Trần Thị Thanh Trúc
Giới thiệu về bản thân
Lậy bố app học mà lm vay



câu 1 -Người chinh phụ trong Chinh phụ ngâm hiện lên là hình ảnh người phụ nữ có tâm hồn sâu sắc, thủy chung nhưng cũng chất chứa nỗi cô đơn và đau khổ tột cùng. Chồng ra trận nơi biên ải xa xôi, nàng phải sống trong cảnh phòng không lẻ bóng, ngày ngày ngóng trông tin tức mà chẳng thấy hồi âm. “Trải mấy xuân tin đi tin lại, / Tới xuân này tin hãy vắng không” — mỗi mùa xuân qua, nỗi nhớ và sự chờ đợi lại chồng chất, khiến lòng người thêm héo hắt. Hình ảnh “thấy nhạn luống tưởng thư phong” thể hiện nỗi khắc khoải đến hoang mang của nàng: chỉ cần thấy chim nhạn bay qua cũng tưởng là tin chồng gửi về. Nỗi nhớ thương dày vò khiến người chinh phụ sống trong cảnh cô quạnh, quanh quẩn nơi “rèm thưa rủ thác”, “đèn biết chăng”, “bóng ngẩn ngơ”. Tất cả đều toát lên tâm trạng lẻ loi, trống vắng của người vợ xa chồng trong chiến tranh phong kiến. Qua đó, tác giả bày tỏ niềm thương cảm sâu sắc cho thân phận người phụ nữ, đồng thời lên án chiến tranh phi nghĩa đã cướp đi hạnh phúc của biết bao lứa đô
câu 2-Trong nền văn học Việt Nam, Chinh phụ ngâm là tiếng khóc bi thương cho số phận người vợ lính trong thời chiến. Hình ảnh người chinh phụ cô đơn, ngày ngày ngóng trông tin chồng giữa “rèm thưa rủ thác”, “đèn biết chăng”, “bóng ngẩn ngơ” không chỉ là nỗi đau riêng của một người phụ nữ mà còn là biểu tượng cho biết bao mất mát, chia ly do chiến tranh gây nên. Từ đó, ta càng thấm thía giá trị của hòa bình – điều mà bao thế hệ cha ông đã đánh đổi bằng xương máu, nước mắt và cả tuổi xuân để có được.
Chiến tranh, dù dưới bất kỳ hình thức nào, cũng là hiện thân của đau thương. Nó chia cắt tình yêu, làm tan vỡ bao mái ấm, để lại biết bao mảnh đời lầm lũi, bao nỗi nhớ thương khôn nguôi. Người lính ra đi mang theo trách nhiệm với non sông, nhưng cũng để lại nơi quê nhà những người vợ, người mẹ mòn mỏi chờ tin tức. Họ không chỉ chịu đựng nỗi cô đơn, mà còn sống trong lo âu, sợ hãi, khắc khoải từng đêm. Đọc Chinh phụ ngâm, ta như nghe thấy tiếng thở dài của hàng ngàn người phụ nữ xưa – những người phải đánh đổi hạnh phúc cá nhân cho những cuộc chiến phi nghĩa. Và không chỉ với cá nhân, chiến tranh còn hủy hoại cả xã hội: nhà tan, người mất, trẻ thơ mồ côi, thành phố hóa tro tàn, lòng người mang đầy hận thù.
Nhìn lại lịch sử dân tộc, Việt Nam đã từng trải qua biết bao cuộc chiến tranh vệ quốc oai hùng nhưng cũng đầy máu và nước mắt. Hàng triệu người con ưu tú đã ngã xuống để giữ vững nền độc lập, để thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình. Bởi vậy, hòa bình không phải là điều tự nhiên có được, mà là kết tinh của sự hy sinh, của lòng yêu nước và ý chí kiên cường của bao thế hệ đi trước. Mất hòa bình, con người mất tất cả; có hòa bình, đất nước mới có thể phát triển, con người mới được sống trong hạnh phúc.
Thế hệ trẻ hôm nay – những người sinh ra khi đất nước đã yên bình – càng phải nhận thức sâu sắc giá trị của hòa bình ấy. Giữ gìn hòa bình không chỉ là tránh xa chiến tranh, mà còn là biết yêu thương con người, tôn trọng sự khác biệt, sống nhân ái, khoan dung và đoàn kết. Học sinh, sinh viên chúng ta cần nỗ lực học tập, rèn luyện bản thân, góp phần xây dựng đất nước giàu mạnh để “giữ nước từ khi nước chưa nguy”. Hơn thế nữa, mỗi người trẻ cần nuôi dưỡng tinh thần yêu nước, lòng biết ơn với những thế hệ đã ngã xuống, và luôn có ý thức đấu tranh với cái ác, cái xấu để cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng dư âm đau thương của nó vẫn còn đó trong ký ức nhân loại. Từ hình ảnh người chinh phụ cô đơn trong Chinh phụ ngâm, ta càng thấm thía rằng hòa bình là món quà vô giá. Mỗi chúng ta – nhất là thế hệ trẻ – phải biết trân trọng, giữ gìn và vun đắp cho hòa bình ấy bằng tri thức, bằng hành động và bằng trái tim yêu thương.
câu 1- thể thơ trong đoạn trích là thể thơ : song thất lục bát
câu 2 - những dòng thơ cho thấy sự mong mỏi , ngóng trông tin chồng của người chinh phục là :
" trải mấy xuân tin đi tin lại ,/ tới xuân này tin hãy vắng không"
" trời hôm tựa bóng ngẩn ngơ,/ trăng khuya nương gối bơ phờ tóc mai "
" trâm cài xiêm thắt thẹn thùng ,/lệch làn tóc rối lỏng vòng lưng eo"
những câu thơ mang đến cho ta hình ảnh người chinh phục luôn nhớ đến người thương mà quên đi thân mình đã yếu mềm đến mức nào từ đó mà ta thấy được sự đau khổ của người ngụ nữ khi người minh thương đi xa và làm nổi bật niềm nhung nhớ đeo bám người chinh phục qua từng thangs năm
câu 3- bài thơ " chinh phụ ngâm ". đã mang đến cho người đọc về một nỗi đau khôn cufng trong thời chieens về một tình yêu mà chẳng ai biết được nó sẽ đi về đâu . vaf trong nỗi đau ấy ta thấy được hình ảnh về người chinh phục - những người phụ nữ đang trông ngóng người chồng hay người minhf thương trở về từ nơi chiến trận . một hình mà chẳng hề thua kém gì những chiến sĩ đang chiến đấu qua từng ngày . chiến đấu với cái nỗi đau và nỗi nhớ dai dẳng . chỉ có thể viết thư trong mỗi mùa xuaan nhờ cánh chim mang tình cảm gửi gắm đến nơi xa , rồi chờ đợi một lời hồi âm chứa chan tình cảm từ người ấy . chờ những cánh chim mang nỗi buồn tủi và niềm lo lắng cho ker đang ở ngoài ấy phải vương súng ra trận . chỉ mong rằng trận chiến ấy sẽ thắng , mong đến mức mang cả sự mê tín và tiền bạc ra để đổi . deo quẻ deo hi vọng cho một tương lai dù mong manh nhưng lại được kết nối bền chặt bằng một tình cảm . một tình cảm bào monf cả thể xác nhưng chẳng thể buông bỏ , cứ mặc cho cái lạnh và dòng thời gian ăn mòn lấy ngày tháng vaf giam giữ nụ cười đã hụt mất ở cái thanh xuaan giang giowr . qua đó , ta thấy được nỗi đau trong tinhf yeeu ở thời chiến như hiện ra trước mắt , cais tình yeeu maf cả hai phải hy sinh vì một lí tưởng giuwx ginf hoà bình đôcj lập cho đất nước mai này . chấp nhận hy sinh đansh mất tình yêu của đời người để gây dựng một tương lai tươi sáng cho. tổ quốc