Đào Minh Thư
Giới thiệu về bản thân
Bài viết Nhịp sống hiện đại với những đòi hỏi ngày càng cao đang đặt con người, đặc biệt là người trẻ, vào guồng quay của áp lực và cạnh tranh. Trong bối cảnh ấy, một “căn bệnh” tinh thần đang âm thầm len lỏi, được nhiều chuyên gia tâm lý xã hội cảnh báo như một “chủng bệnh” phổ biến: thói quen trì hoãn. Đó không đơn thuần chỉ là sự lười biếng nhất thời, mà đã trở thành một lối sống, một cơ chế đối phó tiêu cực, để lại nhiều hệ lụy nghiêm trọng hơn chúng ta thường tưởng. Về bản chất, trì hoãn là hành động trì kéo, trốn tránh, để công việc hoặc nhiệm vụ phải làm sang một thời điểm khác dù hoàn toàn có thể thực hiện ngay. Biểu hiện của nó rất quen thuộc: những câu nói “để mai tính”, “còn nhiều thời gian mà”, hay việc dành hàng giờ lướt mạng xã hội, xem phim trong khi deadline đang đến gần. Ở người trẻ ngày nay, thói quen này càng có điều kiện bùng phát. Môi trường sống tràn ngập các phương tiện giải trí tức thì, mạng xã hội với vô vàn cám dỗ, đã khiến sự tập trung trở nên mong manh. Áp lực thành công, nỗi sợ thất bại hoặc thậm chí là sự hoàn hảo hóa vô hình lại khiến họ ngại bắt đầu, tìm cách lảng tránh thực tế bằng những hoạt động vô bổ. Nguyên nhân của thói quen này vừa bắt nguồn từ ý thức chủ quan như thiếu kỷ luật, mục tiêu mơ hồ, thiếu kỹ năng quản lý thời gian, vừa do tác động khách quan từ một xã hội nhiều xao nhãng và đôi khi là phương pháp giáo dục chưa thực sự rèn luyện tính chủ động, tự giác từ sớm. Hậu quả của căn bệnh “trì hoãn” này không hề nhẹ. Trước hết, nó trực tiếp ảnh hưởng đến chất lượng công việc và học tập. Những bài tập, dự án làm trong vội vàng, cập rập vào phút chót thường không thể đạt kết quả tốt nhất. Áp lực dồn nén còn sinh ra stress, lo âu, mất ngủ, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe thể chất và tinh thần. Về lâu dài, trì hoãn hình thành một lối sống thiếu trách nhiệm với bản thân và người xung quanh, làm mất đi sự tin cậy. Đáng lo ngại nhất, nó khiến người trẻ lãng phí thời gian vàng của tuổi trẻ – giai đoạn của năng lượng, sáng tạo và học hỏi. Những cơ hội quý giá để phát triển bản thân, khẳng định giá trị cứ thế tuột khỏi tầm tay chỉ vì hai chữ “để mai”. Để đẩy lùi thói quen này, người trẻ cần một sự thay đổi có ý thức và kiên trì. Hãy bắt đầu từ việc lập kế hoạch cụ thể, chia nhỏ mục tiêu lớn thành những nhiệm vụ nhỏ, dễ thực hiện. Các phương pháp quản lý thời gian như Pomodoro (làm việc 25 phút, nghỉ 5 phút) có thể giúp tăng sự tập trung. Quan trọng hơn, cần xác định rõ động lực bên trong, tự tạo phần thưởng cho bản thân khi hoàn thành công việc. Môi trường làm việc cũng cần được “dọn dẹp”: tắt thông báo mạng xã hội, tìm không gian yên tĩnh. Bên cạnh đó, gia đình và nhà trường cần đồng hành, giáo dục ý thức về giá trị thời gian, khuyến khích tinh thần chủ động và dũng cảm đối mặt với thử thách thay vì trốn tránh. Tóm lại, trì hoãn là kẻ thù thầm lặng của sự thành công và một cuộc sống chủ động. Mỗi người trẻ cần nhận ra rằng, thời gian là tài nguyên không thể lấy lại. Hãy sống có trách nhiệm với chính mình, đối mặt với công việc bằng thái độ tích cực và hành động quyết liệt. Đừng để ngày mai trở thành nơi chứa đựng sự hối tiếc của ngày hôm nay. Bởi như một câu nói nổi tiếng: “Đừng để đến ngày mai những việc bạn có thể làm hôm nay” – sự thay đổi bắt đầu từ việc chúng ta dừng lại câu nói “để mai” và bắt tay vào hành động ngay lúc này.
Bài viết Nhịp sống hiện đại với những đòi hỏi ngày càng cao đang đặt con người, đặc biệt là người trẻ, vào guồng quay của áp lực và cạnh tranh. Trong bối cảnh ấy, một “căn bệnh” tinh thần đang âm thầm len lỏi, được nhiều chuyên gia tâm lý xã hội cảnh báo như một “chủng bệnh” phổ biến: thói quen trì hoãn. Đó không đơn thuần chỉ là sự lười biếng nhất thời, mà đã trở thành một lối sống, một cơ chế đối phó tiêu cực, để lại nhiều hệ lụy nghiêm trọng hơn chúng ta thường tưởng. Về bản chất, trì hoãn là hành động trì kéo, trốn tránh, để công việc hoặc nhiệm vụ phải làm sang một thời điểm khác dù hoàn toàn có thể thực hiện ngay. Biểu hiện của nó rất quen thuộc: những câu nói “để mai tính”, “còn nhiều thời gian mà”, hay việc dành hàng giờ lướt mạng xã hội, xem phim trong khi deadline đang đến gần. Ở người trẻ ngày nay, thói quen này càng có điều kiện bùng phát. Môi trường sống tràn ngập các phương tiện giải trí tức thì, mạng xã hội với vô vàn cám dỗ, đã khiến sự tập trung trở nên mong manh. Áp lực thành công, nỗi sợ thất bại hoặc thậm chí là sự hoàn hảo hóa vô hình lại khiến họ ngại bắt đầu, tìm cách lảng tránh thực tế bằng những hoạt động vô bổ. Nguyên nhân của thói quen này vừa bắt nguồn từ ý thức chủ quan như thiếu kỷ luật, mục tiêu mơ hồ, thiếu kỹ năng quản lý thời gian, vừa do tác động khách quan từ một xã hội nhiều xao nhãng và đôi khi là phương pháp giáo dục chưa thực sự rèn luyện tính chủ động, tự giác từ sớm. Hậu quả của căn bệnh “trì hoãn” này không hề nhẹ. Trước hết, nó trực tiếp ảnh hưởng đến chất lượng công việc và học tập. Những bài tập, dự án làm trong vội vàng, cập rập vào phút chót thường không thể đạt kết quả tốt nhất. Áp lực dồn nén còn sinh ra stress, lo âu, mất ngủ, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe thể chất và tinh thần. Về lâu dài, trì hoãn hình thành một lối sống thiếu trách nhiệm với bản thân và người xung quanh, làm mất đi sự tin cậy. Đáng lo ngại nhất, nó khiến người trẻ lãng phí thời gian vàng của tuổi trẻ – giai đoạn của năng lượng, sáng tạo và học hỏi. Những cơ hội quý giá để phát triển bản thân, khẳng định giá trị cứ thế tuột khỏi tầm tay chỉ vì hai chữ “để mai”. Để đẩy lùi thói quen này, người trẻ cần một sự thay đổi có ý thức và kiên trì. Hãy bắt đầu từ việc lập kế hoạch cụ thể, chia nhỏ mục tiêu lớn thành những nhiệm vụ nhỏ, dễ thực hiện. Các phương pháp quản lý thời gian như Pomodoro (làm việc 25 phút, nghỉ 5 phút) có thể giúp tăng sự tập trung. Quan trọng hơn, cần xác định rõ động lực bên trong, tự tạo phần thưởng cho bản thân khi hoàn thành công việc. Môi trường làm việc cũng cần được “dọn dẹp”: tắt thông báo mạng xã hội, tìm không gian yên tĩnh. Bên cạnh đó, gia đình và nhà trường cần đồng hành, giáo dục ý thức về giá trị thời gian, khuyến khích tinh thần chủ động và dũng cảm đối mặt với thử thách thay vì trốn tránh. Tóm lại, trì hoãn là kẻ thù thầm lặng của sự thành công và một cuộc sống chủ động. Mỗi người trẻ cần nhận ra rằng, thời gian là tài nguyên không thể lấy lại. Hãy sống có trách nhiệm với chính mình, đối mặt với công việc bằng thái độ tích cực và hành động quyết liệt. Đừng để ngày mai trở thành nơi chứa đựng sự hối tiếc của ngày hôm nay. Bởi như một câu nói nổi tiếng: “Đừng để đến ngày mai những việc bạn có thể làm hôm nay” – sự thay đổi bắt đầu từ việc chúng ta dừng lại câu nói “để mai” và bắt tay vào hành động ngay lúc này.
- Nghĩa tường minh: miêu tả tiến sĩ đồ chơi được làm từ giấy, vẽ mực điểm son trông rất sống động, bắt mắt. - Nghĩa hàm ẩn: Chế giễu những tiến sĩ người thật “hữu danh vô thực”, chỉ học đòi vẻ ngoài màu mè, phù phiếm còn thực chất bên trong lại ngu dốt, rỗng tuếch. Qua đó có thể thấy cảm thức xót xa, cay đắng cho thời tàn của Nho học, khi nạn mua quan bán tước nhan nhản khắp nơi, thật giả lẫn lộn.
Bài viết Nhịp sống hiện đại với những đòi hỏi ngày càng cao đang đặt con người, đặc biệt là người trẻ, vào guồng quay của áp lực và cạnh tranh. Trong bối cảnh ấy, một “căn bệnh” tinh thần đang âm thầm len lỏi, được nhiều chuyên gia tâm lý xã hội cảnh báo như một “chủng bệnh” phổ biến: thói quen trì hoãn. Đó không đơn thuần chỉ là sự lười biếng nhất thời, mà đã trở thành một lối sống, một cơ chế đối phó tiêu cực, để lại nhiều hệ lụy nghiêm trọng hơn chúng ta thường tưởng. Về bản chất, trì hoãn là hành động trì kéo, trốn tránh, để công việc hoặc nhiệm vụ phải làm sang một thời điểm khác dù hoàn toàn có thể thực hiện ngay. Biểu hiện của nó rất quen thuộc: những câu nói “để mai tính”, “còn nhiều thời gian mà”, hay việc dành hàng giờ lướt mạng xã hội, xem phim trong khi deadline đang đến gần. Ở người trẻ ngày nay, thói quen này càng có điều kiện bùng phát. Môi trường sống tràn ngập các phương tiện giải trí tức thì, mạng xã hội với vô vàn cám dỗ, đã khiến sự tập trung trở nên mong manh. Áp lực thành công, nỗi sợ thất bại hoặc thậm chí là sự hoàn hảo hóa vô hình lại khiến họ ngại bắt đầu, tìm cách lảng tránh thực tế bằng những hoạt động vô bổ. Nguyên nhân của thói quen này vừa bắt nguồn từ ý thức chủ quan như thiếu kỷ luật, mục tiêu mơ hồ, thiếu kỹ năng quản lý thời gian, vừa do tác động khách quan từ một xã hội nhiều xao nhãng và đôi khi là phương pháp giáo dục chưa thực sự rèn luyện tính chủ động, tự giác từ sớm. Hậu quả của căn bệnh “trì hoãn” này không hề nhẹ. Trước hết, nó trực tiếp ảnh hưởng đến chất lượng công việc và học tập. Những bài tập, dự án làm trong vội vàng, cập rập vào phút chót thường không thể đạt kết quả tốt nhất. Áp lực dồn nén còn sinh ra stress, lo âu, mất ngủ, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe thể chất và tinh thần. Về lâu dài, trì hoãn hình thành một lối sống thiếu trách nhiệm với bản thân và người xung quanh, làm mất đi sự tin cậy. Đáng lo ngại nhất, nó khiến người trẻ lãng phí thời gian vàng của tuổi trẻ – giai đoạn của năng lượng, sáng tạo và học hỏi. Những cơ hội quý giá để phát triển bản thân, khẳng định giá trị cứ thế tuột khỏi tầm tay chỉ vì hai chữ “để mai”. Để đẩy lùi thói quen này, người trẻ cần một sự thay đổi có ý thức và kiên trì. Hãy bắt đầu từ việc lập kế hoạch cụ thể, chia nhỏ mục tiêu lớn thành những nhiệm vụ nhỏ, dễ thực hiện. Các phương pháp quản lý thời gian như Pomodoro (làm việc 25 phút, nghỉ 5 phút) có thể giúp tăng sự tập trung. Quan trọng hơn, cần xác định rõ động lực bên trong, tự tạo phần thưởng cho bản thân khi hoàn thành công việc. Môi trường làm việc cũng cần được “dọn dẹp”: tắt thông báo mạng xã hội, tìm không gian yên tĩnh. Bên cạnh đó, gia đình và nhà trường cần đồng hành, giáo dục ý thức về giá trị thời gian, khuyến khích tinh thần chủ động và dũng cảm đối mặt với thử thách thay vì trốn tránh. Tóm lại, trì hoãn là kẻ thù thầm lặng của sự thành công và một cuộc sống chủ động. Mỗi người trẻ cần nhận ra rằng, thời gian là tài nguyên không thể lấy lại. Hãy sống có trách nhiệm với chính mình, đối mặt với công việc bằng thái độ tích cực và hành động quyết liệt. Đừng để ngày mai trở thành nơi chứa đựng sự hối tiếc của ngày hôm nay. Bởi như một câu nói nổi tiếng: “Đừng để đến ngày mai những việc bạn có thể làm hôm nay” – sự thay đổi bắt đầu từ việc chúng ta dừng lại câu nói “để mai” và bắt tay vào hành động ngay lúc này.
Caau1.
Bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn bát cú luật Đường.
Câu 2.
Đối tượng trào phúng trong bài thơ là tác giả
Câu 3.
– Từ “làng nhàng” trong bài thơ có nghĩa là thuộc vào loại tạm gọi là trung bình, không có gì nổi bật. – Từ “làng nhàng” góp phần thể hiện thái độ xem thường, mỉa mai, cười cợt chính mình của tác giả. Bên cạnh đó, từ này còn giúp bộc lộ cảm xúc buồn bã, tủi hổ của nhà thơ khi nhận thấy mình chỉ là kẻ tầm thường, vô dụng.
Câu 4.
– Nghệ thuật trào phúng trong hai câu thơ là ẩn dụ. – Tác dụng: Nhấn mạnh hoàn cảnh của đất nước (nước mất, bế tắc như thế cờ bí); hoàn cảnh của chính nhà thơ (chưa trọn cuộc đời làm quan đã bỏ về ở ẩn như con bạc chạy làng). Biện pháp ẩn dụ khắc họa rõ tiếng cười của tác giả tự chế nhạo mình là kẻ vô tích sự khi đất nước rơi vào cảnh khốn cùng thì bản thân chẳng thể làm gì có ích.
Câu 5.
Vào thời phong kiến, những người đỗ đạt trong các kì thi thường được khắc tên trên “bia xanh”, “bảng vàng”. Hai câu thơ chính là tiếng cười chua cay của tác giả. Ông tự cười cợt, khinh bỉ chính địa vị mà mình từng được ngồi. Dù có đỗ đạt nhưng chẳng thể làm gì trước cảnh nước mất nhà tan.
Câu 6.
–Từ nội dung, thông điệp của bài thơ, theo em, giới trẻ ngày nay cần làm một số việc để cống hiến, xây dựng quê hương đất nước như: + Cần noi theo tấm gương học tập của Bác Hồ, ra sức học hành, tích lũy tri thức, góp phần đưa đất nước phát triển với cường quốc năm châu. + Cần giữ gìn, bảo vệ những giá trị truyền thống nhưng cũng cần tiếp thu sự phát triển hiện đại của khoa học công nghệ. + Cần có ý thức quảng bá nét đẹp văn hóa đất nước với bạn bè năm châu.
Caau1.
Bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn bát cú luật Đường.
Câu 2.
Đối tượng trào phúng trong bài thơ là tác giả
Câu 3.
– Từ “làng nhàng” trong bài thơ có nghĩa là thuộc vào loại tạm gọi là trung bình, không có gì nổi bật. – Từ “làng nhàng” góp phần thể hiện thái độ xem thường, mỉa mai, cười cợt chính mình của tác giả. Bên cạnh đó, từ này còn giúp bộc lộ cảm xúc buồn bã, tủi hổ của nhà thơ khi nhận thấy mình chỉ là kẻ tầm thường, vô dụng.
Câu 4.
– Nghệ thuật trào phúng trong hai câu thơ là ẩn dụ. – Tác dụng: Nhấn mạnh hoàn cảnh của đất nước (nước mất, bế tắc như thế cờ bí); hoàn cảnh của chính nhà thơ (chưa trọn cuộc đời làm quan đã bỏ về ở ẩn như con bạc chạy làng). Biện pháp ẩn dụ khắc họa rõ tiếng cười của tác giả tự chế nhạo mình là kẻ vô tích sự khi đất nước rơi vào cảnh khốn cùng thì bản thân chẳng thể làm gì có ích.
Câu 5.
Vào thời phong kiến, những người đỗ đạt trong các kì thi thường được khắc tên trên “bia xanh”, “bảng vàng”. Hai câu thơ chính là tiếng cười chua cay của tác giả. Ông tự cười cợt, khinh bỉ chính địa vị mà mình từng được ngồi. Dù có đỗ đạt nhưng chẳng thể làm gì trước cảnh nước mất nhà tan.
Câu 6.
–Từ nội dung, thông điệp của bài thơ, theo em, giới trẻ ngày nay cần làm một số việc để cống hiến, xây dựng quê hương đất nước như: + Cần noi theo tấm gương học tập của Bác Hồ, ra sức học hành, tích lũy tri thức, góp phần đưa đất nước phát triển với cường quốc năm châu. + Cần giữ gìn, bảo vệ những giá trị truyền thống nhưng cũng cần tiếp thu sự phát triển hiện đại của khoa học công nghệ. + Cần có ý thức quảng bá nét đẹp văn hóa đất nước với bạn bè năm châu.
Caau1.
Bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn bát cú luật Đường.
Câu 2.
Đối tượng trào phúng trong bài thơ là tác giả
Câu 3.
– Từ “làng nhàng” trong bài thơ có nghĩa là thuộc vào loại tạm gọi là trung bình, không có gì nổi bật. – Từ “làng nhàng” góp phần thể hiện thái độ xem thường, mỉa mai, cười cợt chính mình của tác giả. Bên cạnh đó, từ này còn giúp bộc lộ cảm xúc buồn bã, tủi hổ của nhà thơ khi nhận thấy mình chỉ là kẻ tầm thường, vô dụng.
Câu 4.
– Nghệ thuật trào phúng trong hai câu thơ là ẩn dụ. – Tác dụng: Nhấn mạnh hoàn cảnh của đất nước (nước mất, bế tắc như thế cờ bí); hoàn cảnh của chính nhà thơ (chưa trọn cuộc đời làm quan đã bỏ về ở ẩn như con bạc chạy làng). Biện pháp ẩn dụ khắc họa rõ tiếng cười của tác giả tự chế nhạo mình là kẻ vô tích sự khi đất nước rơi vào cảnh khốn cùng thì bản thân chẳng thể làm gì có ích.
Câu 5.
Vào thời phong kiến, những người đỗ đạt trong các kì thi thường được khắc tên trên “bia xanh”, “bảng vàng”. Hai câu thơ chính là tiếng cười chua cay của tác giả. Ông tự cười cợt, khinh bỉ chính địa vị mà mình từng được ngồi. Dù có đỗ đạt nhưng chẳng thể làm gì trước cảnh nước mất nhà tan.
Câu 6.
–Từ nội dung, thông điệp của bài thơ, theo em, giới trẻ ngày nay cần làm một số việc để cống hiến, xây dựng quê hương đất nước như: + Cần noi theo tấm gương học tập của Bác Hồ, ra sức học hành, tích lũy tri thức, góp phần đưa đất nước phát triển với cường quốc năm châu. + Cần giữ gìn, bảo vệ những giá trị truyền thống nhưng cũng cần tiếp thu sự phát triển hiện đại của khoa học công nghệ. + Cần có ý thức quảng bá nét đẹp văn hóa đất nước với bạn bè năm châu.