Hoàng Gia Hân
Giới thiệu về bản thân
Mở bài:
Trong truyện ngắn “Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ” của Nguyễn Nhật Ánh, hình ảnh người bố hiện lên với những nét tính cách giản dị nhưng sâu sắc. Qua cách tác giả miêu tả, người đọc có thể thấy được tình cảm, sự quan tâm và tính cách đặc trưng của ông.
Thân bài:
- Người bố là người trầm lặng, ít nói nhưng sâu sắc:
- Ông không nói nhiều, nhưng từng hành động đều thể hiện tình cảm đối với con cái.
- Sự im lặng của ông khiến các hành động nhỏ trở nên ý nghĩa hơn. Ví dụ, những cử chỉ chăm sóc con, dạy dỗ con qua hành động chứ không phải lời nói.
- Người bố giàu tình cảm, quan tâm con cái:
- Mặc dù cuộc sống giản dị, ông luôn lo lắng và muốn bảo vệ con.
- Hình ảnh người bố vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ có thể hiểu là ông vừa nghỉ ngơi, vừa để ý, quan sát xung quanh, thể hiện sự chu đáo và quan tâm âm thầm.
- Người bố giản dị, gần gũi nhưng có chiều sâu tâm hồn:
- Ông yêu thương con một cách lặng lẽ, không khoa trương.
- Nhân vật gợi cảm giác ấm áp, bình yên nhưng cũng khiến người đọc cảm nhận được sự vất vả, chịu đựng của người bố trong cuộc sống.
Kết bài:
Nhân vật người bố trong “Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ” hiện lên như một hình ảnh gần gũi, đầy tình thương và sâu sắc. Qua đó, tác giả gửi gắm thông điệp về sự trân trọng tình cảm gia đình, về những yêu thương âm thầm nhưng quý giá trong cuộc sống hằng ngày.
hình như có khả nang là thi vào cấc ngày đấy luôn đấy mai mình thi luôn rồi
-152 mới đúng hay sao ấy
Câu đố "cái gì hễ thắng thì thua" có đáp án là môn đua xe đạp
20,000,000,000 cái chân
20,000,000,000 cái chân
có một chữ đ ko được gạch chân đúng khum
nếu thấy bài văn quá dài thì bảo tôi nha
BÀI VĂN
Ngày 20/11 hằng năm luôn là dịp để học trò bày tỏ lòng tri ân với thầy cô – những người đã kiên nhẫn dẫn dắt chúng em trên con đường học tập. Trong rất nhiều hoạt động ý nghĩa của ngày hôm ấy, có một sự việc đã để lại trong em ấn tượng sâu sắc nhất.
Hôm đó, ngay từ sáng sớm, lớp em đã tất bật chuẩn bị cho tiết mục văn nghệ chào mừng. Ai cũng hồi hộp, riêng em còn cảm thấy tim đập mạnh bởi lớp em sẽ biểu diễn ngay sau phần mở đầu. Khi chúng em bước lên sân khấu, ánh nắng nhẹ chiếu xuống khiến mọi thứ trở nên lung linh hơn. Bản nhạc quen thuộc vang lên, chúng em hát hết mình như muốn gửi cả tấm lòng biết ơn đến cô giáo chủ nhiệm đang ngồi dưới hàng ghế đầu.
Nhưng điều làm em xúc động nhất lại là khoảnh khắc sau buổi diễn. Cô giáo chủ nhiệm bước lên trao hoa cho cả lớp. Cô mỉm cười thật hiền, mắt ánh lên niềm vui. Cô nói rằng cô không cần món quà đắt giá, mà chỉ cần sự cố gắng và tình cảm chân thành của chúng em. Khi nghe điều đó, em chợt thấy nghèn nghẹn nơi cổ. Cô đã chăm sóc, dạy dỗ và động viên chúng em suốt bao tháng ngày; vậy mà cô vẫn luôn khiêm nhường và chỉ mong chúng em trưởng thành. Khoảnh khắc cô ôm từng bạn vào lòng khiến cả lớp như lặng đi vì xúc động.
Buổi lễ kết thúc, nhưng cảm xúc trong lòng em thì còn ở lại rất lâu. Em hiểu rằng đằng sau mỗi tiết học, mỗi lời nhắc nhở là cả một tấm lòng tận tụy của cô. Chính giây phút ấm áp trong ngày 20/11 ấy đã giúp em nhận ra rằng tình thầy trò là điều vô cùng thiêng liêng và đẹp đẽ. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập chăm chỉ hơn để không phụ sự kỳ vọng của cô – người đã truyền cho em niềm tin và nghị lực mỗi ngày.
bằng 2 112 121 150 787 889 785 nha