Nguyễn Kim Anh
Giới thiệu về bản thân
Trong kho tàng truyền thuyết phong phú của Việt Nam, câu chuyện về Sơn Tinh và Thủy Tinh không chỉ là một huyền thoại giải thích hiện tượng thiên nhiên khắc nghiệt mà còn là biểu tượng cho tinh thần kiên cường, bất khuất của người Việt trong cuộc đấu tranh chống lại thiên tai.
Truyền thuyết kể rằng, vào đời vua Hùng thứ 18, có một nàng công chúa xinh đẹp tuyệt trần tên là Mị Nương. Vua Hùng muốn kén cho con gái một người chồng xứng đáng nên đã mở hội thi tuyển rể. Từ khắp nơi, nhiều chàng trai tài giỏi tìm đến, nhưng nổi bật nhất là hai vị thần: Sơn Tinh và Thủy Tinh.
Sơn Tinh là một chàng trai khôi ngô, có tài lạ: chỉ cần vẫy tay, núi đồi trùng điệp sẽ mọc lên, cây cối xanh tươi. Thủy Tinh cũng không kém cạnh, chàng có khả năng hô mưa gọi gió, làm cho biển cả và sông ngòi cuộn trào. Cả hai đều tài giỏi ngang sức ngang tài, khiến Vua Hùng khó lòng lựa chọn.
Cuối cùng, Vua Hùng đặt ra điều kiện thách cưới: "Sáng sớm hôm sau, ai mang đến sính lễ gồm một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng, voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao đến trước, người đó sẽ được cưới Mị Nương."
Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló rạng, Sơn Tinh đã mang đầy đủ sính lễ đến trước. Vua Hùng giữ lời hứa, gả Mị Nương cho Sơn Tinh. Thần Núi rước vợ về núi Tản Viên.
Khi Thủy Tinh đến nơi, thấy Mị Nương đã theo chồng, chàng vô cùng giận dữ. Cảm thấy bị sỉ nhục, Thủy Tinh đã nổi cơn lôi đình, dốc toàn lực để báo thù. Thần Nước hô mưa, gọi gió, làm nước biển dâng cao, dìm chìm đồng bằng, muốn nhấn chìm núi Tản Viên để cướp lại Mị Nương.
Trước sức mạnh kinh hoàng của nước, Sơn Tinh không hề nao núng. Thần Núi dùng phép lạ, bốc từng quả đồi, từng dãy núi chặn đứng dòng nước lũ. Nước dâng lên bao nhiêu, Sơn Tinh đắp đất, nâng núi cao lên bấy nhiêu. Cuộc chiến kéo dài ròng rã suốt mấy tháng trời. Cuối cùng, sức Thủy Tinh kiệt dần, đành phải rút lui.
Tuy nhiên, mối thù này không bao giờ dứt. Hàng năm, cứ đến mùa mưa bão, Thủy Tinh lại dâng nước lên đánh Sơn Tinh để đòi Mị Nương, gây ra cảnh lũ lụt khắp vùng đồng bằng Bắc Bộ. Và năm nào cũng vậy, Sơn Tinh vẫn chiến thắng, giữ vững bờ cõi và bảo vệ cuộc sống của người dân.
câu 1:
- câu truyện kể theo ngôi thứ 3.
câu 2:
-chỉ có hai mẹ con sống với nhau, mẹ ốm liên miên.Aưm tuy còn nhỏ nhưng đã thành chỗ dựa cho mẹ.
Câu 3.
– Từ láy: xơ xác
– Mái nhà cũ kỹ, xơ xác giũa cánh đồng
Câu 4. Chi tiết "Hằng ngày, Aưm dậy sớm vào rừng kiếm măng, hái nấm, hái quả mang về cho mẹ." đã chứng minh Aưm là người chăm chỉ và thương mẹ.
Câu 5. HS rút ra bài học cho bản thân từ câu chuyện.
Ví dụ:
– Cần có tấm lòng hiếu thảo với cha mẹ.
– Cần biết sẻ chia với mọi người xung quanh.
câu 1:
-văn bản trên viết theo thể thơ lục bát.
câu 2:
-bên cạnh tiếng ve, là tiếng võng, lời mẹ ru.
câu 3:
-tác dụng của biện pháp tu từ so sánh trong đoạn thơ trên là giúp tăng sức gợi hình, gợi cảm cho sự diễn đạt, diễn tả sự vất vả của mẹ đã thức vì con.
câu 4:
-theo em người mẹ trong văn bản là một người mẹ luôn yêu thương, hi sinh, nâng đỡ con.
câu 5:
-lời ru ko chỉ đưa con vào giấc ngủ yên lành,mà còn gieo vào tâm hồn một cảm giác bình yên,ấm áp, nuôi dưỡng tình mẫu tử thiêng liêng.
-lời ru nuôi dương tâm hồn, hìn thành nhân cách,chuyền tải tri thức dân gian, giáo dục đạo lí làm người