ĐÀO UYỂN NHI
Giới thiệu về bản thân
A) 67.36+67.65-67
=67.(36+65-1)
=67.100
=6700
B)
Câu1: thể thơ lục bát
Câu2: tiếng mẹ ru, tiếng võng.
Câu3: tác dụng của hai dòng thơ trên giúp thể hiện tình yêu thương vô bờ bến và sự hy sinh thầm lặng của người mẹ.
Câu4: là một người mẹ tần tảo, có tình yêu thương vô bờ bến với con cái và sựhy sinh thầm lặng.
Câu5: lời ru của mẹ có vai trò rất quan trọng trong cuộc sống của chúng ta. Là cội nguồn yêu thương giúp hình thành nhân cách, bồi đắp tâm hồn và là bài học đầu tiên về đạo lý con người.
Việt Nam là kho tàng của của những câu chuyện cổ tích dân gian như chàng Thạch Sanh thật thà, dũng cảm hay người anh hùng Thánh Gióng tài giỏi nhanh trí. nhưng hôm nay em muốn kể đến một câu chuyện rất đặc biệt nó mang lại cho chúng ta rất nhiều bài học và đó là câu chuyện ’'Cây Khế ’' .
Chuyện kể ngày xưa , có hai anh em cha mẹ thì mất sớm để lại cho một chút gia tài, thế nhưng người tham lam lấy đi hết ruộng vườn cả nhà to cửa rộng con người em thì chỉ có một căn nhà nhỏ ở cuối làng và cây khế bé. Người em vì muốn nuôi sống gia đình mà hằng ngày nên núi chặt củi mang đi bán, thậm chí còn phải cày thuê cuốc mướn. Còn về phần người anh hắn sống sung sướng với gia tài đáng nhẽ không phải của mình. Nhiều lúc người anh còn qua mỉa mai người em khó khăn . Tới mùa khí người em vui vẻ mang khí ra bán lấy tiền, nhưng khi ra thì thấy một con quạ to lớn đang ăn những quả khế, anh không có ý định đuổi đánh hay làm hại con quạ mà chỉ than thở về sự nghèo khó của mình và van xin nó đừng ăn khế vì cuộc sống của anh và vợ đều dựa vào cây khế này. con quạ liền nhìn quanh căn nhà một vòng và cất tiếng nói’ Ăn một quả khế, một cục vàng, may túi ba gang mang đi mà đựng’’. Nghe xong người em bán tính bán đi nhưng vẫn làm theo lời con quạ, đúng hẹn con quạ đến đón anh, nó chở anh qua một con sông lớn rồi đến ngọn núi có nhiều vàng bạc châu báu lấp lánh, tuy vậy người em chỉ lấy đúng với túi ba gang không tham lam lấy thêm. Sau ngày hôm đấy người anh bắt đầu để Ý rằng tại sao người em lại có nhiều của ăn của để, hắn liền me tới hỏi người em tốt bụng kể lại mọi chuyện. Nghe xong người một hai đòi đổi nhà với người em. Đổi xong hắn chỉ chờ ngày quạ đến. Ngày đấy lại đến con quạ tới ăn khế người anh liền xông ra than thở đủ điều, vẫn như lần em trai quả bảo may túi ba gang. Nhưng lần này người may hơn ba gang, em trai khuyên nhủ nhưng hắn mặc kệ. Đúng bay đến bay qua sông và vẫn là ngọn núi đó. Hạ cánh, người anh nhảy thót xuống lấy thật nhanh đống vàng nhưng khi túi đầy hắn còn cố nhét thêm vào người nghĩ bụng đi một lần phải lấy cho đáng, xong xuôi hắn leo lên lưng quạ. Bay đến đoạn sông vì quá nặng quả bảo hắn thả bớt xuống, nhưng hắn nhất quyết không buông còn thúc nhanh hơn. Quả tức giận hất hắn rơi xuống sông. Sau sự việc này người vợ rất đau buồn hai vợ chồng người em an ủi mãi cũng không thể giúp được gì.
Xong câu chuyện em đã học được bài học kẻ tham lam và tàn nhẫn với chính máu mủ của mình sẽ nhận một kết cục thảm. Đã từng có câu ’' Tham có tham giàu, đâm đầu vào lưới .
Câu1: câu chuyện được kể theo ngôi câu thứ nhất
Câu2: Aưm có hoàn cảnh nghèo khó, người mẹ thì ốm đau liên miên nên từ khi mới bảy tuổi cậu đã là chỗ dựa vững chắc cho người mẹ. Sáng nào cậu cũng dậy sớm lên rừng kiếm măng, hái nấm ,hái quả mang về cho mẹ.
Câu 3:
Từ láy: xơ xác
Đặt câu: sau một trận ốm nặng cô ấy gầy gò, xơ xác.
Câu4:
Chi tiết trên đã chứng minh Aưm là người con có lòng hiếu thảo , có tinh thần lao động và ý chí kiên cường chăm chăm sóc người mẹ ốm.
Câu 5:
Sau câu chuyện trên em rút ra bài học cho bản thân : không phải lúc nào chúng ta cũng chỉ nghĩ đến bản thân mà hãy biết cách sẻ chia đến với thiên nhiên và cộng đồng .
Ngày xửa ngày xưa, vào thời vua Hùng Vương thứ mười sáu, có một đôi vợ chồng tuy đã già nhưng vẫn chẳng có lấy một mụn con. Hai ông bà lão nổi tiếng là người hiền lành, đôn hậu ở làng Gióng nhưng không hiểu sao lại chịu sự không may mắn như vậy. Cho đến một ngày, khi bà lão đi ra đồng thì chợt thấy một dấu chân to khổng lồ. Lấy làm ngạc nhiên, bà lão đưa chân mình vào ướm thử để đo xem dấu vết chân đó to đến cỡ nào. Thời gian thấm thoát trôi đi, bà lão chẳng còn nhớ đến vết chân ngày xưa nữa thì bỗng một ngày bà có thai. Hai vợ chồng bà lão mừng lắm, bà sinh ra một cậu bé khôi ngô, tuấn tú. Ấy thế mà đứa trẻ đó từ khi sinh ra lại chẳng biết nói, cũng không biết cười, không biết đi, chỉ đặt đâu thì nó nằm đấy. Hai ông bà từ mừng rỡ khi sinh được con đến lo lắng, buồn bã không hiểu sao lại như vậy.
Lúc bấy giờ, giặc Ân tràn sang xâm lược nước ta. Chúng khiến cho đời sống nhân dân vô cùng khổ cực, tình cảnh đất nước lúc này đang ở thế “nghìn cân treo sợi tóc”. Nhà vua sai sứ giả đi rao tin khắp nơi, nhằm tìm người tài đứng lên cứu giúp đất nước. Sứ giả đi rao tin cuối cùng cũng đến làng Gióng. Nghe tiếng sứ giả, cậu bé bỗng nhiên cất tiếng gọi mẹ: “Mẹ ơi, mẹ hãy mời sứ giả vào đây cho con”. Thấy đứa con mình suốt bao nhiêu ngày tháng không nói, không cười bỗng dưng hôm nay lại cất tiếng gọi mẹ, hai ông bà lão mừng lắm, liền mời sứ giả vào ngay.
Khi sứ giả vào nhà, cậu bé đã ngay lập tức yêu cầu sứ giả hãy về chuẩn bị đủ những vũ khí để đi đánh giặc: Ngựa sắt, áo sắt và tấm giáp sắt để phá tan lũ giặc xâm lược. Sứ giả mừng rỡ vội về tâu lên cho nhà vua chuẩn bị. Nhà vua cũng đồng ý theo lời của cậu bé. Càng lạ lùng thay, Thánh Gióng từ khi gặp được sứ giả của nhà vua thì lớn nhanh như thổi, cơm cha mẹ thổi bao nhiêu cậu ăn cũng không đủ no, quần áo chẳng mấy chốc đều chật hết cả. Cậu bé chẳng mấy chốc hóa thành một chàng trai cao lớn, khỏe mạnh, khí thế ngút trời.
Chẳng bao lâu, nhà mua sai người đem đến đủ cả những thứ mà Gióng yêu cầu. Thánh Gióng lên đường đánh giặc ngay. Cậu đi đến đâu đánh bại quân giặc đến đấy. Khi kiếm gãy, Gióng liền nhổ một bụi cỏ bên đường, quật ngã bọn giặc ngoại xâm. Một hồi, ngựa của Thánh Gióng đã đến chân núi Sóc Sơn, Thánh Gióng liền cởi bộ giáp sắt đang mặc trên người ra mà bay thẳng lên trời.
Để nhớ đến công lao của Thánh Gióng, nhà vua đã cho người lập đền thờ của vị tướng này tại quê nhà của ông là làng Gióng. Cho đến nay, vẫn còn rất nhiều dấu tích năm xưa còn lưu lại và cứ tháng 4 hằng năm, người ta vẫn thường đến đền thờ Phù Đổng Thiên Vương để tưởng nhớ ông.