Nguyễn Thảo Phương

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thảo Phương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài làm

Mỗi người trong chúng ta, ai cũng có cho riêng mình những kỉ niệm khó quên. Đó có thể là kỉ niệm cùng bạn bè, đó có thể là kỉ niệm bên thầy cô và còn có những kỉ niệm bên gia đình, những người thân yêu ruột thịt của mình. Tôi cũng có rất nhiều kỉ niệm, đặc biệt, một kỉ niệm đầy sâu sắc với tôi là ngày cùng anh hai đi thi đại học.

Anh hai tôi là một người trầm tính, ít nói, anh học không quá giỏi nhưng bù lại rất chăm chỉ, cần cù. Năm đó, anh học lên lớp 12 và dự thi tốt nghiệp, sau đó anh đăng kí thi vào hai trường là Đại học Ngoại ngữ Huế và Đại học Bách Khoa Đà Nẵng. Những ngày tháng miệt mài bên sách vở cùng với áp lực của việc thi cử khiến anh tôi gầy hẳn. Vì bố mẹ phải đi làm kiếm tiền hàng ngày, tôi thì còn nhỏ cũng chẳng giúp được việc gì, anh phải một mình dọn dẹp rồi chuẩn bị bữa ăn cho cả nhà, lúc rảnh rỗi mới có thời gian học. Mỗi tối, anh Hai thức khuya học bài đến 2 giờ sáng mới đi ngủ. Tôi rất khâm phục sự kiên trì và cố gắng đó của anh và xem anh như một thần tượng của mình vậy.

Ngày sắp lên thành phố để thi Đại học, anh lo lắng mất ăn mất ngủ. Sau khi bàn bạc, gia đình đi đến thống nhất là để tôi đi với anh trai. Chọn tôi đi cùng anh vì một phần do bố mẹ vướng công việc nên không thể xin nghỉ được, một phần là tôi rất thích, vòi vĩnh cả nhà mãi mới được vì tôi muốn đi cùng anh, cổ vũ cho anh, hơn nữa tôi cũng chưa lên thành phố bao giờ nên rất mong được đi lần này . Rồi hai anh em tôi đóng gói quần áo cùng với một ít tiền bố mẹ cho lên đường. Dù anh đã lớn, cũng có vài lần anh lên thành phố chơi, song bố mẹ vẫn lo lắng, dặn cái này, cái kia để hai đứa tự biết chăm sóc nhau.

Anh tôi thi ở Đà Nẵng trước rồi mới ra thi ở Huế. Chúng tôi đến Đà Nẵng trước ngày thi một hôm. Mọi chuyện đều thuận lợi cho đến sáng ngày chuẩn bị đi thi thì tôi lại đau bụng dữ dội, dù rất cố gắng nhưng tôi không thể chịu đựng được, xỉu đi lúc nào không hay. Khi tỉnh dậy thì thấy mình đang ở bệnh viện. Lúc đó, anh tôi mới kể lại lúc ấy tôi đau khiến anh hoảng hốt, vừa lo, vừa sợ. Khi tôi ngất xỉu anh đã gọi cô chủ nhà trọ hai anh em tôi thuê nhờ đưa đi bệnh viện, sau khi bác sĩ khám thì bảo tôi bị ruột thừa phải mổ liền. Cuối cùng sau ca mổ đó tôi được cứu sống, còn anh thì lỡ dở buổi thi Đại học của mình, xem như cơ hội vào trường Bách Khoa cũng vì tôi mà anh phải chấp nhận bỏ thi. Lúc đó tôi vừa buồn vừa giận chính mình, tôi nắm tay anh nói:

- Em xin lỗi anh Hai, lẽ ra em phải là người giúp đỡ anh, động viên tinh thần cho anh để anh Hai thi, vậy mà giờ em lại càng khiến anh lo lắng, bố mẹ lo lắng.
Anh Hai xoa đầu tôi, an ủi:

- Không sao đâu em, bỏ lỡ cơ hội này thì anh còn cơ hội khác, quan trọng là sức khoẻ của em, em phải nhanh hồi phục để cùng anh ra Huế thi nữa nhé.

Tôi biết anh nói vậy thôi nhưng lòng anh buồn lắm, vì trường Bách Khoa chính là mơ ước bấy lâu của anh mà. Đó là lần mà tôi thấy mình có lỗi và thương anh nhất, giá mà tôi không vòi vĩnh bố mẹ để được đi cùng anh thì có lẽ đã không xảy ra chuyện như thế.

Bây giờ thì anh Hai tôi đã là cậu sinh viên năm cuối của trường Đại học Ngoại ngữ Huế. Ba năm đại học anh luôn đạt học bổng của trường. Ngoài việc học, anh còn đi dạy gia sư để có tiền đóng học phí giúp đỡ phần nào những khó khăn cho ba mẹ. Đến bây giờ, tôi vẫn luôn tự hào về người anh trai yêu quý của mình.

Bài làm

Mỗi người trong chúng ta, ai cũng có cho riêng mình những kỉ niệm khó quên. Đó có thể là kỉ niệm cùng bạn bè, đó có thể là kỉ niệm bên thầy cô và còn có những kỉ niệm bên gia đình, những người thân yêu ruột thịt của mình. Tôi cũng có rất nhiều kỉ niệm, đặc biệt, một kỉ niệm đầy sâu sắc với tôi là ngày cùng anh hai đi thi đại học.

Anh hai tôi là một người trầm tính, ít nói, anh học không quá giỏi nhưng bù lại rất chăm chỉ, cần cù. Năm đó, anh học lên lớp 12 và dự thi tốt nghiệp, sau đó anh đăng kí thi vào hai trường là Đại học Ngoại ngữ Huế và Đại học Bách Khoa Đà Nẵng. Những ngày tháng miệt mài bên sách vở cùng với áp lực của việc thi cử khiến anh tôi gầy hẳn. Vì bố mẹ phải đi làm kiếm tiền hàng ngày, tôi thì còn nhỏ cũng chẳng giúp được việc gì, anh phải một mình dọn dẹp rồi chuẩn bị bữa ăn cho cả nhà, lúc rảnh rỗi mới có thời gian học. Mỗi tối, anh Hai thức khuya học bài đến 2 giờ sáng mới đi ngủ. Tôi rất khâm phục sự kiên trì và cố gắng đó của anh và xem anh như một thần tượng của mình vậy.

Ngày sắp lên thành phố để thi Đại học, anh lo lắng mất ăn mất ngủ. Sau khi bàn bạc, gia đình đi đến thống nhất là để tôi đi với anh trai. Chọn tôi đi cùng anh vì một phần do bố mẹ vướng công việc nên không thể xin nghỉ được, một phần là tôi rất thích, vòi vĩnh cả nhà mãi mới được vì tôi muốn đi cùng anh, cổ vũ cho anh, hơn nữa tôi cũng chưa lên thành phố bao giờ nên rất mong được đi lần này . Rồi hai anh em tôi đóng gói quần áo cùng với một ít tiền bố mẹ cho lên đường. Dù anh đã lớn, cũng có vài lần anh lên thành phố chơi, song bố mẹ vẫn lo lắng, dặn cái này, cái kia để hai đứa tự biết chăm sóc nhau.

Anh tôi thi ở Đà Nẵng trước rồi mới ra thi ở Huế. Chúng tôi đến Đà Nẵng trước ngày thi một hôm. Mọi chuyện đều thuận lợi cho đến sáng ngày chuẩn bị đi thi thì tôi lại đau bụng dữ dội, dù rất cố gắng nhưng tôi không thể chịu đựng được, xỉu đi lúc nào không hay. Khi tỉnh dậy thì thấy mình đang ở bệnh viện. Lúc đó, anh tôi mới kể lại lúc ấy tôi đau khiến anh hoảng hốt, vừa lo, vừa sợ. Khi tôi ngất xỉu anh đã gọi cô chủ nhà trọ hai anh em tôi thuê nhờ đưa đi bệnh viện, sau khi bác sĩ khám thì bảo tôi bị ruột thừa phải mổ liền. Cuối cùng sau ca mổ đó tôi được cứu sống, còn anh thì lỡ dở buổi thi Đại học của mình, xem như cơ hội vào trường Bách Khoa cũng vì tôi mà anh phải chấp nhận bỏ thi. Lúc đó tôi vừa buồn vừa giận chính mình, tôi nắm tay anh nói:

- Em xin lỗi anh Hai, lẽ ra em phải là người giúp đỡ anh, động viên tinh thần cho anh để anh Hai thi, vậy mà giờ em lại càng khiến anh lo lắng, bố mẹ lo lắng.
Anh Hai xoa đầu tôi, an ủi:

- Không sao đâu em, bỏ lỡ cơ hội này thì anh còn cơ hội khác, quan trọng là sức khoẻ của em, em phải nhanh hồi phục để cùng anh ra Huế thi nữa nhé.

Tôi biết anh nói vậy thôi nhưng lòng anh buồn lắm, vì trường Bách Khoa chính là mơ ước bấy lâu của anh mà. Đó là lần mà tôi thấy mình có lỗi và thương anh nhất, giá mà tôi không vòi vĩnh bố mẹ để được đi cùng anh thì có lẽ đã không xảy ra chuyện như thế.

Bây giờ thì anh Hai tôi đã là cậu sinh viên năm cuối của trường Đại học Ngoại ngữ Huế. Ba năm đại học anh luôn đạt học bổng của trường. Ngoài việc học, anh còn đi dạy gia sư để có tiền đóng học phí giúp đỡ phần nào những khó khăn cho ba mẹ. Đến bây giờ, tôi vẫn luôn tự hào về người anh trai yêu quý của mình.

Trong cuộc đời mỗi người, gia đình luôn là nơi chứa đựng những kỷ niệm đẹp đẽ và ý nghĩa nhất. Với em, một kỷ niệm sâu sắc mà em luôn khắc ghi trong tim là vào một buổi chiều mùa hè năm em lên 8 tuổi, khi em bị ốm nặng.


Hôm đó, sau khi đi chơi về, em bỗng nhiên lên cơn sốt cao, người nóng ran và toàn thân run rẩy. Mẹ em, dù đã mệt sau một ngày làm việc, vẫn vội vã bên cạnh em. Mẹ không quản ngại đêm khuya, liên tục lau mát cho em bằng nước ấm, đút em từng thìa thuốc và thì thầm những lời động viên, an ủi.


Em còn nhớ rõ, có lúc em thiếp đi, em cảm nhận được bàn tay ấm áp của mẹ đặt trên trán, giọng mẹ khe khẽ gọi tên em. Sang ngày hôm sau, khi cơn sốt chưa hạ, mẹ đã xin nghỉ làm để đưa em đến bệnh viện. Trên đường đi, mẹ nắm chặt tay em, khẽ nói: "Con gắng lên nhé, mẹ ở đây rồi". Nhìn khuôn mặt mẹ lộ rõ vẻ lo lắng nhưng vẫn cố gắng gượng cười, em cảm thấy ấm lòng và có thêm sức mạnh.


Nhờ sự chăm sóc tận tình, chu đáo của mẹ, em đã nhanh chóng khỏe lại. Kỷ niệm ấy không chỉ cho em thấy tình yêu thương vô bờ bến mà mẹ dành cho em, mà còn giúp em hiểu sâu sắc hơn về sự hy sinh thầm lặng của đấng sinh thành. Em luôn tự nhủ phải cố gắng học tập thật tốt, trở thành người con ngoan để không phụ lòng mong mỏi của cha mẹ.


Kỷ niệm về những ngày ốm đau đó đã trở thành một bài học quý giá, nhắc nhở em luôn biết trân trọng và yêu thương gia đình mình hơn mỗi ngày.

Trong cuộc đời mỗi người, gia đình luôn là nơi chứa đựng những kỷ niệm đẹp đẽ và ý nghĩa nhất. Với em, một kỷ niệm sâu sắc mà em luôn khắc ghi trong tim là vào một buổi chiều mùa hè năm em lên 8 tuổi, khi em bị ốm nặng.


Hôm đó, sau khi đi chơi về, em bỗng nhiên lên cơn sốt cao, người nóng ran và toàn thân run rẩy. Mẹ em, dù đã mệt sau một ngày làm việc, vẫn vội vã bên cạnh em. Mẹ không quản ngại đêm khuya, liên tục lau mát cho em bằng nước ấm, đút em từng thìa thuốc và thì thầm những lời động viên, an ủi.


Em còn nhớ rõ, có lúc em thiếp đi, em cảm nhận được bàn tay ấm áp của mẹ đặt trên trán, giọng mẹ khe khẽ gọi tên em. Sang ngày hôm sau, khi cơn sốt chưa hạ, mẹ đã xin nghỉ làm để đưa em đến bệnh viện. Trên đường đi, mẹ nắm chặt tay em, khẽ nói: "Con gắng lên nhé, mẹ ở đây rồi". Nhìn khuôn mặt mẹ lộ rõ vẻ lo lắng nhưng vẫn cố gắng gượng cười, em cảm thấy ấm lòng và có thêm sức mạnh.


Nhờ sự chăm sóc tận tình, chu đáo của mẹ, em đã nhanh chóng khỏe lại. Kỷ niệm ấy không chỉ cho em thấy tình yêu thương vô bờ bến mà mẹ dành cho em, mà còn giúp em hiểu sâu sắc hơn về sự hy sinh thầm lặng của đấng sinh thành. Em luôn tự nhủ phải cố gắng học tập thật tốt, trở thành người con ngoan để không phụ lòng mong mỏi của cha mẹ.


Kỷ niệm về những ngày ốm đau đó đã trở thành một bài học quý giá, nhắc nhở em luôn biết trân trọng và yêu thương gia đình mình hơn mỗi ngày.

"Tiếng thơ đỏ nắng, xanh cây quanh nhà" là hình ảnh mà em thích nhất.

Em thích hình ảnh này vì đây là một hình ảnh vô cùng sáng tạo và giàu sức gợi.

Hồi bé em thường được bà ru ngủ bằng những câu chuyện truyền thuyết trong kho tàng cổ tích. Trong những câu chuyện em được nghe, luôn có người anh hùng chiến đấu vì đất nước. Câu chuyện khiến em cảm thấy ấn tượng nhất là truyền thuyết Thánh Gióng. Câu chuyện ấy nói về sự dũng cảm và lòng yêu nước xin đi đánh giặc của nhân dân. Truyện gióng xảy ra ở thời Hùng Vương thứ sáu. Hồi đấy, ở làng gióng có hai ông bà rất tốt bụng và chăm chỉ . Hễ mọi người trong làng gặp khó khăn , ông bà luôn sẵn sàng giúp đỡ. Nhưng hai ông bà chưa có đứa con nào. Hôm nọ ,bà đã đồng làm việc như mọi khi, bà tiến lại xem thử bất ngờ thấy vết chân to bất thường bà ướm thử ,không ngờ về nhà phát hiện có thai. Hai ông bà vui lắm. Lại thay 12 tháng sau mới sinh ra cậu bé. Bà tên cho cậu là gióng. Gióng không giống những đứa trẻ khác, lên ba vẫn chưa biết nói biết đi. Thời đấy dân ta bị giặc ân xâm lược. Chúng bạo hành ngược đãi dã man. Rất nhiều cuộc khởi nghĩa diễn ra nhưng giặc Ân rất mạnh nên không thể thắng. Thấy vậy vua mới sứ giả đi kêu gọi khắp nơi tìm người tài giỏi cứu nước. Nghe thấy tiếng giao giống liền mở miệng nói: "mẹ ơi, mẹ gọi sứ giả vào đây". Thấy sứ giả vào, giống liền xin đi đánh giặc và yêu cầu chuẩn bị áo giáp sắt ,ngựa sắt ,roi sắt. Thấy vậy, sứ giả rất bất ngờ vì cậu bé 3 tuổi mà biết đi đánh giặc nhưng vẫn vội vàng về tâu vua. Từ ngày xin đi đánh giặc, giống ăn mãi không no ,ăn rất khỏe, lớn nhanh như thổi, áo vừa may xong đã mặc đứt chỉ. Bữa ăn hàng ngày của cậu bé là 3 long cơm 7 long cà khiến mẹ cậu không đủ gạo để nuôi gióng. Dân làng rất mong gióng lớn nhanh để bảo vệ đất nước, cứu những người dân khỏi cảnh lầm than thời ấy. Tinh , thần đoàn kết bùng lên trước khó khăn, dân làng cùng nhau góp gạo, nuôi Gióng lớn.

Khi sứ giả mang đủ đồ đến, giống vươn vai thành một tráng sĩ , mình cao hơn trượng dưới sự bất ngờ của dân làng ngựa sắt bỗng hí lên mấy tiếng rồi phun ra lửa. Gióng bay đến nơi có giặc, khi thấy một tráng sĩ cao lớn và oai phong, bọn giặc hoảng sợ. Dưới sức mạnh to lớn và phi thường của gióng, bọn giặc nhanh chóng hoảng sợ và tan nát. Trận chiến đang hăng, bỗng roi sắt gãy , nhưng gióng nhanh nhẹn nhổ lấy bụi tre ven đường và tiếp tục cuộc chiến. Khi không còn bóng giặc nào nữa, gióng bay đến chân núi sóc, cởi bỏ bộ áo giáp rồi bay lên trời trong ánh mắt ngưỡng mộ, biết ơn của mọi người dân.