Nguyễn Ngọc Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Ngọc Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:
Bài làm
Trong đoạn trích "Chinh phụ ngâm" người chinh phụ dưới ngòi bút tài hoa của nhà thơ Đặng Trần Côn hiện lên với một tâm hồn chan chứa bao yêu thương, chung thủy mà cũng đầy sự cô đơn, khắc khoải. Khi chồng ra trận, nàng ở lại nơi quê nhà, sống trong nỗi chờ đợi mỏi mòn "Trải mấy xuân tin đi tin lại,/Tới xuân này tin hãy vắng không.".Nỗi nhớ chồng khiến nàng quẩn quanh trong những hành động nhỏ bé mà day dứt dạo hiên vắng, mở thư gấm, gieo quẻ bói tiền, trông ngọn đèn khuya.Từng cử chỉ, từng hơi thở đều thấm đẫm nỗi cô độc của người phụ nữ có chồng đi chinh chiến.Hình ảnh"đèn có biết dường bằng chẳng biết" càng làm nổi bật sự trống trải và tuyệt vọng, đèn vô tri cũng trở thành người bạn duy nhất chia sẻ nỗi lòng nàng.Qua nhân vật này, tác giả không chỉ khắc họa nỗi đau riêng của một người vợ mà còn thể hiện niềm thương cảm sâu sắc dối với thân phận người phụ nữ trong chiến tranh.Người chinh phụ trở thành biểu tượng cho tình yêu chung thủy, nỗi nhớ thương và khát vọng đoàn tụ.

Câu 2:
Bài làm
Trong dòng chảy lịch sử dân tộc, chiến tranh đã từng là bóng tối bao trùm lên cuộc sống của biết bao con người.Từ trang sử xưa cho đến những áng thơ cổ điển, ta đều nghe thấy tiếng thở dài của những kiếp người vì binh đao mà chia lìa. Đọc "Chinh phụ ngâm" của nhà thơ Đăng Trần Côn, ta có thể thấy được hình ảnh người vợ cô đơn, mòn mỏi ngóng trông chồng từ nơi biên ải xa xôi.Những mất mát, đau thương do chiến tranh gây ra và trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay trong việc trân trọng, giữ gìn hòa bình.
Chiến tranh là nỗi ám ảnh lớn nhất của nhân loại, nó không chỉ mang đến sự tổn thất nặng nề về tinh thần nó còn ảnh hưởng đến kinh tế sự tàn phá nhà cửa, ruộng vườn và còn cướp đi biết bao sinh mạng vô tội. Nơi chiến trường lạnh lẽo, người lính phải đối mặt với bom đạn, cái chết, nơi quê nhà người vợ, người mẹ, người con lại đang héo hon vì nhớ thương và chờ đợi mong ngóng không nguôi. Hình ảnh người chinh phụ trong tác phẩm là minh chứng rõ ràng cho nỗi đau đó, nàng cô đơn, lặng lẽ chỉ còn ngọn đèn khuya làm bạn trong đêm dài mòn mỏi.Chiến tranh đã khiến bao tình yêu tan vỡ, bao mái nhà ly tán, để lại những vết thương không thể xóa nhòa trong lòng người.
Hôm nay, chúng ta được sống trong hòa bình đều là từ biết bao máu xương và nước mắt. Vì thế, thế hẹ trẻ hôm nay càng phải trân trọng và biết ơn giá trị của cuộc sống yên bình.Trân trọng hòa bình không chỉ là biết nói lời cảm ơn mà còn thể hiện qua hành động cụ thể, sống nhân ái, đoàn kết, không bạo lực, học tập, rèn luyện để góp phần xây dựng đất nước vững mạnh, giữ vững nền độc lập cha ông để lại.Mỗi người trẻ cần hiểu rằng hòa bình là điều quý giá nhất là nền tảng để mơ ước và yêu thương được nảy nở.
Chiến tranh đã lấy đi quá nhiều, còn hòa bình mang lại cơ hội để con người yêu thương và phát triển.Mỗi người trẻ hôm nay hãy sống xứng đáng với quá khứ hào hùng của dân tộc, biết ơn những người đã ngã xuống và nỗ lực vun đắp cho một thế giới không còn khói lửa, nơi nụ cười thay thế tiếng khóc, nơi tình người thắng thế hận thù. Bởi vậy hòa bình chính là món quà vô giá mà lịch sử gửi lại cho chúng ta.

Câu 1: Thể thơ của văn bản trên là: Thể thơ Song thất lục bát

Câu 2: Dòng thơ cho thấy sự mong mỏi, ngóng trông tin chồng của người chinh phụ là:
"Trải mấy xuân tin đi tin lại,
Tới xuân này tin hãy vắng không."
Những dòng thơ ấy đã diễn tả nỗi nhớ thương, mong mỏi khôn nguôi của người vợ nơi quê nhà.Nàng đã chờ đợi bao mùa xuân trôi qua, vẫn chỉ là sự im lặng lạnh lùng.

Câu 3:
Nghĩ về người chồng đang chiến đấu nơi xa, người chinh phụ trong nỗi nhớ chồng khắc khoải đã tìm mọi cách để vơi đi nỗi lòng.Nàng gieo quẻ bói tiền, mở thư gấm cũ, dạo bước nơi hiên vắng, nhìn ngọn đèn khuya như mong tìm chút tin nơi người ra trận.
Những hành động tưởng như nhỏ bé ấy nhưng lại chứa chan bao nỗi nhớ, nỗi cô đơn, khát khao và lòng thủy chung son sắt. Những nỗi nhớ không thể nói thành lời, chỉ hóa thành những cử chỉ lặng lẽ mà xót xa.

Câu 4:
Trong văn bản "Chinh phụ ngâm" nhà thơ Đặng Trần Côn có viết:
"Đèn có biết dường bằng chẳng biết,
Lòng thiếp riêng bi thiết mà thôi."
Trong văn bản trên tác giả Đặng Trần Côn đã sử dụng rất thành công biện pháp nhân hóa giúp cho câu thơ trở nên sinh động, hấp dẫn, gợi cảm và gây ấn tượng với người đọc, người nghe.Cụm từ "đèn có biết" đã được tác giả sử dụng biện pháp nhân hóa, khi ngọn đèn chỉ là một vật vô tri được cho khả năng "biết" cảm nhận như con người. Hình ảnh ngọn đèn gợi lên một nỗi cô đơn vô hạn của người chinh phụ nàng chỉ còn ánh đèn khuya làm bạn, nhưng đèn cũng "chẳng biết" được nỗi đau thầm kín ấy, cảm giác trống trải, buồn thương mà càng thêm gấp bội. Qua những câu thơ giàu cảm xúc ấy, nhà thơ Đặng Trần Côn đã bày tỏ niềm thương cảm và trân trọng sâu sắc của mình với người phụ nữ trong chiến tranh những người phải đựng cảnh chia ly, cô độc và hi sinh thầm lặng cho hạnh phúc của người người khác.

Câu 5:
Trong văn bản này, người chinh phụ hiện lên với tâm trạng cô đơn, buồn tẻ, lo lắng và tuyệt vọng.Nỗi nhớ chồng hòa cùng không gian tiếng gió, tiếng mưa, khiến cảnh vật và người đều nhuốm một màu u sầu. Qua tâm trạng đó, em có suy nghĩ rằng bản thân nên cảm thấy biết quý trọng cuộc sống hòa bình hôm nay, khi con người được sống trong êm ấm, đoàn tụ, không còn cảnh chia ly vì chiến chinh.Hạnh phúc giản dị của hiện tại chính là điều mà biết bao người trong quá khứ đã từng khao khát muốn có được như hiện nay.