra như thể có quái vật sắp hiện hình. Tôi hoảng loạn mở cửa lò, và "bùm" – một mùi khét lẹt đặc trưng bao trùm cả căn nhà. Những hạt ngô không thành bỏng trắng muốt mà đen thui như những viên than nhỏ, bám chặt vào thành lò như muốn biểu tình. Đúng lúc đó, mẹ tôi đi chợ về. Nhìn thấy tôi mặt mũi lấm lem khói bếp, tay cầm cái bát đen ngòm, mẹ không mắng mà chỉ đứng hình mất 5 giây rồi... bật cười sằng sặc. Mẹ bảo: "Con định luyện linh đơn hay định phá dỡ nhà thay mấy chú thợ xây thế?". Cái biệt danh "Pháp sư ẩm thực" của tôi cũng từ đó mà ra đời. Kỷ niệm ấy không hề lãng mạn, nhưng mỗi lần nghĩ lại, tôi vẫn thấy vị khét của ngô cháy và nụ cười của mẹ. Nó nhắc tôi rằng: Sự tự tin là tốt, nhưng thiếu kiến thức cơ bản thì dễ thành "thảm họa" hài kịch lắm!