Vũ Thu Hằng
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Bài thơ “Bến đò ngày mưa” của Anh Thơ tái hiện sinh động một không gian làng quê tĩnh lặng, buồn bã trong một ngày mưa dầm dề, qua đó thể hiện sâu sắc cảm xúc xót xa, cảm thông với những cảnh đời bình dị, nhỏ bé nơi thôn quê. Cảnh vật trong thơ mang dáng vẻ ủ rũ, lạnh lẽo: “tre rũ rợi”, “chuối bơ phờ”, “con thuyền đậu trơ vơ” – tất cả đều gợi cảm giác cô đơn, mệt mỏi. Dòng sông trôi “rào rạt” trong mưa càng làm tăng thêm nét tê tái, lạnh lẽo của không gian. Trên bến vắng, những quán hàng không khách, bác lái đò lặng lẽ hút thuốc, bà hàng sù sụ ho – tất cả đều hiện lên trong một nhịp sống chậm, trầm, không lời than vãn nhưng thấm đẫm nhọc nhằn. Đặc biệt, hình ảnh người đi chợ “đội thúng như đội cả trời mưa” là một chi tiết rất đắt, vừa giàu hình ảnh, vừa chứa đựng cảm xúc xót thương cho thân phận người dân quê trong mưa gió. Thuyền ghé chở khách rồi lại “âm thầm” rời đi, để mặc bến đò lặng lẽ trong mưa – một cái kết khiến người đọc không khỏi ngậm ngùi. Bằng ngôn ngữ giản dị, hình ảnh chân thực và giọng thơ nhẹ nhàng, Anh Thơ không chỉ miêu tả cảnh vật mà còn làm nổi bật vẻ đẹp chịu thương chịu khó của con người, từ đó gửi gắm tình yêu quê hương sâu sắc và niềm trân trọng với cuộc sống lao động thầm lặng.
Câu2.
Chúng ta từ khi sinh ra và lớn lên trải qua nhiều giai đoạn, quá trình khác nhau để hoàn thiện và trưởng thành. Có thể thấy, môi trường, những tác động xung quanh có ý nghĩa to lớn đối với việc hình thành nên con người mỗi người. Và quê hương - nơi chôn rau cắt rốn có một vai trò đặc biệt đối với ta.
Quê hương là nơi chúng ta sinh ra và lớn lên, mảnh đất cho ta sự sống sẽ ghi dấu lại những kỉ niệm của ta từ khi ta lọt lòng mẹ, cho ta những nhận thức căn bản về cuộc đời. Mỗi người có một quê hương, mỗi quê hương có một bản sắc khác nhau nuôi dưỡng nên những tâm hồn con người khác nhau vô cùng phong phú. Quê hương mang đến cho ta những trải nghiệm, kỉ niệm đầu đời đẹp đẽ nhất, đáng nhớ nhất để ta lớn khôn và nhớ về.
Con người khi sinh ra và lớn lên, tiếp thu, chịu ảnh hưởng từ những sự kiện, nền văn hóa của quê hương, từ đó hình thành nên tính cách, tư duy và suy nghĩ cá nhân, có thể thấy quê hương đóng vai trò quan trọng trong việc hình thành nên con người. Quê hương rộng hơn là đất nước, nơi nhiều nền văn hóa khác nhau cùng hòa hợp để con người cùng học tập, giữ gìn và phát huy. Dù bạn ở bất cứ nơi nào trên đất nước này cũng sẽ mang đến cho bạn những trải nghiệm quý báu khác nhau, nuôi dưỡng tâm hồn phong phú hơn. Chúng ta được sống trong thời bình như hiện nay là một hạnh phúc lớn lao mà thế hệ đi trước đã phải hi sinh sương máu, chính vì thế chúng ta cần trân trọng cuộc sống hiện tại cũng như cố gắng hoàn thiện bản thân, cống hiến nhiều hơn cho quê hương đất nước. Là một học sinh trước hết chúng ta cần học tập thật tốt, nghe lời ông bà cha mẹ, lễ phép với thầy cô. Có nhận thức đúng đắn về việc giữ gìn và bảo vệ tổ quốc. Luôn biết yêu thương và giúp đỡ những người xung quanh,…
Tuy nhiên, trong xã hội hiện nay vẫn còn có nhiều người chưa có nhận thức được tầm quan trọng của quê hương, đất nước đối với bản thân mình và sự phát triển của mình. Lại có những người tuy có nhận thức đúng và đủ về tầm quan trọng của quê hương đối với đời sống tâm hồn của mình nhưng lại chưa có ý thức xây dựng quê hương thêm giàu đẹp hơn,… những người này đáng bị phê phán.
Mỗi chúng ta chỉ có một quê hương cũng như chỉ được sống một lần. Hãy sống thật ý nghĩa, sống và cống hiến, tận hưởng hết mình. Không một ai sinh ra đã ở vạch đích hay hoàn hảo, chỉ cần ta biết sống và biết yêu, ta sẽ cảm thấy cuộc đời này ý nghĩa và tươi đẹp hơn.
Câu 1: Thể thơ bát ngôn ( 8 chữ ).
Câu 2: Cảnh sinh hoạt ở một bến đò quê trong ngày mưa.
Câu 3: Biện pháp tu từ nhân hóa : -Gợi hình ảnh sống động: Khiến cảnh vật (tre, chuối, đò, v.v.) hiện lên như có tâm hồn, cảm xúc của con người. -Diễn tả tâm trạng: Thể hiện sự ủ rũ, mệt mỏi, buồn bã, và sự cô đơn, quạnh hiu của cảnh vật và con người trước cơn mưa dai dẳng. -Tăng tính biểu cảm: Giúp người đọc dễ dàng cảm nhận và đồng cảm với nỗi niềm sâu lắng, tình yêu quê hương và sự xót thương của tác giả đối với những mảnh đời bình dị nơi thôn quê.
Câu 4: Những hình ảnh thiên nhiên và con người buồn bã, ảm đạm. -Hình ảnh: Tre rũ rợi ven bờ, chuối bơ phờ đầu bến, dòng sông trôi rào rạt, con thuyền đậu trơ vơ, quán hàng không khách, bác lái đò hút điếu, bà hàng ho, người đi chợ đội thúng như đội cả trời mưa. -Cảm nhận: Các hình ảnh gợi lên một khung cảnh quê hương tiêu điều, vắng lặng, buồn tẻ và lạnh lẽo trong mưa. Con người và cảnh vật đều mang dáng vẻ mệt mỏi, cam chịu, gợi sự xót xa, thương cảm cho cuộc sống nhọc nhằn, thầm lặng của người dân quê.
Câu 5: Tâm trạng buồn bã, cô đơn và tình yêu quê hương sâu sắc.
Tâm trạng: Bài thơ gợi lên sự u buồn, cô quạnh, một nỗi niềm lắng sâu trong tâm hồn tác giả trước cảnh vật và con người nơi bến đò ngày mưa. Cảm xúc: Thể hiện tình yêu tha thiết với làng quê, sự trân trọng và niềm cảm thông sâu sắc đối với những con người lam lũ, bình dị, chịu thương chịu khó.
Câu 1: Bài thơ sử dụng thể thơ lục bát
Câu 2: Phương thức biểu đạt chính trong bài thơ là biểu cảm
Câu 3:
- Biện pháp tu từ: liệt kê: nhớ núi rừng, dòng sông, ruộng , khoai ngô
- Tác dụng:
+ Tái hiện một cách sinh động và cụ thể những hình ảnh quen thuộc, gần gũi của quê hương, từ cảnh vật thiên nhiên hùng vĩ đến những thứ bình dị, thân thuộc
+ Tạo nên một bức tranh toàn cảnh về quê hương Việt Nam
+ Làm câu thơ trở nên sinh động, hấp dẫn, gợi hình , gợi cảm hơn
Câu 4: Những phẩm chất đẹp của người Việt Nam được nhắc đến trong bài thơ
- Cần cù , chịu thương chịu khó : " Mặt người vất vả in sâu/ Gái trai cũng một áo nâu nhuộm bùn "
- Anh hùng , dũng cảm:" Đất nghèo nuôi những anh hùng/ Chìm trong máu lửa lại vùng đứng lên"
- Thủy chung , nghĩa tình:" Mắt đen cô gái long lanh/ Yêu ai yêu trọn tấm tình thủy chung"
Câu 5:Bài thơ thể hiện tình cảm gắn bó sâu sắc, nỗi nhớ da diết và niềm tự hào của con người Việt Nam đối với vẻ đẹp bình dị, phong phú và thân thương của quê hương mình. Chủ đề này được thể hiện qua những hình ảnh cụ thể, gần gũi của đất nước, từ núi rừng, sông nước đến những món ăn dân dã, cho thấy sự hòa quyện giữa con người và mảnh đất mình sinh ra.
Câu1:Việt Nam quê hương ta là một bài thơ lục bát mang đậm tình yêu quê hương xứ sở của tác giả. Xuyên suốt bài thơ, là những hình ảnh tươi đẹp và thân thương gắn liền với biết bao thế hệ người dân nước ta. Đó là những biển lúa rập rờn với cánh cò bay lượn tự do. Là những người nông dân chân chất thật thà với tấm áo vải nâu mộc mạc. Là những người anh hùng mạnh mẽ, đứng lên vì độc lập tự do, bất chấp bom lửa khói đạn mà lao ra chiến trường. Là những người con gái dịu hiền, là những người mẹ anh hùng, là những vùng đất tươi xanh khiến ai đến cũng không muốn về. Đó chính là quê hương Việt Nam trong tâm thức bao người con đất Việt. Chính bài thơ, đã gợi lên, dựng nên một cảm xúc yêu thương, tự hào khó tả trong lòng em. Khiến em muốn đứng dậy để khám phá mảnh đất hình chữ S tươi đẹp này.
Câu 2:Trong dòng chảy mạnh mẽ của toàn cầu hóa và sự phát triển không ngừng của khoa học – công nghệ, bản sắc văn hóa dân tộc đang đứng trước nhiều cơ hội giao thoa nhưng cũng phải đối mặt với không ít thách thức. Giữa bối cảnh ấy, tuổi trẻ – lực lượng năng động, sáng tạo và giàu khát vọng – giữ vai trò đặc biệt quan trọng trong việc giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc. Đây không chỉ là trách nhiệm mà còn là sứ mệnh cao đẹp của thế hệ trẻ đối với quá khứ, hiện tại và tương lai của đất nước.
Trước hết, cần hiểu rằng bản sắc văn hóa dân tộc là tổng hòa những giá trị vật chất và tinh thần được hình thành, bồi đắp qua hàng nghìn năm lịch sử. Đó là tiếng nói, chữ viết, phong tục tập quán, tín ngưỡng, lễ hội, trang phục truyền thống, nghệ thuật dân gian, đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, tinh thần đoàn kết, lòng yêu nước… Những giá trị ấy không chỉ làm nên căn cước của mỗi dân tộc mà còn là nền tảng tinh thần vững chắc giúp đất nước trường tồn và phát triển. Giữ gìn bản sắc văn hóa chính là giữ gìn “linh hồn” của dân tộc.
Trong xã hội hiện đại, tuổi trẻ có điều kiện tiếp cận với tri thức toàn cầu, các nền văn hóa đa dạng và lối sống hiện đại. Đây vừa là cơ hội để học hỏi, làm giàu đời sống tinh thần, vừa là thách thức khi không ít người trẻ dễ bị cuốn theo xu hướng ngoại lai, lãng quên hoặc xem nhẹ giá trị văn hóa truyền thống. Thực tế cho thấy, một bộ phận thanh niên thờ ơ với lịch sử dân tộc, không hiểu biết hoặc thiếu trân trọng các giá trị văn hóa truyền thống, chạy theo lối sống thực dụng, lai căng, xa rời cội nguồn. Điều này đặt ra yêu cầu cấp thiết về vai trò của tuổi trẻ trong việc bảo vệ và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc.
Tuổi trẻ chính là lực lượng kế thừa và lan tỏa văn hóa mạnh mẽ nhất. Với sức sáng tạo, sự nhạy bén và tinh thần đổi mới, người trẻ có thể thổi “hơi thở thời đại” vào các giá trị truyền thống, giúp văn hóa dân tộc thích nghi và phát triển trong xã hội hiện đại. Việc sử dụng công nghệ, mạng xã hội để quảng bá văn hóa, giới thiệu lịch sử, lễ hội, ẩm thực, trang phục truyền thống… là minh chứng rõ nét cho vai trò tích cực của tuổi trẻ. Nhiều bạn trẻ đã sáng tạo nội dung số, video, âm nhạc, thời trang mang đậm bản sắc dân tộc nhưng vẫn phù hợp với thị hiếu hiện đại, góp phần đưa văn hóa Việt Nam đến gần hơn với bạn bè quốc tế.
Bên cạnh đó, việc giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc của tuổi trẻ còn thể hiện ở lối sống và cách ứng xử hằng ngày. Tôn trọng tiếng Việt, giữ gìn thuần phong mỹ tục, sống nhân ái, hiếu nghĩa, có trách nhiệm với gia đình và cộng đồng chính là những biểu hiện cụ thể của việc gìn giữ văn hóa. Tuổi trẻ cần ý thức rằng bản sắc văn hóa không chỉ tồn tại trong các bảo tàng hay lễ hội, mà hiện diện trong từng lời ăn tiếng nói, từng hành động và thái độ sống của mỗi con người.
Tuy nhiên, để làm tốt vai trò này, tuổi trẻ cần có nhận thức đúng đắn. Giữ gìn bản sắc văn hóa không có nghĩa là bảo thủ, khép kín hay phủ nhận những giá trị mới. Ngược lại, đó là quá trình chọn lọc, tiếp thu tinh hoa văn hóa nhân loại trên nền tảng bản sắc dân tộc. Người trẻ cần học cách hội nhập nhưng không hòa tan, hiện đại nhưng không đánh mất cội nguồn. Chỉ khi có bản lĩnh văn hóa, tuổi trẻ mới có thể tự tin bước ra thế giới mà vẫn giữ được bản sắc riêng của dân tộc mình.
Gia đình, nhà trường và xã hội cũng đóng vai trò quan trọng trong việc bồi dưỡng ý thức giữ gìn văn hóa cho thế hệ trẻ. Gia đình là nơi hình thành những giá trị đầu tiên; nhà trường là môi trường giáo dục tri thức và lý tưởng; xã hội là không gian thực hành và lan tỏa văn hóa. Khi ba yếu tố này phối hợp hài hòa, tuổi trẻ sẽ có nền tảng vững chắc để hiểu, yêu và tự hào về văn hóa dân tộc.
Tóm lại, trong thời đại hội nhập sâu rộng hiện nay, tuổi trẻ giữ vai trò then chốt trong việc giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc. Đó vừa là trách nhiệm, vừa là niềm tự hào của thế hệ trẻ đối với cha ông và đất nước. Khi người trẻ biết trân trọng cội nguồn, sống có bản lĩnh và sáng tạo trên nền tảng văn hóa truyền thống, bản sắc dân tộc sẽ không chỉ được bảo tồn mà còn tỏa sáng mạnh mẽ trong dòng chảy của thời đại.
Câu 1:
Trong cuộc đời mỗi con người, có những lỗi lầm chỉ xảy ra một lần nhưng để lại nỗi day dứt mãi mãi. Truyện ngắn Một lần và mãi mãi của Thanh Quế đã kể lại một kỷ niệm như thế, qua hình tượng nhân vật “tôi” – người mang trong lòng vết thương lương tâm không bao giờ lành. Nhân vật “tôi” thuở nhỏ là một cậu bé hồn nhiên, ngây ngô và dễ bị cám dỗ. Vì mất tiền mua kẹo, cậu nghe lời bạn dùng tờ giấy lộn để lừa bà Bảy Nhiêu, một bà cụ mù hiền lành, tin người. Tuy hành động đó xuất phát từ sự dại dột trẻ con, nhưng khi biết bà cụ qua đời, “tôi” đã “đứng như chôn chân xuống đất, sống lưng lạnh buốt”. Cảm giác sợ hãi và ân hận ấy trở thành nỗi ám ảnh khôn nguôi, khiến khi trưởng thành, mỗi lần về quê, “tôi” đều lặng lẽ đến mộ bà để xin tha thứ. Qua ngôi kể thứ nhất và giọng văn chân thành, Thanh Quế đã khắc họa một tâm hồn lương thiện, biết nhận lỗi và hướng thiện. Câu chuyện nhẹ nhàng mà thấm thía, nhắc nhở rằng: sự trung thực và lòng nhân hậu là thước đo bền vững nhất của con người.
Câu 2:
Trong nền văn học viết cho thiếu nhi Việt Nam, Thanh Quế là cây bút có phong cách giản dị mà giàu sức lay động, thường tìm đến những câu chuyện nhỏ bé nhưng ẩn chứa bài học sâu sắc về đạo đức và nhân cách con người. Truyện ngắn Một lần và mãi mãi là một minh chứng tiêu biểu. Qua hình tượng nhân vật “tôi” – một cậu bé từng phạm lỗi lầm nhỏ tuổi nhưng mang theo nỗi day dứt suốt đời, nhà văn đã gửi gắm thông điệp nhân văn thấm thía về sự trung thực, lương tâm và lòng hướng thiện của con người.
Nhân vật “tôi” trong truyện được xây dựng bằng ngôi kể thứ nhất, vừa là người trong cuộc, vừa là người kể lại câu chuyện của chính mình sau nhiều năm. Thuở nhỏ, “tôi” là một cậu bé làng quê hồn nhiên, vui chơi dưới tán bàng cùng bè bạn, thích những viên kẹo ngọt ở quán bà Bảy Nhiêu. Sự việc bắt đầu từ một tình huống tưởng chừng vô hại: khi mất tiền, “tôi” được thằng Bá rủ rê dùng giấy lộn giả làm tiền thật để lừa bà cụ mù. Trước cám dỗ nhỏ nhoi của miếng kẹo, cậu bé đã ngần ngừ, xấu hổ, rồi cuối cùng yếu lòng mà phạm lỗi. Hành động ấy thể hiện sự ngây thơ, non nớt của tuổi thơ, một sai lầm xuất phát từ sự dại dột chứ không phải tâm địa xấu xa.
Tuy nhiên, ẩn sâu trong nhân vật “tôi” là một tâm hồn trong sáng, giàu lòng tự trọng. Ngay khi làm điều sai, “tôi” đã cảm thấy xấu hổ và lo sợ. Chi tiết “tôi có cảm giác khi cầm tờ bạc giả, mắt bà Bảy như có tia sáng lóe lên” cho thấy sự run rẩy của lương tâm, sự cảnh tỉnh thầm lặng trong tâm hồn đứa trẻ. Và khi hay tin bà Bảy Nhiêu qua đời, “tôi đứng như chôn chân xuống đất, sống lưng lạnh buốt”. Đó là giây phút ân hận tột cùng, khi một trò đùa vô ý đã trở thành vết thương tinh thần không bao giờ xóa được. Lời nói của bác nông dân: “Bả mù mà tinh thật… bọn xỏ lá nào đưa giấy lộn cho bả, bả cũng nhận rồi gói riêng ra” như lưỡi dao khắc sâu thêm nỗi tội lỗi.
Thời gian trôi qua, “tôi” trưởng thành, trở thành nhà văn, nhưng nỗi ân hận năm xưa vẫn “một lần và mãi mãi” ở lại. Mỗi lần về quê, “tôi” lại rủ Bá ra thăm mộ bà Bảy, lặng lẽ cầu mong được tha thứ. Hành động ấy cho thấy sự thức tỉnh của lương tâm, sự tự vấn không ngừng trong con người biết yêu thương và sống thiện. Từ một lỗi lầm nhỏ, nhân vật đã trải qua quá trình tự nhận thức để trưởng thành hơn trong nhân cách.
Thanh Quế đã khắc họa nhân vật “tôi” bằng những nét chấm phá tinh tế: giọng kể chân thành, lời văn dung dị, tình huống truyện mang tính thử thách đạo đức. Chính ngôi kể ở ngôi thứ nhất giúp nỗi ân hận của nhân vật được thể hiện sâu sắc và chân thật hơn. Qua nhân vật “tôi”, tác giả không chỉ kể lại một ký ức tuổi thơ, mà còn gửi gắm triết lý nhân sinh nhẹ nhàng: trong cuộc đời, có những lỗi lầm tưởng chừng nhỏ bé nhưng có thể để lại vết thương không bao giờ lành nhắc nhở con người phải biết sống trung thực, trân trọng lòng tin và lòng tốt của người khác.
Nhân vật “tôi” trong Một lần và mãi mãi vì thế không chỉ là hình ảnh một cậu bé hồn nhiên, ngây ngô, mà còn là biểu tượng cho hành trình trưởng thành trong tâm hồn mỗi con người. Câu chuyện khép lại, nhưng dư âm của nó vẫn còn vang mãi như một lời nhắc nhẹ nhàng rằng: một lần lầm lỗi, đôi khi đủ để thức tỉnh ta suốt cả đời.
Câu 1 (0,5 điểm):
Văn bản thuộc thể loại truyện ngắn.
Câu 2 (0,5 điểm):
Văn bản sử dụng ngôi kể thứ nhất, nhân vật "tôi" là người kể chuyện.
Câu 3 (1,0 điểm):
Cốt truyện của văn bản có tính đơn giản nhưng xúc động, xoay quanh kỷ niệm tuổi thơ của nhân vật "tôi" và bạn bè với bà Bảy Nhiêu. Truyện có một tình huống bất ngờ khi bà Bảy Nhiêu qua đời, làm bật lên sự ăn năn, hối hận của các nhân vật. Câu chuyện có kết cấu chặt chẽ, mở đầu bằng những ký ức tuổi thơ hồn nhiên, cao trào ở hành động lừa bà Bảy của nhóm trẻ, và kết thúc bằng sự day dứt không thể sửa chữa của nhân vật chính.
Câu 4 (1,0 điểm):
Văn bản phản ánh bài học sâu sắc về lòng trung thực và sự hối hận muộn màng. Qua câu chuyện, tác giả muốn nhấn mạnh rằng những sai lầm trong cuộc sống có thể để lại sự day dứt mãi mãi, vì không phải lúc nào cũng có cơ hội để sửa chữa. Đồng thời, truyện cũng thể hiện tấm lòng bao dung và nhân hậu của bà Bảy Nhiêu, dù bị lừa nhưng vẫn không trách mắng, vẫn đối xử tử tế với lũ trẻ.
Câu 5 (1,0 điểm):
Câu nói nhấn mạnh rằng có những sai lầm trong cuộc đời không thể quay lại để sửa chữa. Một khi đã gây ra tổn thương cho người khác, có thể chúng ta sẽ mãi mãi sống trong sự hối hận mà không thể làm gì để bù đắp. Câu chuyện nhắc nhở con người phải biết sống trung thực, tử tế ngay từ đầu, tránh những hành động sai lầm mà sau này có thể không còn cơ hội để sửa đổi.