Vũ Phương Thanh
Giới thiệu về bản thân
đây
cóa
em cười mỉm hahihaha
trứng nhé,ko học sinh à
=))))
Văn học Việt Nam giai đoạn 1930–1945 đã để lại nhiều tác phẩm hiện thực – nhân đạo sâu sắc, phản ánh thân phận của những con người nghèo khổ trong xã hội cũ. Trong số đó, Lão Hạc của Nam Cao và Hai đứa trẻ của Thạch Lam là hai truyện ngắn tiêu biểu. Dù được viết bằng hai phong cách khác nhau – một bên sắc lạnh, hiện thực, một bên nhẹ nhàng, trữ tình – cả hai vẫn gặp nhau ở cảm hứng nhân đạo tha thiết, ở nỗi xót xa dành cho những kiếp người bé nhỏ. Việc so sánh hai tác phẩm giúp ta hiểu rõ hơn vẻ đẹp tâm hồn con người cũng như giá trị tư tưởng của văn học giai đoạn này.
Cả Lão Hạc và Hai đứa trẻ đều khắc họa bức tranh xã hội Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám tối tăm, nghèo nàn.
- Lão Hạc sống lay lắt trong cảnh nghèo cùng cực: chỉ có mảnh vườn nhỏ để dành cho con, đến mức phải ăn củ chuối, sung luộc qua ngày và cuối cùng chọn cái chết để giữ gìn chút tài sản cho đứa con xa quê.
- Trong Hai đứa trẻ, phố huyện hiện lên buồn tẻ, nghèo nàn: chợ chiều tàn tạ chỉ còn rác rưởi, những con người như chị Tí, bác Xẩm, bác Siêu đều sống vất vưởng, lay lắt giữa bóng tối.
→ Cả hai tác giả đều thể hiện nỗi xót xa sâu sắc trước thân phận người dân nghèo.
Dưới ngòi bút của Nam Cao và Thạch Lam, những con người nghèo khổ hiện lên đáng thương nhưng cũng đáng trân trọng.
- Nam Cao trân trọng phẩm chất lương thiện, trong sáng của lão Hạc – người nông dân nghèo nhưng sống giàu lòng tự trọng, sẵn sàng chết để không làm tổn hại đến ai.
- Thạch Lam bày tỏ thương cảm với những phận đời nhỏ bé trong phố huyện và dành sự yêu quý cho tâm hồn nhạy cảm, nhân hậu của Liên.
→ Văn chương của cả hai đều hướng đến giá trị con người, thức tỉnh tình thương trong lòng độc giả.
- Nam Cao – hiện thực sắc sảo, đi sâu vào phân tích tâm lý. Lão Hạc xây dựng một tình huống kịch tính, bi thương, đẩy nhân vật đến sự lựa chọn đau đớn.
- Thạch Lam – trữ tình, nhẹ nhàng. Hai đứa trẻ không có xung đột mạnh mà thiên về gợi cảm giác, khơi dậy nỗi buồn man mác và sự bâng khuâng.
Sự đối lập này tạo nên hai giá trị thẩm mỹ khác nhau nhưng đều hấp dẫn.
- Lão Hạc: nhân vật trung tâm là lão Hạc với một bi kịch đạo đức, được miêu tả kỹ lưỡng từ diễn biến tâm lý đến hành động.
- Hai đứa trẻ: các nhân vật như Liên, An, mẹ con chị Tí, bác Siêu… được khắc họa chủ yếu qua quan sát và cảm nhận, không phân tích sâu nội tâm.
- Lão Hạc: giọng điệu xót xa, day dứt, nhiều đoạn như lời than trước số phận con người.
- Hai đứa trẻ: âm hưởng trữ tình, man mác buồn, nhẹ nhàng như một bài thơ về cuộc sống tàn lụi.
Cả Lão Hạc và Hai đứa trẻ đều là những tác phẩm xuất sắc của văn học Việt Nam trước 1945, mỗi tác phẩm mang một phong cách riêng nhưng cùng thể hiện tấm lòng nhân đạo sâu sắc của nhà văn. Nam Cao đau đớn trước bi kịch của người nông dân lương thiện, còn Thạch Lam lại nhẹ nhàng khơi gợi niềm thương cảm với những phận người nhỏ bé. So sánh hai tác phẩm không chỉ giúp ta hiểu hơn về số phận con người trong xã hội cũ mà còn bồi đắp lòng yêu thương, sự trân trọng đối với những giá trị nhân bản mà văn học mang lại.
Đoạn thẳng là một phần của đường thẳng, được giới hạn bởi hai điểm mút ở hai đầu.
=))))
Tui:
Toán: 9,5
Văn: 8
C. Nghệ: 9
GDCD: 10
T. Anh: 9,5
LSĐL: 8,5
Tin học: 9
KHTN:9,25
nhờ thế nào