Phạm Quỳnh Anh
Giới thiệu về bản thân
Tâm trạng của tác giả trong bài thơ là sự trầm tư, suy tư pha chút buồn man mác và cô đơn trước không khí nhộn nhịp, tấp nập của ngày cuối năm, bên cạnh đó còn có một nỗi lo toan thầm lặng cho cuộc sống của người dân quê.
Cuộc đời mỗi người là sự nối tiếp của những chuyến đi. Mỗi chuyến đi đều mang lại những ý nghĩa, để lại ấn tượng khác nhau. Trong số những chuyến đi ấy, có một chuyến tham quan mà tôi nhớ nhất là chuyến tham quan khu vực Lăng Bác và khu di tích Phủ Chủ tịch.
Cuối năm học lớp 5, nhà trường bất ngờ tổ chức cho lớp tôi chuyến tham quan Phủ Chủ tịch tại thủ đô Hà Nội vào hai ngày cuổi tuần. Đây là chuyến đi xa đầu tiên của cả lớp trong suốt năm năm học nên ai cũng háo hức, giờ ra chơi nào cũng tụm đầu lại với nhau, bàn tán sôi nổi về chuyến đi này.
Ngày xuất phát, khuôn mặt ai cũng rạng rỡ, vui tươi. Các thầy cô quyết định sắp xếp di chuyển từ trường vào buổi chiều thứ 7 để được viếng Lăng Bác vào sáng chủ nhật hôm sau. Xe lăn bánh, mỗi đứa một ba lô, tạm biệt miền quê giản dị thanh bình để hướng về thủ đô. Xe chạy bon bon suốt 3 tiếng đồng hồ mà cả lũ cứ mở tròn mắt, chỉ chỉ cảnh vật bên đường đầy thích thú. Tới thủ đô thì đã chiều muộn, cả đoàn dừng chân tại khách sạn, ăn cơm rồi tắm rửa và về phòng, nghỉ ngơi để buổi sáng dậy sớm.
Một đêm nhanh chóng qua đi, đúng 6 giờ chúng tôi đã có mặt tại sảnh lớn của khách sạn, ăn mặc quần áo học sinh nghiêm trang, lịch sự. Theo sự hướng dẫn của các thầy cô rồi đi đến lăng Bác. Dù đã liên lạc với người quản lý viếng lăng từ trước nhưng chủ nhật, khách tham quan đến viếng quá đông, chúng tôi phải chờ gần một tiếng đồng hồ mới được vào lăng viếng Bác.
Người trưởng đoàn đọc bài viếng, giới thiệu tên đoàn xong thì cả đoàn cùng đứng ngay ngắn, chầm chậm bước theo hai người lính gác lăng dâng hoa phía trước tiến vào lăng Bác. Khác hẳn với nhiệt độ bên ngoài nắng chói chang, trong lăng mát lạnh và yên tĩnh, ai cũng tỏ lòng thành kính với vị lãnh tụ muôn vàn kính yêu, bước đi nhẹ nhàng không một tiếng động. Người nằm trên giường ở giữa lăng, ánh sáng nhu hòa màu vàng chiếu lên khuôn mặt hiền từ của Người, yên bình vô cùng…
Mặt trời lên cao thì chúng tôi cũng rời khỏi lăng, theo dòng người đông đúc hướng về khu di tích phủ Chủ tích. Địa điểm đầu tiên là nhà sàn Bác Hồ, căn nhà được phục chế theo nhà sàn mà Bác ở những ngày cuối cuộc đời vĩ đại của mình. Ngôi nhà nhỏ đơn sơ nằm khiêm tốn tại một góc, hòa vào thiên nhiên bình dị, xinh đẹp.
Cô hướng dẫn viên nói, trong nhà những kỉ vật của Bác vẫn còn lưu giữ lại, nơi này nơi kia là nơi Bác ngồi đọc công văn, viết và sửa di chúc, gửi thư cho đồng bào, cho thiếu nhi. Chúng tôi dường như tưởng tưởng ra được hình ảnh Bác trầm ngâm bên khung cửa sổ, nắn nót viết từng dòng chữ chứa đựng tình yêu thương bao la rộng lớn.
Con đường dẫn vào nhà sàn ôm ấp lấy ao cá Bác Hồ với diện tích khá lớn, nước hồ trong veo, cá chép đủ màu sắc thi nhau bơi lội tung tăng trong nước mát. Có những con cá rất to, hai bên miệng còn có râu, cô giáo tôi bảo nó chắc hẳn đã già lắm rồi. Vừa đi, cô hướng dẫn viên vừa giới thiệu về lịch sử của ao cá, kể những câu chuyện của Bác với ao cá ấy. Du khách trong nước và quốc tế xen lẫn với nhau, ai cũng trầm trồ về vẻ đẹp của ao cá.
Vì phải trở về vào buổi chiều nên chúng tôi không được tham quan toàn bộ khu di tích, sau khi tham quan ao cá, địa điểm cuối cùng là Khu Viện Bảo tàng Hồ Chí Minh. Viện Bảo tàng trang nghiêm, trưng bày rất nhiều hiện vật, tư liệu về cuộc đời và con người của Bác. Bên cạnh mỗi hiện vật đều chú thích tên, thời gian mà Bác sử dụng và những câu chuyện xung quanh. Có rất nhiều câu chuyện mà chúng tôi chưa bao giờ nghe đến. Vừa tham quan, chúng tôi vừa cảm thán về cuộc đời và những năm tháng kháng chiến của Người, tiếp thu được bao điều ý nghĩa và thú vị.
thời gian trôi qua nhanh, chiều đến chuyến tham quan của chúng tôi cũng phải kết thúc. Cả đoàn cùng chụp một bức ảnh lưu niệm rồi lên xe ra về. Dù chuyến đi ngắn ngủi nhưng để lại rất nhiều ấn tượng, lần đầu tiên tôi được tận mắt nhìn thấy một phần cuộc đời của bác Hồ kính yêu. Để rồi sau này, cảm giác tự hào và xúc động khi vào lăng viếng bác vẫn in đậm mãi trong tôi.
Dòng thơ "Pháo trúc nhà ai một tiếng đùng" là lời nhắc nhở về giá trị quý báu của niềm hy vọng. Dù cuộc đời có nhiều sóng gió, những khoảnh khắc âm thanh rộn ràng ấy như một ngọn đèn soi sáng trong đêm tối, xua tan đi lo âu, mệt mỏi. Niềm hy vọng chính là nguồn động lực giúp ta không buông xuôi khi đối mặt với khó khăn, mà thay vào đó, ta sẽ tin tưởng vào tương lai tươi sáng hơn, tìm thấy sức mạnh để nỗ lực và vươn lên. Đó là niềm tin vào sự thay đổi tốt đẹp, vào những điều tích cực sẽ đến sau giông bão, giúp ta tiếp tục hành trình của mình với một tâm thế vững vàng và lạc quan.
Điều đầu tiên để lại ấn tượng sâu sắc nhất với mình là không gian uy nghiêm, cổ kính của đền Hùng. Khi chúng em dâng hương tưởng nhớ các Vua Hùng, không khí trở nên tĩnh lặng, thiêng liêng hơn bao giờ hết. Từng dòng người nối nhau xếp hàng dâng hương, tất cả đều chắp tay vái lạy với lòng thành kính sâu sắc. Mình cảm thấy thật nhỏ bé trước sự vĩ đại của lịch sử dân tộc.
Tiếp theo, chúng em đã được tham quan bảo tàng Hùng Vương, nơi lưu giữ vô vàn hiện vật, tư liệu quý giá về quá trình dựng nước và giữ nước của cha ông. Qua lời giới thiệu của các anh chị hướng dẫn viên, chúng em đã được nghe lại những câu chuyện về các vị vua, về cuộc sống của người dân thời đó. Đặc biệt, hình ảnh Bác Hồ trò chuyện với các chiến sĩ và căn dặn "Các Vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước" đã trở thành một động lực lớn lao, nhắc nhở chúng em về trách nhiệm của thế hệ trẻ ngày nay.
Sau khi kết thúc buổi tham quan, chúng em còn được tham gia các trò chơi dân gian như kéo co, vật tay,... Những trò chơi này đã mang đến cho chúng em những giây phút thư giãn và tiếng cười sảng khoái. Chúng em đã cùng nhau chụp những bức ảnh kỷ niệm để lưu lại khoảnh khắc đẹp của một ngày đáng nhớ.
Chuyến đi về nguồn Đền Hùng đã khép lại, nhưng những kỷ niệm và bài học sâu sắc thì còn đọng mãi trong lòng chúng em. Chúng em không chỉ được tìm hiểu về lịch sử dân tộc mà còn được gắn kết hơn với các bạn trong lớp. Mình tin rằng, chuyến đi này sẽ là một kỷ niệm đẹp đẽ và ý nghĩa trong hành trang tuổi trẻ của mỗi chúng em.Câu 1:
Bài thơ “Cảnh ngày hè” được viết theo thể thơ thất ngôn bát cú đường luật
câu 2:
Bốn câu thơ đầu nhắc đến các hình ảnh thiên nhiên:
- Cây hoè lục đùn đùn
- Hoa thạch lựu hiên phun thức đỏ
- Hồng liên trì
- Hương sen
Câu 3:
BPTT: đảo ngữ “Lao xao chợ cá làng ngư phủ, Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương”
Tác dụng: giúp cho câu thơ trở nên sinh động và nổi bật. Đồng thời nhấn mạnh âm thanh náo nhiệt, rộn rã của cuộc sống làng quê lúc chiều tà. Nó giúp người đọc cảm nhận rõ hơn không khí sôi động, nhộn nhịp của chợ cá và tiếng ve ngân nga trong không gian tĩnh lặng.
Câu 4:
Trong hai câu thơ cuối tác giả đã bộc lộ: Khát khao tha thiết về một cuộc sống thái bình ấm no và hạnh phúc cho nhân dân.
Câu 5:
Chủ đề của bài thơ là: Tình yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống và khát vọng về sự phồn vinh của nhân dân và đất nước.
Câu 6:
Từ niềm vui giản dị trong thiên nhiên ngày hè , em rút ra bài học cho bản thân về việc giữ tinh thần lạc quan bằng cách biết trân trọng những vẻ đẹp bình dị xung quanh mình.
Bao la nhất là tình cảm của mẹ, mạnh mẽ là tình cảm của cha, thân thiết là tình cảm anh em và thiêng liêng, bền chặt, lâu dài nhất vẫn là tình bạn.
Là một nhà thơ giàu tình cảm, Nguyễn Khuyến cũng không ngoại lệ khi nói về tình bạn. Những bài thơ bất hủ của ông khi đề cập đến bạn là những minh chứng hùng hồn sâu sắc, quả thật là những tình bạn nên thơ. Bài thơ “Bạn đến chơi nhà” của Nguyễn Khuyến đã thể hiện khá rõ nét về điều đó. Bài thơ này là bài thơ thành công, tiêu biểu nhất của ông, và cũng là bài thơ nổi bật, đại điện cho thơ Nôm Đường luật Việt Nam nói chung.
Bài thơ này ông viết là một kỉ niệm của ông ở tuổi mà xưa nay hiếm. Nó bày tỏ về cảm xúc của ông và một người bạn quen nhau chốn quan trường, nay gặp lại nơi thôn quê thanh bình – nơi chôn rau cắt rốn của ông. Từng câu từ trong bài mượt mà mà thanh cao, tình cảm thắm thiết, gắn bó, mặn mà, đầy chất nhân văn. Nó thể hiện một con người chất phác, sống bằng tình cảm nơi ông. Câu thơ mở đầu như một tiếng reo vui, nó là khởi nguồn cho tất cả tình huống, cảm xúc trong bài.
Gặp lại một người bạn cũ thật khôn xiết biết bao, đặc biệt là khi lại gặp nhau nơi chân quê. Tình nghĩa đó thật quý báu. Sau bao vinh hoa chốn kinh thành nhưng vẫn nhớ về nhau, vẫn tìm thăm trò chuyện. Tuy mặn mà những tình cảm nồng hậu nhưng trong bài vẫn có những tình tiết vui vẻ. Hôm nay bác tới chơi nhà thật quý và hơn nữa là sau bao năm xa cách, nhưng ngặt nỗi hoàn cảnh điều kiện và đó là một tình huống khó xử đối với tác giả: trẻ thì đi vắng, chợ thị xa, ao sâu khó chài cá... một loạt tình huống được liệt kê.
“Đã bấy lâu nay, bác tới nhà
Trẻ thời đi vắng, chợ thời xa.
Ao sâu nước cả, khôn chài cá,
Vườn rộng rào thưa, khó đuổi gà.
Cải chửa ra cây, cà mới nụ,
Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa.
Đầu trò tiếp khách, trầu không có,
Bác đến chơi đây ta với ta!”
Thật trớ trêu và cũng đầy hài hước. Lời thơ tự nhiên, vui vẻ, trong sáng tạo nên thanh điệu hoạt bát, toát lên được sự hiếu khách của chủ nhà trước một vị khách quý. Tuy tất cả đều thiếu vắng, ngay đến cả cái tối thiểu để tiếp khách như miếng trầu cũng không có thì câu cuối cùng lại là sự bất ngờ, đầy lý thú và cũng chất chứa những cảm xúc dạt dào, khó tả.
Tình bạn ấy vượt lên trên cả những lễ nghi tầm thường. Ba từ: “ta với ta” là tâm điểm, trọng tâm của bài. Âm điệu bỗng dưng thay đổi, thân mật, ngọt ngào. Nó không giống với ba từ “ ta với ta” trong bài Qua đèo ngang của Bà Huyện Thanh Quan. Trong bài “Qua Đèo Ngang” thì cụm từ trên thể hiện nỗi trống vắng, hiu quạnh nơi đất khách, quê người, còn ba từ này trong bài “Bạn đến chơi nhà” là nồng thắm tình cảm bạn bè chân thành, thanh tao, trong sáng. Nói cho cùng thì nhà thơ đã rất khéo léo lột tả sự nhiệt tình, nóng hổi, mến khách trước hoàn cảnh bất ngờ, thiếu thốn, nghèo khổ của tác giả. Và đằng sau nhưng câu từ dân dã kia là hai tình cảm chân chất, nhỏ nhẹ mà hóm hỉnh đang hướng về nhau. Tình cảm chính là điều mà tác giả mong đợi, khao khát nhất, và chỉ mình nó cũng là đủ để sưởi ấm một buổi trò chuyện, gặp mặt.
Bài thơ đã tạo nên một hình ảnh tình bạn không có gì về vật chất, tất nhiên không phải là thiếu thốn mà là chưa đủ độ, để rồi đúc kết một câu rằng: "Bác đến chơi đây, ta với ta” thật đậm đà, sâu sắc. Bài thơ này không chỉ là một lời bày tỏ chân tình của tác giả mà còn là một triết lý, một bài học, một định hướng về sự chuẩn mực rằng: tình bạn cao hơn mọi của cải, vật chất.
Sống hòa hợp với thiên nhiên mang lại ý nghĩa to lớn cho cả con người và môi trường. Nó giúp chúng ta có một cuộc sống khỏe mạnh, tinh thần thư thái khi được gần gũi với thiên nhiên tươi đẹp. Đồng thời, lối sống này thể hiện trách nhiệm bảo vệ sự sống, đảm bảo tài nguyên cho thế hệ mai sau và nuôi dưỡng tâm hồn biết yêu thương, biết ơn.