Lục Mai Quỳnh Chi
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài Làm:
Trong tiểu thuyết “Lão Goriot” của nhà văn người Pháp Honoré de Balzac, nhân vật lão Goriot hiện lên như một biểu tượng bi thương của tình phụ tử bị chối bỏ. Ở những phút giây cuối cùng của cuộc đời, lão không nghĩ đến bản thân mà chỉ đau đáu một nỗi khát khao: “được gặp lại các con gái”. Những lời nói mê sảng, đứt đoạn như “ta sẽ chết mà không được gặp các con” hay hình ảnh “luôn thấy khát mà không bao giờ được uống” không chỉ là nỗi đau thể xác mà còn là cơn khát tình thân kéo dài suốt mười năm trời. Tình yêu của lão là thứ tình yêu tuyệt đối, dâng hiến đến tận cùng, đến mức sẵn sàng bị vắt kiệt mà vẫn không một lời oán trách. Thế nhưng, chính sự hi sinh mù quáng ấy lại đẩy lão vào bi kịch bị chính những đứa con mình yêu thương ruồng bỏ. Cái chết của lão trong cô độc, với cử chỉ như đang vuốt tóc con, trở thành một hình ảnh ám ảnh, lay động tận đáy lòng người đọc. Qua đó, nhà văn không chỉ ca ngợi tình cha cao cả mà còn phơi bày sự lạnh lẽo, tàn nhẫn của một xã hội đã làm tha hóa tình người.
Câu 2:
Bài làm:
Giữa nhịp sống hiện đại hối hả, khi con người ngày càng tiến gần hơn tới những tiện nghi vật chất, thì một khoảng cách vô hình lại lặng lẽ hình thành trong chính mái ấm gia đình – đó là sự xa cách giữa cha mẹ và con cái. Đây không chỉ là một hiện tượng xã hội mà còn là nỗi trăn trở âm thầm, day dứt trong đời sống tinh thần của mỗi con người.
Sự xa cách ấy không phải lúc nào cũng ồn ào, dữ dội. Đôi khi, nó chỉ là những bữa cơm thiếu vắng tiếng cười, là những cuộc trò chuyện vội vàng, hời hợt, hay thậm chí là sự im lặng kéo dài giữa những người thân yêu nhất. Cha mẹ bận rộn với công việc, với nỗi lo cơm áo gạo tiền; con cái lại bị cuốn vào thế giới riêng của học tập, bạn bè và công nghệ. Mỗi người một quỹ đạo, vô tình biến gia đình – nơi đáng lẽ là chốn bình yên nhất – trở thành nơi trú ngụ tạm thời của những tâm hồn cô độc.
Nguyên nhân của tình trạng này bắt nguồn từ nhiều phía. Cuộc sống hiện đại đặt lên vai con người quá nhiều áp lực, khiến họ ít có thời gian quan tâm đến đời sống tinh thần của nhau. Bên cạnh đó, khoảng cách thế hệ với những khác biệt trong suy nghĩ, lối sống cũng khiến cha mẹ và con cái khó tìm được tiếng nói chung. Đôi khi, sự yêu thương bị biểu hiện sai cách: “cha mẹ áp đặt, kiểm soát; con cái phản kháng, khép kín”. Những điều tưởng chừng nhỏ nhặt ấy, nếu kéo dài, sẽ dần bào mòn tình cảm gia đình.
Hậu quả của sự xa cách không chỉ dừng lại ở những tổn thương cá nhân mà còn lan rộng ra toàn xã hội. Một đứa trẻ lớn lên thiếu sự thấu hiểu, sẻ chia từ gia đình dễ trở nên lạc lõng, mất phương hướng. Một người cha, người mẹ không nhận được sự quan tâm từ con cái sẽ mang trong lòng nỗi cô đơn sâu sắc. Bi kịch của lão Goriot trong tác phẩm của Honoré de Balzac, dù thuộc về thế kỉ XIX, vẫn như một lời cảnh tỉnh cho hiện tại: “khi tình thân bị xem nhẹ, con người có thể đánh mất những giá trị thiêng liêng nhất”.
Tuy nhiên, khoảng cách ấy không phải là không thể hàn gắn. Điều quan trọng là mỗi người cần học cách lắng nghe và thấu hiểu. Cha mẹ hãy mở lòng, trở thành người bạn đồng hành thay vì người áp đặt. Con cái cũng cần biết trân trọng những hi sinh thầm lặng, dành thời gian quan tâm, chia sẻ với cha mẹ. Đôi khi, chỉ một bữa cơm đủ đầy, một câu hỏi han giản dị, cũng có thể sưởi ấm cả một khoảng trống lạnh lẽo trong lòng.
Gia đình không phải là nơi hoàn hảo, nhưng luôn là nơi đáng để gìn giữ. Trong thế giới đầy biến động này, tình cảm gia đình chính là sợi dây bền chặt nhất níu giữ con người khỏi sự lạc lõng. Đừng để đến khi mất đi, ta mới nhận ra rằng: có những khoảng cách, một khi đã hình thành, sẽ không bao giờ có thể lấp đầy lại được nữa.
Câu 1. Ngôi kể được sử dụng trong văn bản:
Văn bản được kể theo ngôi thứ ba. Người kể chuyện giấu mình, gọi tên nhân vật (lão Goriot, Eugène de Rastignac) và thuật lại câu chuyện một cách khách quan.
Câu 2. Đề tài của văn bản:
Đề tài chính là tình phụ tử (tình cha con), đặc biệt là tình yêu thương vô bờ bến của người cha dành cho con cái, đồng thời phản ánh sự bạc bẽo, vô ơn của con cái trong xã hội tư sản.
Câu 3. Cảm nhận về lời nói của lão Goriot:
Lời nói của lão Goriot khiến người đọc rất xúc động và xót xa.
Đó là tiếng nói của một người cha yêu con đến tận cùng, dù bị con bỏ rơi vẫn chỉ nghĩ đến con.
Hình ảnh “khát mà không được uống” thể hiện nỗi đau tinh thần kéo dài, sự thiếu thốn tình cảm trầm trọng.
Qua đó, ta thấy tình yêu của lão vừa cao cả, vừa bi kịch, khiến người đọc thương cảm sâu sắc.
Câu 4. Vì sao lão Goriot vẫn khao khát gặp các con dù đã mắng chửi?
Vì tình cha con là bản năng thiêng liêng, không thể dập tắt.
Những lời mắng chửi chỉ là sự đau đớn, uất ức nhất thời khi bị phản bội.
Sâu thẳm trong lòng, lão vẫn yêu thương và tha thứ, luôn mong được gặp con lần cuối trước khi chết.
Câu 5. Nhận xét về tình cảnh cuối đời của lão Goriot:
Lão rơi vào cảnh cô đơn, nghèo khổ và bị bỏ rơi hoàn toàn.
Chết trong đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần, không có con cái bên cạnh.
Đây là một bi kịch sâu sắc, tố cáo xã hội thực dụng, nơi đồng tiền và danh vọng làm tha hóa tình thân.