Nguyễn Đức Phú
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Nhân vật “tôi” trong truyện ngắn “Một lần và mãi mãi” của Thanh Quế là hình ảnh tiêu biểu cho sự trưởng thành của con người qua những lỗi lầm thời thơ ấu. Khi còn nhỏ, “tôi” hiện lên là một cậu bé hồn nhiên nhưng yếu đuối, dễ bị lôi kéo. Vì thèm vị ngọt của kẹo đường và vì mặc cảm không có tiền, “tôi” đã dao động trước lời rủ rê của Bá, chấp nhận cầm tờ giấy lộn để lừa bà Bảy Nhiêu. Dù trong khoảnh khắc ấy, cậu bé có “ngần ngại”, có cảm giác như ánh mắt bà “lóe sáng”, nhưng cuối cùng vẫn không đủ dũng khí từ chối. Chi tiết này cho thấy trong “tôi” đã tồn tại mầm mống của lương tâm và ý thức về đúng – sai, chỉ tiếc rằng sự non nớt khiến cậu không thắng nổi cám dỗ. Bi kịch nội tâm của nhân vật được đẩy lên cao khi bà Bảy qua đời. Sự thật bà biết mình bị lừa nhưng vẫn lặng lẽ nhận và gói riêng những tờ giấy lộn khiến “tôi” và Bá “đứng như chôn chân”, “sống lưng lạnh buốt”. Đó là cú sốc đánh thức lương tri, biến một trò nghịch dại thành nỗi ám ảnh suốt đời. Bốn mươi năm trôi qua, “tôi” đã trưởng thành, trở thành nhà văn, nhưng ký ức ấy chưa từng phai nhạt. Mỗi lần về quê, “tôi” lại cùng Bá ra thăm mộ bà, lặng lẽ cầu mong được tha thứ. Sự day dứt kéo dài ấy cho thấy nhân vật là người có nhân cách, biết tự vấn và chịu trách nhiệm tinh thần trước lỗi lầm của mình. Qua nhân vật “tôi”, tác giả gửi gắm thông điệp sâu sắc: con người có thể sai lầm khi còn non dại, nhưng chính sự ân hận chân thành và ý thức hướng thiện mới làm nên giá trị đạo đức. Đồng thời, câu chuyện cũng nhắc nhở mỗi người phải sống trung thực, bởi có những lỗi lầm khi đã gây ra thì sẽ “một lần và mãi mãi” không thể sửa chữa.
Câu 2:
Trong cuộc sống hôm nay, khi xã hội ngày càng phát triển, con người có nhiều cơ hội để khẳng định bản thân thì vấn đề đạo đức lại càng trở nên quan trọng. Một trong những phẩm chất nền tảng làm nên giá trị của mỗi người chính là sự trung thực. Trung thực không chỉ là chuẩn mực đạo đức truyền thống mà còn là thước đo nhân cách trong xã hội hiện đại.
Trước hết, trung thực là sống ngay thẳng, thật thà, tôn trọng sự thật, không gian dối trong lời nói, hành động và suy nghĩ. Người trung thực dám nhận lỗi khi sai, không che giấu khuyết điểm, không vì lợi ích cá nhân mà làm tổn hại đến người khác. Trung thực thể hiện từ những việc nhỏ như không quay cóp trong thi cử, không nói dối cha mẹ, đến những việc lớn như minh bạch trong kinh doanh, công bằng trong công việc. Đó là biểu hiện của lòng tự trọng và ý thức trách nhiệm.
Sự trung thực có vai trò vô cùng quan trọng. Trước hết, nó tạo dựng niềm tin – yếu tố cốt lõi của mọi mối quan hệ. Một người trung thực sẽ được gia đình, bạn bè, thầy cô và đồng nghiệp tin tưởng, yêu quý. Trong xã hội, niềm tin là nền tảng để hợp tác và phát triển bền vững. Bên cạnh đó, trung thực giúp con người thanh thản trong tâm hồn. Khi sống thật, ta không phải lo sợ bị phát hiện, không phải che giấu sai lầm bằng những lời nói dối khác. Đặc biệt, trong học tập, trung thực giúp học sinh nhận ra năng lực thực sự của mình để cố gắng vươn lên. Nếu gian lận trong thi cử, ta có thể đạt điểm cao nhất thời nhưng sẽ đánh mất kiến thức và cả lòng tự trọng.
Tuy nhiên, trong thực tế hiện nay, không ít biểu hiện thiếu trung thực vẫn tồn tại. Có học sinh quay cóp, sử dụng tài liệu trái phép khi kiểm tra. Có người vì lợi nhuận mà sản xuất hàng giả, quảng cáo sai sự thật. Thậm chí, trên mạng xã hội, nhiều người tạo dựng hình ảnh không đúng với bản thân để thu hút sự chú ý. Những hành vi ấy có thể đem lại lợi ích trước mắt nhưng về lâu dài sẽ gây hậu quả nghiêm trọng, làm xói mòn niềm tin và gây tổn hại đến xã hội. Khi sự gian dối trở thành thói quen, con người sẽ dần đánh mất nhân cách.
Vậy làm thế nào để rèn luyện đức tính trung thực? Trước hết, mỗi người cần nhận thức rõ giá trị của sự thật và lòng tự trọng. Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất: làm bài bằng chính khả năng của mình, dám nhận lỗi khi mắc sai lầm, nói lời xin lỗi chân thành. Gia đình và nhà trường cũng cần giáo dục, nêu gương, khuyến khích tinh thần trung thực thay vì chỉ chú trọng thành tích. Bản thân mỗi học sinh phải hiểu rằng thành công chân chính chỉ có được bằng nỗ lực thực sự.
Có thể nói, trung thực là nền tảng của đạo đức và là chìa khóa của thành công bền vững. Trong một xã hội đang thay đổi từng ngày, phẩm chất ấy càng trở nên quý giá. Sống trung thực không chỉ giúp ta được người khác tin yêu mà còn giúp ta giữ được sự bình yên trong tâm hồn. Vì vậy, mỗi chúng ta hãy lựa chọn sự thật làm kim chỉ nam cho hành động của mình, để không phải hối tiếc về những sai lầm do gian dối gây ra.
Câu 1:
-Thể loại: truyện ngắn
Câu 2:
- Văn bản được kể theo ngôi thứ nhất, xưng tôi
Câu 3:
-Cốt truyện của văn bản khá đơn giản nhưng chặt chẽ và giàu ý nghĩa. Câu chuyện xoay quanh một sự việc nhỏ: “tôi” và Bá dùng giấy lộn giả làm tiền để lừa bà Bảy Nhiêu mua kẹo. Cao trào xuất hiện khi bà Bảy qua đời và mọi người phát hiện bà đã biết mình bị lừa nhưng vẫn âm thầm nhận, gói riêng những tờ giấy lộn. Kết thúc truyện là sự ân hận kéo dài suốt bốn mươi năm của nhân vật “tôi”. Cốt truyện giàu tính nhân văn, tạo được sự xúc động và để lại bài học sâu sắc.
Câu 4:
-Văn bản kể về một lỗi lầm thời thơ ấu của nhân vật “tôi” khi cùng bạn lừa một bà cụ mù bán hàng. Qua đó, tác giả thể hiện sự day dứt, ân hận muộn màng của con người trước những sai lầm đã gây ra. Truyện gửi gắm thông điệp về lòng trung thực, sự lương thiện và nhắc nhở mỗi người phải biết sống có trách nhiệm, bởi có những lỗi lầm trong đời không thể sửa chữa được nữa.
Câu 5:
-Câu nói: “Trong đời, có những điều ta đã lầm lỡ, không bao giờ còn có dịp để sửa chữa được nữa.” nhấn mạnh rằng có những sai lầm khi đã xảy ra thì hậu quả của nó không thể khắc phục hoàn toàn. Thời gian trôi qua, con người có thể trưởng thành, hối hận nhưng không thể quay lại quá khứ để làm lại từ đầu. Vì vậy, mỗi chúng ta cần suy nghĩ kĩ trước hành động, sống trung thực, nhân hậu và có trách nhiệm, để không phải mang theo sự day dứt, tiếc nuối suốt cuộc đời.