Lê Đăng Khoa

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Đăng Khoa
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1 : Nhân vật lão Goriot trong đoạn trích hiện lên là một người cha giàu lòng yêu thương con nhưng có số phận vô cùng bi kịch. Trong những giây phút cuối đời, lão vẫn chỉ nghĩ đến hai cô con gái, khao khát được gặp họ lần cuối. Tình yêu ấy mãnh liệt đến mức dù vừa đau đớn nguyền rủa, lão lại ngay lập tức bênh vực và nhớ thương con. Điều đó cho thấy tình phụ tử ở lão là bản năng sâu sắc, không gì có thể dập tắt. Tuy nhiên, chính sự yêu thương mù quáng, hi sinh tất cả cho con lại khiến lão rơi vào bi kịch bị phụ bạc. Lão đã trao cho con mọi thứ, từ tiền bạc đến tình cảm, nhưng cuối cùng lại chết trong cô đơn, tủi nhục. Những lời nói mê sảng, đứt quãng của lão khi hấp hối càng làm nổi bật nỗi đau tinh thần tột cùng và khát vọng được yêu thương. Qua nhân vật này, tác giả không chỉ thể hiện niềm xót thương sâu sắc cho số phận người cha mà còn phê phán sự vô tâm, ích kỉ của con cái trong xã hội thực dụng. Lão Goriot là hình ảnh tiêu biểu cho bi kịch của tình cha con khi tình yêu không được đáp lại.

câu 2: Trong xã hội hiện đại, khi nhịp sống ngày càng nhanh và con người bị cuốn vào vòng xoáy của công việc, học tập và công nghệ, mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái cũng đang có những thay đổi rõ rệt. Một trong những vấn đề đáng lo ngại chính là sự xa cách ngày càng lớn giữa các thế hệ trong gia đình.


Trước hết, cần hiểu rằng sự xa cách giữa cha mẹ và con cái không chỉ là khoảng cách về không gian mà còn là sự thiếu kết nối về tinh thần. Nhiều gia đình tuy sống chung một mái nhà nhưng mỗi người lại sống trong “thế giới riêng” của mình. Cha mẹ bận rộn với công việc, con cái chìm trong học tập và các thiết bị công nghệ như điện thoại, mạng xã hội. Những bữa cơm gia đình – nơi từng là không gian gắn kết – dần trở nên im lặng, thiếu vắng sự sẻ chia. Từ đó, khoảng cách vô hình giữa các thành viên ngày càng lớn.


Có nhiều nguyên nhân dẫn đến thực trạng này. Trước hết là áp lực cuộc sống hiện đại khiến cha mẹ không có nhiều thời gian dành cho con. Bên cạnh đó, sự phát triển của công nghệ khiến con cái dễ bị cuốn vào thế giới ảo, ít giao tiếp trực tiếp với gia đình. Ngoài ra, sự khác biệt về thế hệ, quan điểm sống cũng khiến cha mẹ và con cái khó thấu hiểu nhau. Nhiều bậc cha mẹ vẫn giữ cách giáo dục áp đặt, trong khi con cái lại mong muốn được tôn trọng và lắng nghe, từ đó dễ dẫn đến mâu thuẫn và xa cách.


Hậu quả của sự xa cách này là vô cùng nghiêm trọng. Đối với con cái, việc thiếu sự quan tâm, chia sẻ từ cha mẹ có thể khiến các em cảm thấy cô đơn, dễ rơi vào khủng hoảng tâm lí hoặc bị ảnh hưởng bởi những yếu tố tiêu cực bên ngoài. Đối với cha mẹ, sự xa cách khiến họ không hiểu con, khó định hướng và đồng hành cùng con trong quá trình trưởng thành. Về lâu dài, tình cảm gia đình bị rạn nứt, thậm chí dẫn đến những bi kịch đáng tiếc khi con cái trở nên vô tâm, thiếu trách nhiệm với cha mẹ.


Tuy nhiên, vấn đề này hoàn toàn có thể được cải thiện nếu mỗi người đều có ý thức vun đắp tình cảm gia đình. Cha mẹ cần dành thời gian quan tâm, lắng nghe và thấu hiểu con cái nhiều hơn, thay vì chỉ áp đặt hay kiểm soát. Ngược lại, con cái cũng cần biết trân trọng, yêu thương và chia sẻ với cha mẹ, không nên khép mình trong thế giới riêng. Những hành động nhỏ như cùng ăn cơm, trò chuyện mỗi ngày, hay đơn giản là hỏi han, quan tâm nhau cũng có thể giúp thu hẹp khoảng cách. Bên cạnh đó, việc sử dụng công nghệ một cách hợp lí cũng là điều cần thiết để không làm mất đi những giá trị gắn kết trong gia đình.


Tóm lại, sự xa cách giữa cha mẹ và con cái là một vấn đề đáng suy nghĩ trong xã hội hiện đại. Mỗi người cần nhận thức rõ vai trò của gia đình và chủ động xây dựng, gìn giữ tình cảm thiêng liêng ấy. Bởi lẽ, gia đình không chỉ là nơi ta sinh ra mà còn là nơi nuôi dưỡng tâm hồn và chở che ta suốt cuộc đời.


câu 1 : Nhân vật lão Goriot trong đoạn trích hiện lên là một người cha giàu lòng yêu thương con nhưng có số phận vô cùng bi kịch. Trong những giây phút cuối đời, lão vẫn chỉ nghĩ đến hai cô con gái, khao khát được gặp họ lần cuối. Tình yêu ấy mãnh liệt đến mức dù vừa đau đớn nguyền rủa, lão lại ngay lập tức bênh vực và nhớ thương con. Điều đó cho thấy tình phụ tử ở lão là bản năng sâu sắc, không gì có thể dập tắt. Tuy nhiên, chính sự yêu thương mù quáng, hi sinh tất cả cho con lại khiến lão rơi vào bi kịch bị phụ bạc. Lão đã trao cho con mọi thứ, từ tiền bạc đến tình cảm, nhưng cuối cùng lại chết trong cô đơn, tủi nhục. Những lời nói mê sảng, đứt quãng của lão khi hấp hối càng làm nổi bật nỗi đau tinh thần tột cùng và khát vọng được yêu thương. Qua nhân vật này, tác giả không chỉ thể hiện niềm xót thương sâu sắc cho số phận người cha mà còn phê phán sự vô tâm, ích kỉ của con cái trong xã hội thực dụng. Lão Goriot là hình ảnh tiêu biểu cho bi kịch của tình cha con khi tình yêu không được đáp lại.

câu 2: Trong xã hội hiện đại, khi nhịp sống ngày càng nhanh và con người bị cuốn vào vòng xoáy của công việc, học tập và công nghệ, mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái cũng đang có những thay đổi rõ rệt. Một trong những vấn đề đáng lo ngại chính là sự xa cách ngày càng lớn giữa các thế hệ trong gia đình.


Trước hết, cần hiểu rằng sự xa cách giữa cha mẹ và con cái không chỉ là khoảng cách về không gian mà còn là sự thiếu kết nối về tinh thần. Nhiều gia đình tuy sống chung một mái nhà nhưng mỗi người lại sống trong “thế giới riêng” của mình. Cha mẹ bận rộn với công việc, con cái chìm trong học tập và các thiết bị công nghệ như điện thoại, mạng xã hội. Những bữa cơm gia đình – nơi từng là không gian gắn kết – dần trở nên im lặng, thiếu vắng sự sẻ chia. Từ đó, khoảng cách vô hình giữa các thành viên ngày càng lớn.


Có nhiều nguyên nhân dẫn đến thực trạng này. Trước hết là áp lực cuộc sống hiện đại khiến cha mẹ không có nhiều thời gian dành cho con. Bên cạnh đó, sự phát triển của công nghệ khiến con cái dễ bị cuốn vào thế giới ảo, ít giao tiếp trực tiếp với gia đình. Ngoài ra, sự khác biệt về thế hệ, quan điểm sống cũng khiến cha mẹ và con cái khó thấu hiểu nhau. Nhiều bậc cha mẹ vẫn giữ cách giáo dục áp đặt, trong khi con cái lại mong muốn được tôn trọng và lắng nghe, từ đó dễ dẫn đến mâu thuẫn và xa cách.


Hậu quả của sự xa cách này là vô cùng nghiêm trọng. Đối với con cái, việc thiếu sự quan tâm, chia sẻ từ cha mẹ có thể khiến các em cảm thấy cô đơn, dễ rơi vào khủng hoảng tâm lí hoặc bị ảnh hưởng bởi những yếu tố tiêu cực bên ngoài. Đối với cha mẹ, sự xa cách khiến họ không hiểu con, khó định hướng và đồng hành cùng con trong quá trình trưởng thành. Về lâu dài, tình cảm gia đình bị rạn nứt, thậm chí dẫn đến những bi kịch đáng tiếc khi con cái trở nên vô tâm, thiếu trách nhiệm với cha mẹ.


Tuy nhiên, vấn đề này hoàn toàn có thể được cải thiện nếu mỗi người đều có ý thức vun đắp tình cảm gia đình. Cha mẹ cần dành thời gian quan tâm, lắng nghe và thấu hiểu con cái nhiều hơn, thay vì chỉ áp đặt hay kiểm soát. Ngược lại, con cái cũng cần biết trân trọng, yêu thương và chia sẻ với cha mẹ, không nên khép mình trong thế giới riêng. Những hành động nhỏ như cùng ăn cơm, trò chuyện mỗi ngày, hay đơn giản là hỏi han, quan tâm nhau cũng có thể giúp thu hẹp khoảng cách. Bên cạnh đó, việc sử dụng công nghệ một cách hợp lí cũng là điều cần thiết để không làm mất đi những giá trị gắn kết trong gia đình.


Tóm lại, sự xa cách giữa cha mẹ và con cái là một vấn đề đáng suy nghĩ trong xã hội hiện đại. Mỗi người cần nhận thức rõ vai trò của gia đình và chủ động xây dựng, gìn giữ tình cảm thiêng liêng ấy. Bởi lẽ, gia đình không chỉ là nơi ta sinh ra mà còn là nơi nuôi dưỡng tâm hồn và chở che ta suốt cuộc đời.