Trần Ngọc Hà
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
BÀI LÀM:
Trong truyện ngắn "Một lần và mãi mãi", nhà văn Thanh Quế đã xây dựng nhân vật "tôi" là một hình tượng đầy chân thực, đại diện cho quá trình tự thức tỉnh và trưởng thành của con người trước những lầm lỗi tuổi thơ. Ban đầu, nhân vật hiện lên với vẻ hồn nhiên, ham ăn, ham chơi của một đứa trẻ, nhưng ẩn sâu trong đó là một tâm hồn nhạy cảm và giàu lòng tự trọng. Sự tự trọng ấy thể hiện qua cảm giác "nghĩ xấu hổ" và định quay về khi không có tiền mua kẹo. Tuy nhiên, trước sự lôi kéo của thằng Bá và những tờ giấy giả làm tiền, nhân vật đã rơi vào một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội. "Tôi" vừa là nạn nhân của sự ngây thơ, vừa là kẻ đồng lõa trong một trò lừa dối đánh vào niềm tin của bà Bảy Nhiêu – người bà mù lòa luôn hết lòng tin tưởng bọn trẻ. Điểm sáng nhất của nhân vật chính là sự day dứt và hối hận khôn nguôi khi trưởng thành. Cái "ngẩn ngừ" lúc nhỏ đã biến thành nỗi đau đáu của người lớn, khiến nhân vật luôn sống trong sự tự vấn về sự trung thực và lòng nhân ái. Qua nhân vật "tôi", tác giả không chỉ phê phán hành vi gian dối mà còn ngợi ca sức mạnh của sự hướng thiện: chính niềm ăn năn đã giúp nhân vật gột rửa tâm hồn, khẳng định rằng sự trung thực chính là thước đo giá trị cao quý nhất của một con người .Thành công của nhân vật này gắn liền với nghệ thuật phân tích tâm lý tinh tế và ngôn ngữ trần thuật giàu chất tự sự, thấm đẫm cảm xúc hồi tưởng. Tác giả đã sử dụng thủ pháp đối lập giữa sự thấu thị của tâm hồn người lớn và sự dại khờ của trẻ con để làm nổi bật nỗi đau đáu, hối hận khôn nguôi. Từ câu chuyện của nhân vật, chúng ta rút ra bài học đắt giá rằng: Sự trung thực là nền tảng của đạo đức, và niềm tin một khi đã mất đi thì rất khó để cứu vãn. Qua đó, giữa một xã hội hiện đại đầy rẫy những cám dỗ và sự giả dối, nhân vật "tôi" nhắc nhở mỗi chúng ta cần giữ vững thiên lương, dũng cảm đối diện với sai lầm để hoàn thiện mình. Hành động thắp nhang trước mộ bà Bảy của nhân vật chính là lời khẳng định: dù lỗi lầm có là "mãi mãi" không thể sửa chữa, nhưng chính sự hướng thiện sẽ giúp con người tìm lại được sự thanh thản trong tâm hồn.Tác phẩm “Một lần và mãi mãi“ của tác giả Thanh Quế đã để lại dư âm trong lòng người đọc đặc biệt với nhân vật “tôi “.
Câu 2:
BÀI LÀM:
Trong bản giao hưởng muôn màu của cuộc sống, có những nốt nhạc trầm bổng, có những giai điệu du dương, nhưng có một âm hưởng cốt lõi, vang vọng xuyên suốt chiều dài lịch sử văn minh nhân loại, đó chính là sự trung thực. Nó không chỉ là một phẩm chất đạo đức đơn thuần, mà còn là nền tảng vững chắc kiến tạo nên nhân cách con người và là sức sống mãnh liệt của một xã hội văn minh. Giữa dòng chảy xiết của thời đại mới, nơi những giá trị có nguy cơ bị bào mòn bởi guồng quay vật chất và sự cám dỗ, việc giữ gìn và phát huy sự trung thực càng trở nên cấp thiết, như một ngọn hải đăng dẫn lối cho con thuyền cuộc đời.
Trung thực, xét cho cùng là sự thẳng thắn với bản thân và với tất cả những ai ta tiếp xúc. Đó là khi tâm hồn ta trong veo như dòng suối đầu nguồn, không vẩn đục bởi bất kỳ chút dối trá, gian lận nào. Nó là sự can đảm đối diện với sự thật, dù sự thật ấy có thể nghiệt ngã, đớn đau, như lời thú nhận muộn màng của nhân vật "tôi" trong truyện ngắn "Một lần và mãi mãi", khi nỗi ám ảnh về hành động sai trái năm xưa vẫn bám riết, nhắc nhở về giá trị của một sự thật bị che giấu.
Trước hết , trung thực là "tấm gương soi" phản chiếu giá trị cốt lõi của một con người. Nó không chỉ mang lại sự thanh thản trong tâm hồn, mà còn là sức mạnh nội tại giúp ta đứng vững trước mọi thử thách. Một người sống trung thực sẽ luôn được trân trọng,tin tưởng ,xây dựng được những mối quan hệ bền chặt, ý nghĩa. Ngược lại, một lời nói dối, một hành động gian trá có thể như một vết nứt nhỏ trên bức tường niềm tin, và khi vết nứt ấy ngày càng lớn, nó có thể dẫn đến sự sụp đổ hoàn toàn.
Bên cạnh đó, trung thực là huyết mạch nuôi dưỡng sự lành mạnh và tiến bộ. Nó là trụ cột của lòng tin, là chất xúc tác cho sự hợp tác, phát triển. Một xã hội thiếu trung thực sẽ trở nên mục ruỗng, đầy rẫy sự nghi ngờ, bất công, nơi tài năng bị vùi dập, sự thật bị bóp méo và lẽ phải bị chà đạp.
Nhưng thật đau lòng khi nhìn vào bức tranh xã hội hiện tại, đôi khi ta thấy sự trung thực dường như đang bị lu mờ. Nó không còn là lẽ đương nhiên, mà đôi khi trở thành một điều "xa xỉ". Chúng ta thấy những "chiếc áo khoác" hào nhoáng của sự giả tạo, những "màn kịch" dối trá được dàn dựng công phu. Từ hành vi "chạy điểm", "chạy chức" trong môi trường học đường, đến những chiêu trò "thổi phồng" trong kinh doanh, hay những lời hứa suông của các mối quan hệ xã hội thoáng qua... Tất cả như những đốm lửa nhỏ, âm ỉ thiêu rụi dần ngọn lửa trung thực thiêng liêng.
Đằng sau bức tranh xám xịt ấy là những nguyên nhân đa chiều, đan cài như những sợi tơ nhện. Sự tha hóa về nhận thức trước những cám dỗ của vật chất, danh vọng. Nỗi sợ hãi thất bại, sợ hãi phải đối diện với sai lầm khiến con người ta chọn con đường dễ dàng hơn là sự gian dối. Nền tảng giáo dục đôi khi bị lơ là, xem nhẹ tầm quan trọng của đạo đức. Cha mẹ có thể vô tình tạo ra "văn hóa bao che" hoặc không đủ kiên nhẫn để uốn nắn sai lầm của con cái. Chương trình giáo dục đạo đức, lối sống đôi khi vẫn còn khô khan, thiếu tính thực tiễn, chưa chạm đến trái tim và khối óc của người học.Áp lực của cơ chế thị trường, sự lỏng lẻo trong quản lý, dẫn đến những "kẽ hở" để hành vi thiếu trung thực tồn tại và phát triển. Đôi khi, sự vô cảm, thờ ơ của cộng đồng trước những hành vi sai trái cũng vô tình tiếp tay cho cái xấu.
Vậy hậu quả là gì có nghiêm trọng không?Hậu quả của sự thiếu trung thực không chỉ là những mất mát vật chất, mà còn là sự suy đồi đạo đức, làm xói mòn niềm tin trong xã hội. Nó tạo ra những "vết sẹo" khó lành trong tâm hồn mỗi người, và như một căn bệnh nan y, nó có thể bào mòn sức sống, kìm hãm sự phát triển của cả một quốc gia.Qua đó, để thấy được tính nghiêm trọng của vấn đề.
Tuy nhiên, không ít người có quan niệm "thực dụng", cho rằng trong thế giới hiện đại, "sống thật thà sẽ thiệt thòi", hoặc "chỉ cần khôn khéo một chút để đạt được mục đích". Họ xem sự trung thực như một gánh nặng, một sự "ngây thơ" không phù hợp với thời đại. Nhưng liệu có ai muốn sống trong một thế giới mà lời nói không đáng tin, hành động không đáng tin, và mọi thứ đều là "màn kịch"? Sự khôn ngoan chân chính không nằm ở sự gian dối, mà ở sự tỉnh táo, bản lĩnh và một trái tim lương thiện.
Để thắp lại ngọn lửa trung thực, cần có sự chung tay của cả cộng đồng, bắt đầu từ những hành động nhỏ bé nhất. Mỗi người hãy là "người kiến tạo sự trung thực" cho chính mình. Bắt đầu từ việc tự vấn lương tâm, dám đối diện với sai lầm, sửa chữa nó. Trong học tập, hãy tự tin vào năng lực của mình, đừng gian lận. Trong cuộc sống, hãy sống chân thành, nói lời thật lòng.Nơi "ươm mầm" những hạt giống trung thực đầu tiên. Cha mẹ hãy làm gương, dạy con biết phân biệt đúng sai, và tạo không gian an toàn để con có thể chia sẻ, dù là lỗi lầm. Cần có những chương trình giáo dục đạo đức sinh động, thiết thực, lồng ghép qua các hoạt động ngoại khóa, sân khấu hóa, để bài học về trung thực không chỉ nằm trên trang giấy mà đi vào trái tim người học.Cần "thanh lọc" môi trường sống bằng cách tăng cường các quy định pháp luật, xử lý nghiêm minh các hành vi gian dối, đồng thời tích cực tôn vinh, lan tỏa những gương điển hình về sự trung thực. Truyền thông đóng vai trò quan trọng trong việc xây dựng các câu chuyện truyền cảm hứng.
Là một người trẻ đang trên ghế nhà trường, em ý thức sâu sắc về trách nhiệm của mình. Em sẽ không ngừng rèn luyện bản thân để trở thành một người trung thực, dám nghĩ, dám làm, dám nhận trách nhiệm. Em sẽ học tập bằng nỗ lực của chính mình, tham gia các hoạt động thiện nguyện để lan tỏa những giá trị tốt đẹp, góp phần xây dựng một môi trường sống nhân văn hơn.
Sự trung thực, tựa như ánh sáng mặt trời, có sức mạnh xua tan bóng tối của dối trá, là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn và là động lực cho sự phát triển bền vững. Nó không chỉ là trách nhiệm cá nhân, mà còn là sự đầu tư khôn ngoan cho tương lai của mỗi con người và của cả cộng đồng. Hãy cùng nhau giữ gìn, vun đắp và lan tỏa giá trị trung thực, để cuộc sống của chúng ta luôn tràn đầy ý nghĩa và niềm tin.
Câu 1:
Thể loại của văn bản trên là truyện ngắn
Câu 2:
Văn bản đã sử dụng ngôi kể thứ nhất(người kể chuyện xưng “tôi”)
Câu 3:
Cốt truyện đơn giản nhưng sâu sắc để lại ấn tượng khó phai trong lòng người đọc. Cốt truyện tập trung vào sự ân hận và có đôi chút day dứt tâm lý của nha vật “tôi”
Câu 4:
Nội dung của văn bản là:
Truyện ngắn đã nói về sự ân hận muộn màng và bài học về lòng biết ơn,sự trân trọng n người thân yêu khi còn có thể
Bên cạnh đó, tác phẩm còn nhắc nhở người đọc về việc cần biết ơn và đối xử tốt với những người xung quanh,tránh để lại những lầm lỡ không thể cứu vãn
Câu 5:
Câu nói trên là 1 triết lý sâu sắc ,nhấn mạnh tầm quan trọng của việc sống trọn vẹn ở hiện tại ,biết sửa sai kịp thời và trân trọng mọi cơ hội
+) Cuộc sống có những sai lầm không thể quay ngược thời gian để khắc phục
+) Nó là lời cảnh tỉnh về việc cần suy nghĩ kỹ trước khi hành động,đặc biệt trong các mối quan hệ về tình cảm và gia đình
+)Bài học rút ra là hãy sống hết mình,có trách nhiệm đối với cuộc sống,biết tha thứ và yêu thương với mọi người xung quanh
+)Có những lỗi lầm xảy ra trong quá khứ mà khi ta nhận ra và muốn bù đắp thì đối phương đã không còn nữa (như cái chết của bà Bảy)
+)Nhắc nhở con người cần phải sống chân thành, suy nghĩ kỹ trước khi hành động để không phải hối tiếc về sau
+)Có những sai lầm sẽ trở thành vết sẹo tâm hồn, theo ta suốt cuộc đời như một sự trừng phạt lương tâm dai dẳng nhất.