Đào Thùy Linh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Nhân vật “tôi” trong truyện ngắn MỘT LẦN VÀ MÃI MÃI của Thanh Quế được khắc họa với những nét tâm lí chân thực, giàu sức ám ảnh. Ở thời điểm tuổi thơ, “tôi” hiện lên là một cậu bé hồn nhiên nhưng thiếu bản lĩnh. Vì lòng tham nhỏ nhoi và sự ham thích vị ngọt, “tôi” đã bị lôi kéo vào hành động sai trái: dùng giấy lộn giả tiền để lừa một người phụ nữ mù lòa, cô độc. Tuy nhiên, nhân vật không hoàn toàn vô cảm. Ngay từ khi cầm tờ “bạc giả”, “tôi” đã “ngần ngại”, “xấu hổ”, linh cảm bất an khi cảm thấy “mắt bà như lóe sáng”. Những chi tiết ấy cho thấy trong sâu thẳm, lương tâm cậu bé vẫn lên tiếng.Cao trào truyện là khi bà Bảy qua đời và sự thật được phơi bày: bà biết rõ những tờ giấy lộn nhưng vẫn lặng lẽ nhận riêng. Khoảnh khắc “đứng như chôn chân”, “sống lưng lạnh buốt” đánh dấu sự thức tỉnh dữ dội của nhân vật. Nỗi ân hận ấy không chỉ thoáng qua mà kéo dài suốt bốn mươi năm, khiến “tôi” mỗi lần về quê đều ra mộ bà cầu mong tha thu .Thành công của tác phẩm nằm ở nghệ thuật kể chuyện ngôi thứ nhất, giúp dòng hồi ức trở nên chân thành, giàu cảm xúc. Tình huống truyện được xây dựng bất ngờ mà hợp lí, đặc biệt là chi tiết bà Bảy “gói riêng” tiền giả, tạo nên sức lay động mạnh mẽ. Ngôn ngữ mộc mạc, miêu tả tâm lí tinh tế đã làm nổi bật hành trình từ lỗi lầm đến thức tỉnh lương tri. Nhân vật “tôi” vì thế trở thành lời nhắc nhở sâu sắc: có những sai lầm trong đời, dù nhỏ bé, cũng có thể theo ta “một lần và mãi mãi”.
Câu 2
Trung thực là một trong những phẩm chất đạo đức nền tảng làm nên giá trị con người. Trung thực là sống ngay thẳng, tôn trọng sự thật, không gian dối trong lời nói và hành động, không vì lợi ích cá nhân mà làm tổn hại đến người khác. Trong xã hội hiện đại, khi nhịp sống ngày càng gấp gáp và sự cạnh tranh trở nên khốc liệt, đức tính trung thực càng có ý nghĩa quan trọng hơn bao giờ hết.
Trước hết, trung thực là cơ sở để xây dựng niềm tin – yếu tố cốt lõi của mọi mối quan hệ. Trong học tập, nếu học sinh gian lận trong thi cử, điểm số có thể cao nhưng kiến thức rỗng tuếch; về lâu dài, chính các em sẽ phải trả giá bằng sự thiếu hụt năng lực. Ngược lại, sự trung thực giúp mỗi người nhận ra điểm mạnh, điểm yếu của bản thân để nỗ lực hoàn thiện. Trong công việc, trung thực tạo dựng uy tín cá nhân. Một người làm việc nghiêm túc, minh bạch sẽ được đồng nghiệp và đối tác tin tưởng. Đối với doanh nghiệp, chữ tín còn quý hơn lợi nhuận trước mắt; khi đánh mất lòng tin của khách hàng, sự sụp đổ chỉ là vấn đề thời gian. Trong gia đình và tình bạn, trung thực chính là nền tảng của sự bền vững, bởi không ai muốn gắn bó với sự dối trá.
Tuy nhiên, thực tế cho thấy vẫn còn nhiều biểu hiện đáng lo ngại của sự thiếu trung thực: quay cóp trong thi cử, làm giả hồ sơ xin việc, sản xuất – buôn bán hàng kém chất lượng, đưa tin sai sự thật trên mạng xã hội nhằm câu “like”, “view”. Những hành vi ấy có thể mang lại lợi ích tức thời nhưng hậu quả lâu dài vô cùng nghiêm trọng. Chúng làm xói mòn chuẩn mực đạo đức, phá vỡ niềm tin xã hội và tạo nên môi trường sống đầy nghi kị. Người thiếu trung thực có thể qua mặt người khác một lần, nhưng khó có thể lừa dối tất cả mọi người mãi mãi; hơn thế, họ khó tránh khỏi sự cắn rứt của lương tâm.
Rèn luyện đức tính trung thực không phải điều quá lớn lao mà bắt đầu từ những việc nhỏ nhất: không nói dối cha mẹ, thầy cô; không quay cóp; dám nhận lỗi khi sai và sửa sai một cách nghiêm túc. Trung thực cũng đòi hỏi sự dũng cảm, bởi nói thật và bảo vệ sự thật đôi khi khiến ta chịu thiệt thòi. Nhưng chính sự thiệt thòi ấy lại làm nên giá trị bền vững của nhân cách.
Là học sinh, em nhận thấy rằng chỉ khi làm bài bằng năng lực của mình, dù điểm số chưa cao, em vẫn cảm thấy thanh thản và có động lực cố gắng hơn. Trung thực giúp con người sống tự tin, được tôn trọng và xây dựng tương lai bằng chính thực lực của mình. Một xã hội văn minh không thể tồn tại nếu thiếu đi sự trung thực ở mỗi cá nhân. Vì vậy, hãy coi trung thực là nguyên tắc sống, để mỗi chúng ta không phải ân hận về những sai lầm do gian dối gây ra và có thể tự hào ngẩng cao đầu trước người khác cũng như trước chính mình.
Câu 1: văn bản trên là truyện ngắn
Câu2: văn bản trên Được kể bằng ngôi thứ nhất
Câu 3: Cốt truyện đơn giản nhưng chặt chẽ, xoay quanh một sự việc chính: việc hai cậu bé dùng “tiền giả” lừa bà Bảy Nhiêu mù lòa mua kẹo, rồi phát hiện bà đã biết nhưng vẫn lặng lẽ chấp nhận trước khi qua đời.
Truyện có tình huống giàu ý nghĩa, tạo cao trào ở chi tiết bà Bảy gói riêng những tờ giấy lộn, từ đó làm nổi bật sự ân hận day dứt của nhân vật “tôi” và Bá suốt nhiều năm sau.
Câu 4
Văn bản kể về một lỗi lầm tuổi thơ – hành động lừa dối một người bà mù nghèo khổ – và nỗi ân hận kéo dài suốt đời của nhân vật “tôi”.
Qua đó, truyện gửi gắm bài học sâu sắc về lòng trung thực, tình thương và sự day dứt trước những sai lầm không thể sửa chữa.
Câu 5
Câu nói: “Trong đời, có những điều ta đã lầm lỡ, không bao giờ còn có dịp để sửa chữa được nữa.” nhấn mạnh rằng có những sai lầm khi đã gây ra hậu quả thì không thể quay lại để bù đắp. Vì vậy, con người cần suy nghĩ kĩ trước khi hành động, sống trung thực, nhân hậu để không phải ân hận về sau.
Đó cũng là lời nhắc nhở mỗi người phải biết trân trọng cơ hội sửa sai khi còn có thể.