Bùi Ân Hậu

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Bùi Ân Hậu
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

*Câu 1. Đoạn văn 200 chữ phân tích giá trị nội dung đoạn trích* Đoạn trích "Thời gian" của Đoàn Mạnh Phương là một bản độc tấu đầy ám ảnh về sự trôi chảy của thời gian và kiếp người. Giá trị nội dung lớn nhất của đoạn thơ nằm ở việc tác giả đã chỉ ra quy luật nghiệt ngã của tạo hóa: con người lớn lên đồng nghĩa với việc đánh mất. Khi "ước mơ ta lớn lên" thì "cha mẹ thêm gần với đất", khi "vui còn trong mầm hạt" thì "buồn đã chín ngọn cây". Thời gian được hữu hình hóa qua "bước chân của gió", "nhịp chuông đồng hồ như lửa" để cho thấy sức mạnh hủy diệt của nó: "đốt cháy lưới ngày thơ ngây", biến "lá vàng" thành "than". Từ đó, nhà thơ thể hiện nỗi xót xa, sự thức tỉnh muộn màng của con người trước dòng chảy không thể cưỡng lại. Đoạn thơ không chỉ gieo vào lòng người đọc nỗi buồn mà còn là lời cảnh tỉnh sâu sắc hãy trân trọng hiện tại, trân trọng những người thân yêu khi còn có thể, bởi thời gian một đi không trở lại. Câu 2. Bài văn nghị luận 400 chữ: Ý nghĩa của việc trân trọng thời gian trong cuộc sống Có người từng nói: "Thời gian là thứ duy nhất công bằng với tất cả mọi người". Dù giàu hay nghèo, mỗi ngày chúng ta đều chỉ có 24 giờ. Vì vậy, trân trọng thời gian chính là trân trọng cuộc sống của chính mình. Trước hết, trân trọng thời gian giúp ta sống có ý nghĩa và không hối tiếc. Thời gian một đi không trở lại. Như trong bài thơ "Thời gian", Đoàn Mạnh Phương đã xót xa viết: "Ngoảnh lại bây giờ mới thấy / Lá vàng đã héo thành than". Nếu ta lãng phí hôm nay vào những việc vô bổ, lướt mạng xã hội hàng giờ, trì hoãn ước mơ, thì khi ngoảnh lại sẽ chỉ còn tro tàn của nuối tiếc. Ngược lại, người biết quý thời gian sẽ dùng nó để học tập, để yêu thương cha mẹ khi họ còn khỏe, để thực hiện đam mê khi "vòm lá còn xanh tươi". Thứ hai, trân trọng thời gian là biểu hiện của trách nhiệm với bản thân và người khác. Một học sinh biết quý thời gian sẽ không để "nước đến chân mới nhảy", mà lập kế hoạch học tập đều đặn. Một người đi làm đúng giờ là tôn trọng thời gian của đồng nghiệp, của đối tác. Steve Jobs từng nói: "Thời gian của bạn có hạn, đừng lãng phí nó để sống cuộc đời của người khác". Trân trọng thời gian giúp ta tập trung vào mục tiêu của mình, tạo ra giá trị thay vì để nó trôi qua vô định. Tuy nhiên, trân trọng thời gian không có nghĩa là sống vội vàng, gấp gáp. Đó là sống "chậm" một cách có ý thức: dành thời gian chất lượng cho gia đình, đọc một cuốn sách hay, thay vì chạy theo guồng quay "bận rộn ảo". "Năm tháng rộp phồng trên tay" cha mẹ chính là lời nhắc ta hãy về ăn cơm với gia đình khi còn có thể.

Tóm lại, thời gian là vàng, nhưng vàng mua được còn thời gian thì không. Hiểu được sự nghiệt ngã của thời gian như trong thơ Đoàn Mạnh Phương, mỗi chúng ta càng phải biết sống trọn vẹn từng phút giây. Hãy để mỗi ngày trôi qua đều là một ngày đáng sống, để khi ngoảnh lại, ta có thể mỉm cười vì đã không phụ một kiếp người.

Câu 1. Dấu hiệu xác định thể thơ --Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do. Dấu hiệu: Số tiếng trong mỗi dòng thơ không bằng nhau, không có sự ràng buộc chặt chẽ về vần, nhịp. Nhịp điệu thơ biến đổi linh hoạt theo dòng cảm xúc và suy tư của tác giả về thời gian. Câu 2. Hai hình ảnh thể hiện sự trôi chảy của thời gian

"Thời gian đi bằng bước chân của gió"

"Năm tháng rộp phồng trên tay" *Câu 3. Tác dụng của biện pháp tu từ so sánh trong khổ thơ thứ hai - "Mặt trời đang dừng trước cửa / Như tấm bê tông nặng nề": Gợi cảm giác thời gian như bị ngưng đọng, nặng trĩu, đè nén lên tâm hồn con người khi đối diện với những hoài nghi, mất mát. - "Nhịp chuông đồng hồ như lửa / Đốt cháy lưới ngày thơ ngây": Nhấn mạnh sức tàn phá ghê gớm của thời gian. "Lửa" thiêu rụi "lưới ngày thơ ngây", cho thấy thời gian đã cuốn đi sự vô tư, trong sáng của tuổi trẻ một cách dữ dội, không thể níu giữ. Câu 4. Phân tích cảm hứng chủ đạo của đoạn trích Cảm hứng chủ đạo của đoạn trích là nỗi xót xa, nuối tiếc trước sự trôi chảy nghiệt ngã của thời gian. Tác giả nhận ra quy luật: khi ta lớn lên, ước mơ trưởng thành thì cha mẹ lại "thêm gần với đất"; "vui còn trong mầm hạt" thì "buồn đã chín ngọn cây". Thời gian lấy đi tuổi thơ, lấy đi sự thơ ngây và cả những người thân yêu. Cảm hứng ấy được đẩy lên cao trào ở hai câu kết: "Ngoảnh lại bây giờ mới thấy / Lá vàng đã héo thành than!" – một sự nhận thức muộn màng, đau đớn về những gì đã mất. Câu 5. Thông điệp rút ra từ văn bản Qua đoạn trích, em nhận ra thời gian là thứ tài sản vô giá nhưng cũng tàn nhẫn nhất. Nó âm thầm lấy đi tuổi trẻ, sự ngây thơ và đẩy cha mẹ ta về gần hơn với đất. Vì vậy, thông điệp lớn nhất là hãy sống trọn vẹn với hiện tại: biết trân trọng từng phút giây bên gia đình, dám ước mơ và thực hiện khi "vòm lá còn xanh tươi". Đừng để đến lúc "ngoảnh lại" chỉ còn thấy "lá vàng đã héo thành than" mới thấy hối tiếc.

Câu 1. Đoạn văn 200 chữ phân tích giá trị nội dung đoạn trích Đoạn trích "Làng quê" của Nguyễn Quang Thiều đã khắc họa thành công vẻ đẹp của làng quê và tình yêu quê hương của người lính. Về nội dung, đoạn thơ là khúc hát về cội nguồn. Làng quê hiện lên qua nỗi nhớ của người lính với những hình ảnh thân thuộc: con đường nhỏ, tiếng chó đêm, hoa đèn. Đó là nơi con người sinh ra từ "cơn đau của mẹ", lớn lên hồn nhiên "như ngọn gió", chan hòa với thiên nhiên và cộng đồng. Từ nỗi nhớ ấy, nhà thơ đã khẳng định làng quê chính là điểm tựa tinh thần thiêng liêng. Giữa "ven đường ra mặt trận", khi không gian chỉ có "tiếng dế", "mảnh trăng" và "gió", ký ức về làng quê trở thành nguồn sức mạnh giúp người lính vượt qua gian khổ. Qua đó, tác phẩm ca ngợi tình yêu quê hương bình dị mà sâu nặng, đồng thời lý giải cội nguồn sức mạnh của người lính: họ chiến đấu vì những gì thân thương nhất. Đoạn thơ nhắc mỗi chúng ta phải biết trân trọng gốc rễ của mình. *Câu 2. Bài văn nghị luận 400 chữ: Ứng dụng công nghệ hiện đại trong quảng bá văn hoá truyền thống* Trong thời đại 4.0, việc ứng dụng công nghệ hiện đại để quảng bá văn hoá truyền thống không còn là lựa chọn, mà là yêu cầu cấp thiết.

Trước hết, công nghệ là cây cầu đưa văn hóa truyền thống đến gần hơn với giới trẻ và bạn bè quốc tế. Nếu trước đây, ca trù, chèo, tuồng chỉ gói gọn trong không gian đình làng, thì nay chỉ cần một cú click, ta có thể xem nghệ nhân hát xẩm trên YouTube, tham quan Hoàng thành Thăng Long qua công nghệ VR 360 độ, hay "mặc thử" áo dài, áo tứ thân bằng bộ lọc AR của TikTok. Dự án "Google Arts và Culture" đã số hóa hàng trăm di sản Việt Nam, giúp du khách khắp thế giới chiêm ngưỡng trống đồng Đông Sơn mà không cần đến Việt Nam. Công nghệ giúp văn hóa vượt qua rào cản không gian, thời gian.Thứ hai, công nghệ làm cho văn hóa truyền thống trở nên sống động, hấp dẫn hơn. Thay vì đọc những trang sách khô khan, học sinh có thể "chạm" vào lịch sử qua game tương tác "Nam Đế Truyền Kỳ", hay xem hoạt hình 3D về Sơn Tinh Thủy Tinh. Các bảo tàng dùng mã QR để thuyết minh, dùng hologram tái hiện lễ hội xưa. Chính sự mới mẻ này đã xóa đi định kiến "văn hóa truyền thống là cũ kỹ", khiến người trẻ tò mò và tự hào. Tuy nhiên, việc ứng dụng công nghệ cũng đặt ra thách thức. Nếu lạm dụng, chạy theo hình thức, ta dễ làm mất đi "phần hồn" của di sản. Một làn điệu quan họ bị remix thành nhạc điện tử quá đà sẽ không còn giữ được cái tình, cái duyên vốn có. Vì vậy, ứng dụng công nghệ phải dựa trên nguyên tắc: tôn trọng giá trị gốc. Để làm tốt, cần sự chung tay của nhà nước, doanh nghiệp và mỗi cá nhân. Nhà nước hỗ trợ số hóa di sản. Doanh nghiệp sáng tạo sản phẩm văn hóa số chất lượng. Còn người trẻ chúng ta cần là những "đại sứ văn hóa", chia sẻ các nội dung số về di sản một cách thông minh. Đến cuối cùng, công nghệ vẫn là cánh tay nối dài để văn hóa truyền thống không bị lãng quên. Biết dùng công nghệ đúng cách, chúng ta vừa giữ được gốc rễ, vừa giúp cây văn hóa Việt vươn cành ra thế giới.

Câu 1. Dấu hiệu xác định thể thơ

-Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do. Dấu hiệu: Số chữ trong mỗi dòng không đều nhau, không bị ràng buộc bởi luật bằng trắc, vần điệu hay khổ thơ cố định. Nhịp điệu linh hoạt theo mạch cảm xúc của nhân vật trữ tình. Câu 2. Qua nỗi nhớ của nhân vật trữ tình, làng quê hiện lên với những hình ảnh rất đỗi thân thương: "con đường nhỏ chạy mòn cùng kỷ niệm", "tiếng chó thức vọng về từ ngõ vắng", "bông hoa đèn khe khẽ nở trong mơ". Câu 3. Tác dụng của biện pháp lặp cấu trúc"… đến với chúng tôi"

-Tạo nhịp điệu dồn dập, thể hiện sự ồ ạt của cuộc sống, thiên nhiên. -Nhấn mạnh sự vô tư, háo hức của những đứa trẻ làng quê với thế giới xung quanh: mặt trời, mưa gió, người lớn. - Từ đó lý giải cho câu thơ "Chúng tôi hét vang lên vì hạnh phúc" – thứ hạnh phúc giản đơn, trọn vẹn của trẻ thơ khi được sống chan hòa với làng quê. Câu 4. Nhận xét Tình cảm dành cho làng quê là nỗi nhớ da diết, sâu nặng và đầy biết ơn. Đó là nơi chôn nhau cắt rốn "sau những cơn đau của mẹ", nơi nuôi dưỡng tuổi thơ "lớn ào lên như ngọn gió". Dù đang ở ven đường ra mặt trận, đối diện hiểm nguy, người lính vẫn đau đáu nhớ về "con đường nhỏ", "ngõ vắng". Làng quê chính là cội nguồn, là điểm tựa tinh thần để người lính vững bước. Câu 5. Em ấn tượng nhất với chi tiết "Bông hoa đèn khe khẽ nở trong mơ". Vì hình ảnh vừa thực vừa ảo này gợi sự bình yên hiếm hoi giữa chiến tranh. "Hoa đèn" là ánh đèn dầu của mẹ trong đêm, nay chỉ còn "khe khẽ nở trong mơ" cho thấy nỗi nhớ đã hóa thành tiềm thức. Nó khiến em hiểu rằng, với người lính, làng quê không chỉ là không gian mà còn là ánh sáng dịu dàng sưởi ấm tâm hồn giữa bom đạn.