Nguyễn Đức Kiên
Giới thiệu về bản thân
Trong xã hội hiện đại, lối sống vô trách nhiệm của một bộ phận giới trẻ đang trở thành vấn đề đáng lo ngại. Họ không chỉ thiếu quan tâm đến việc học hành, mà còn thiếu sự tự giác trong việc thực hiện nghĩa vụ của bản thân đối với gia đình và xã hội. Điều này gây ra nhiều hậu quả tiêu cực, từ sự chểnh mảng trong học tập cho đến việc thiếu kỹ năng sống và khó khăn trong việc đối diện với các thử thách trong cuộc sống. Một trong những nguyên nhân khiến lối sống vô trách nhiệm gia tăng ở giới trẻ chính là sự thiếu sự quan tâm đúng mức từ gia đình và nhà trường. Các bậc phụ huynh đôi khi quá nuông chiều, không yêu cầu con cái có trách nhiệm với công việc và hành động của mình. Trong khi đó, nhà trường đôi khi chưa thể cung cấp đủ những bài học về sự tự giác, kỷ luật, và trách nhiệm trong cuộc sống. Lối sống vô trách nhiệm không chỉ ảnh hưởng đến tương lai của các bạn trẻ, mà còn tác động đến cả cộng đồng và xã hội. Những hành động thiếu suy nghĩ, thiếu trách nhiệm có thể dẫn đến những quyết định sai lầm trong công việc, học hành, hoặc các mối quan hệ. Họ không ý thức được rằng mỗi hành động, mỗi quyết định của mình sẽ có tác động không nhỏ đến xã hội và cộng đồng xung quanh. Để khắc phục tình trạng này, cần phải có sự nỗ lực từ nhiều phía. Gia đình cần giáo dục con cái về giá trị của trách nhiệm và sự tự giác ngay từ khi còn nhỏ. Nhà trường cũng cần chú trọng vào việc phát triển kỹ năng sống cho học sinh, không chỉ trong học tập mà còn trong các tình huống thực tế. Đồng thời, xã hội cần có những chương trình giúp nâng cao nhận thức cho giới trẻ về tầm quan trọng của lối sống có trách nhiệm. Tóm lại, lối sống vô trách nhiệm của một bộ phận giới trẻ ngày nay là một vấn đề cần được giải quyết nghiêm túc. Chỉ khi mỗi cá nhân nhận thức được tầm quan trọng của trách nhiệm đối với bản thân, gia đình và xã hội, xã hội mới có thể phát triển bền vững.
Câu 1. Bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật (8 câu, 7 chữ mỗi câu), có gieo vần bằng ở các chữ cuối các câu 1, 2, 4, 6, 8. Câu 2. Đối tượng trào phúng chính là chính tác giả Nguyễn Khuyến, một nhà nho tài tử nhưng bất đắc chí, chán chường với cuộc đời và thời cuộc. Câu 3. "Làng nhàng" có nghĩa là bình thường, tầm thường, không nổi bật, không ra làm sao. Từ này thể hiện thái độ tự chê bai, tự mỉa mai, và cảm giác chán chường, bất lực của tác giả về bản thân mình, một thân phận tầm thường dù có học vấn. Câu 4. Nghệ thuật: Phép đối và ẩn dụ/so sánh ngầm (tương ứng). "Cờ đương dở cuộc không còn nước" (ván cờ bế tắc) đối với "Bạc chửa thâu canh đã chạy làng" (chưa đến lúc thu tiền đã bỏ cuộc). Tác dụng: Nhấn mạnh sự thất bại, bế tắc, chán chường của tác giả trong cả thú vui (cờ) lẫn sự nghiệp (làm quan), để lộ tâm trạng bi kịch, bất lực của một nhà nho yêu nước trước thời cuộc nhiễu nhương. Câu 5. Nghĩ mình lại ngán cho mình nhỉ, Mà cũng bia xanh, cũng bảng vàng. Hai câu thơ diễn tả sự tự ý thức sâu sắc về sự tầm thường, thất bại của bản thân ("ngán cho mình"). Cùng lúc, tác giả chua chát đối chiếu với vinh quang của tấm bằng Tiến sĩ ("bia xanh, bảng vàng") - một thứ danh giá giờ đây trở nên vô nghĩa, không thể cứu vãn thân phận bế tắc, trở thành trò cười cho chính mình, cho thấy sự đối lập gay g gắt giữa tài năng và thực tại, giữa danh và phận. Câu 6.
Dựa trên tinh thần tự phê phán, ý thức về giá trị bản thân và trách nhiệm công dân, giới trẻ cần: Tránh lối sống buông xuôi, chán nản, không lãng phí tài năng (như "chạy làng", "mềm môi chén mãi"). Không ngừng học tập, rèn luyện, phấn đấu để xứng đáng với giá trị của tấm bằng, tri thức (tránh "gàn bát sách"). Chủ động, tích cực tham gia xây dựng quê hương, đất nước bằng hành động cụ thể, không chỉ dừng lại ở danh xưng.
Vì IH=ID mà I lại nằm giữa HD nên I là trung điểm của HD
Xét tứ giác AHCD có:
Vì I là trung điểm của HD và cũng là Trung điểm của AC nên HD cắt AC tại Trung điểm của mỗi đường
Suy ra tứ giác AHCD là hình bình hành mà góc AHC =90 độ nên AHCD là hình chữ nhật (dấu hiệu nhận biết hình chữ nhật)
Vậy AHCD là hình chữ nhật