Trương Tuệ Linh
Giới thiệu về bản thân
Trường học vốn được coi là ngôi nhà thứ hai, là nơi nuôi dưỡng tâm hồn và tri thức của mỗi học sinh. Thế nhưng, trong những năm gần đây, một bóng đen đáng sợ mang tên "bắt nạt học đường" đang len lỏi và trở thành vấn nạn nhức nhối, gây ra những hệ lụy đau lòng cho gia đình và xã hội.
Bắt nạt học đường không chỉ đơn thuần là những xích mích nhỏ giữa bạn bè. Đó là hành vi cố ý, lặp đi lặp lại nhằm gây tổn thương về mặt thể chất hoặc tinh thần cho người khác. Nó tồn tại dưới nhiều hình thức: từ bạo lực thân thể (đánh đập, xô đẩy) đến bạo lực ngôn từ (chửi bới, chế nhạo) và nguy hiểm hơn là bắt nạt trên không gian mạng (phát tán thông tin sai sự thật, tẩy chay hội đồng).
Nguyên nhân dẫn đến hiện tượng này rất đa dạng. Về phía chủ quan, một bộ phận học sinh muốn khẳng định cái tôi một cách lệch lạc, hoặc thiếu kỹ năng kiểm soát cảm ứng và sự thấu cảm. Về phía khách quan, sự thiếu quan tâm sát sao từ gia đình, áp lực thành tích hoặc những lỗ hổng trong quản lý giáo dục đã vô tình tạo điều kiện cho cái xấu nảy mầm. Đặc biệt, sự phát triển của mạng xã hội khiến việc cô lập một cá nhân trở nên dễ dàng và tàn khốc hơn bao giờ hết.
Hậu quả của bắt nạt học đường là vô cùng khủng khiếp. Đối với nạn nhân, các em không chỉ chịu đựng nỗi đau thể xác mà còn bị tổn thương tâm lý nặng nề: sợ hãi, trầm cảm, học tập sút kém, thậm chí có những em chọn cách cực đoan nhất để giải thoát. Đối với những kẻ đi bắt nạt, nếu không được uốn nắn kịp thời, các em dễ hình thành nhân cách lệch lạc, dẫn đến các hành vi vi phạm pháp luật trong tương lai.
Để đẩy lùi vấn nạn này, cần có sự chung tay của toàn xã hội. Gia đình phải là nơi lắng nghe, chia sẻ và giáo dục con cái về lòng nhân ái. Nhà trường cần xây dựng môi trường giáo dục an toàn, có biện pháp kỷ luật nghiêm minh nhưng cũng đầy tính nhân văn để giúp các em nhận ra sai lầm. Quan trọng nhất, chính mỗi học sinh chúng ta cần học cách tôn trọng sự khác biệt, dũng cảm lên tiếng trước cái xấu và không bao giờ trở thành kẻ đứng xem vô cảm.
Tóm lại, bắt nạt học đường là một "virus" độc hại cần được loại bỏ khỏi môi trường sư phạm. Hãy nhớ rằng: "Mọi đứa trẻ đều có quyền được đến trường trong sự an tâm và hạnh phúc". Xây dựng một trường học không có bắt nạt không chỉ là bảo vệ một cá nhân, mà là bảo vệ tương lai của cả một thế hệ.
Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính: Thuyết minh.
Câu 2.
Di sản được UNESCO ghi danh là: Lễ hội Vía Bà Chúa Xứ núi Sam (tại Châu Đốc, An Giang).
Câu 3.
Vị trí: Nằm ngay dưới nhan đề (tiêu đề) và đứng trước nội dung chi tiết của bài báo.
Đặc điểm hình thức: Thường được in đậm, tóm tắt nội dung chính quan trọng nhất của toàn văn bản để thu hút người đọc.
Câu 4.
Phương tiện giao tiếp phi ngôn ngữ: Hình ảnh (Lễ hội Vía Bà Chúa Xứ núi Sam) hoặc các số liệu/ngày tháng (04/12/2024, 22 đến 27/4 Âm lịch, di sản thứ 16...).
Tác dụng: Giúp người đọc dễ dàng hình dung về quy mô, không khí của lễ hội; tăng tính xác thực, sinh động và làm cho thông tin trở nên khách quan, thuyết phục hơn.
Câu 5.
Trạng ngữ: "Tối 04/12/2024 (theo giờ Việt Nam)" hoặc "tại Kỳ họp thứ 19... tại Cộng hòa Paraguay".
Tác dụng: Xác định cụ thể về thời gian và không gian diễn ra sự kiện, giúp thông tin của bản tin trở nên chính xác và rõ ràng.
Câu 6.
Việc giữ gìn và phát huy các di sản văn hóa dân tộc có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với mỗi quốc gia. Trước hết, di sản chính là "nhân chứng" lịch sử, là sợi dây kết nối giữa quá khứ và hiện tại, giúp chúng ta hiểu rõ nguồn cội và bản sắc riêng biệt của mình. Khi một di sản như Lễ hội Vía Bà Chúa Xứ núi Sam được vinh danh, nó không chỉ nâng cao lòng tự hào dân tộc mà còn là cầu nối gắn kết sự hòa hợp giữa các cộng đồng dân cư. Bên cạnh giá trị tinh thần, di sản còn là nguồn lực quý giá để phát triển du lịch, góp phần thúc đẩy kinh tế địa phương bền vững. Bảo tồn di sản không chỉ là giữ gìn những gì cha ông để lại, mà còn là trách nhiệm của chúng ta trong việc trao truyền những giá trị tốt đẹp đó cho thế hệ mai sau. Vì vậy, mỗi cá nhân cần có ý thức bảo vệ và quảng bá vẻ đẹp văn hóa của quê hương đến với bạn bè quốc tế.
Câu 1: Cảm xúc về bài thơ "Cây đa" (Khoảng 150 chữ)
Bài thơ "Cây đa" của Trần Đăng Khoa là một bức tranh làng quê trong trẻo, đánh thức trong lòng người đọc tình yêu quê hương tha thiết. Bằng thể thơ bốn chữ nhịp nhàng, tác giả đã nhân hóa cây đa thành một người mẹ hiền từ, biết "gọi" gió, "vẫy" chim và "nuôi" nấng những chú ve. Hình ảnh cây đa không chỉ là bóng mát cho con trâu, đàn bò nghỉ ngơi mà còn là mái nhà che chở cho các bác nông dân trong buổi trưa nắng gắt. Gam màu vàng của lúa, xanh của lá và hồng của đàn bò hòa quyện tạo nên sự trù phú, bình yên. Đọc bài thơ, em cảm thấy trân trọng hơn những vẻ đẹp giản dị của nguồn cội và thêm yêu tâm hồn nhạy cảm, tinh tế của tác giả. Đó thực sự là một kỷ niệm tuổi thơ tươi đẹp lưu giữ hồn cốt của làng quê Việt Nam.
Câu 2: Kể về một trải nghiệm đáng nhớ cùng người thân
I. Mở bài
- Giới thiệu khái quát về trải nghiệm: Chuyến về thăm quê nội/ngoại hoặc một buổi cả nhà cùng làm vườn.
- Nêu cảm xúc chung: Đó là kỷ niệm ấm áp và đáng nhớ nhất đối với em.
II. Thân bài
- Hoàn cảnh xảy ra: Nhân dịp nghỉ hè, cả gia đình em quyết định về quê thăm ông bà.
- Diễn biến sự việc:
- Buổi sáng, em cùng bố và ông ra vườn thu hoạch trái cây. Lần đầu tiên em được tự tay hái những quả chín mọng.
- Buổi trưa, cả nhà quây quần bên mâm cơm giản dị nhưng đầy ắp tiếng cười với những món ăn đậm chất quê.
- Buổi chiều, bà dạy em cách tết bù nhìn rơm và kể về những kỷ niệm xưa cũ của bố.
- Chi tiết ấn tượng nhất: Khoảnh khắc cả gia đình cùng ngồi dưới gốc đa đầu làng hóng mát, nghe tiếng ve kêu râm ran giống như trong bài thơ của Trần Đăng Khoa.
III. Kết bài
- Nêu ý nghĩa của trải nghiệm: Chuyến đi giúp em thêm yêu gia đình và hiểu hơn về giá trị của sự gắn bó.
- Lời hứa: Em sẽ cố gắng học tập tốt và luôn trân trọng những giây phút bên người thân.
Dưới đây là câu trả lời ngắn gọn, súc tích cho các yêu cầu của bạn:
Câu 1: Vần được gieo là vần "ông" (đồng - mông).
Câu 2: Cây đa che chở, nuôi dưỡng: chim, ve, con trâu, đàn bò và các bác nông dân.
Câu 3: Bức tranh làng quê hiện lên thanh bình, trù phú, sống động với sự hòa quyện giữa màu sắc rực rỡ và âm thanh rộn ràng.
Câu 4: * Biện pháp: Nhân hóa (gọi gió, vẫy chim, nuôi ve).
- Tác dụng: Giúp cây đa trở nên sinh động, có hồn như một người mẹ hiền từ; thể hiện sự gắn bó mật thiết giữa thiên nhiên và vạn vật.
Câu 5: Bài thơ khơi dậy trong em lòng yêu quê hương tha thiết và niềm tự hào về vẻ đẹp giản dị của làng quê Việt Nam. Hình ảnh cây đa nhắc nhở em về nguồn cội và những giá trị bình yên giữa cuộc sống hiện đại. Để giữ gìn vẻ đẹp ấy, em sẽ tích cực bảo vệ môi trường, không ngắt hoa bẻ cành và tuyên truyền mọi người cùng bảo vệ cảnh quan quê hương. Đồng thời, em sẽ cố gắng học tập tốt để sau này xây dựng quê hương thêm giàu đẹp. Em tin rằng việc trân trọng những giá trị truyền thống chính là cách tốt nhất để nuôi dưỡng tâm hồn mình.
Mỗi mùa xuân về, lòng người lại rộn ràng những cung bậc cảm xúc khó tả. Với tôi, Tết năm nay không chỉ là những bộ quần áo mới hay những phong bao lì xì đỏ thắm, mà điều đáng nhớ nhất chính là trải nghiệm lần đầu tiên được cùng ông nội tự tay gói và canh nồi bánh chưng đêm giao thừa.
Sáng ba mươi Tết, không khí trong nhà đã trở nên tất bật hơn bao giờ hết. Từ sớm, bà và mẹ đã chuẩn bị sẵn sàng nguyên liệu: những xấp lá dong xanh mướt, những rổ gạo nếp trắng ngần, đỗ vàng và những miếng thịt ba chỉ được tẩm ướp tiêu thơm nức. Tôi được giao nhiệm vụ "trọng đại" là lau lá dong. Dù công việc có vẻ đơn giản nhưng ông nội dặn phải thật khéo léo để lá không bị rách, có như vậy chiếc bánh mới vuông vức và đẹp mắt.
Đến công đoạn gói bánh, tôi chăm chú quan sát đôi bàn tay gầy guộc nhưng vô cùng nhanh nhẹn của ông. Ông bảo: "Gói bánh chưng không chỉ là làm một món ăn, mà là gửi gắm lời cầu chúc cho một năm mới vuông tròn, đủ đầy." Khi tôi thử sức với chiếc bánh đầu tiên, mọi thứ chẳng hề dễ dàng như tôi tưởng. Chiếc bánh của tôi méo mó, lạt buộc lỏng lẻo khiến cả nhà được một trận cười nghiêng ngả. Nhưng chính nụ cười hiền hậu của ông và lời động viên của bố đã giúp tôi kiên trì hơn ở những chiếc tiếp theo.
Thú vị nhất chính là khoảnh khắc đợi bánh chín. Giữa cái se lạnh của đêm giao thừa, cả gia đình quây quần bên bếp lửa bập bùng. Ánh lửa hồng soi sáng những khuôn mặt rạng rỡ, át đi cái rét mướt của tiết trời miền Bắc. Trong tiếng nổ lách tách của củi khô, ông kể cho tôi nghe về những cái Tết xưa thiếu thốn nhưng ấm áp tình làng nghĩa xóm. Mùi thơm của gạo nếp, lá dong quyện cùng mùi khói bếp tạo nên một hương vị đặc trưng mà có lẽ chẳng hương nước hoa đắt tiền nào sánh được.
Khi nồi bánh được vớt ra cũng là lúc tiếng pháo hoa vang lên rộn rã báo hiệu thời khắc giao thừa đã đến. Cầm trên tay chiếc bánh nhỏ xíu – "sản phẩm" đầu tay do mình tự gói, tôi cảm thấy tự hào vô cùng.
Trải nghiệm gói bánh chưng Tết năm nay đã giúp tôi hiểu thêm về giá trị của sự đoàn viên và những nét đẹp truyền thống của dân tộc. Đó không chỉ là một bữa ăn, mà là sợi dây gắn kết tình thân, là nơi lưu giữ hồn cốt của quê hương. Chắc chắn rằng, hình ảnh bếp lửa hồng và nụ cười của ông sẽ mãi là ký ức đẹp nhất trong hành trình trưởng thành của tôi.
Câu 9 :
Câu văn trên sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa qua các chi tiết là Sáo được gắn với các hành động, tam lý của con người như : "tạt qua" , "tránh mặt" , "hối hận" , "nhớ quê hương". Tác dụng của biện pháp tu từ nhân hóa là làm cho nhân vật Sáo gần gũi, biểu cảm giống với con người ; giúp câu văn thêm gợi cảm , sâu sắc , nhấn mạnh tâm trạng hối hận, xấu hổ và nỗi nhớ quê hương da diết của Sáo sau những lỗi lầm của mình
Câu 10 :
Qua câu chuyện "Chào Mào và Sáo Sậu " , bài học sâu sắc nhất mà em tâm đắc là phải biết trân trọng quê hương , gốc rễ và không nên chạy theo những hào nhoáng vật chất xa lạ mà quên đi tình nghĩa chân thành. Sá Sậu vì kiêu ngạo , chê quê hương "quê mùa" để lên thành phố , cuối cùng nhận ra sự hối hận và nhớ nhung xóm vườn , nhưng đã quá muộn để hòa nhập lại. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta rằng , sự ấm áp của tình nghĩa làng xóm , sự chân thành của bạn bè mới là giá trị tích cực, Dù đi đâu hay thành công đến đâu , cũng cần giữ vững lòng biết ơn và sự khiêm tốn. Bài học ấy giúp em sống chân thành , trân trọng những gì mà mình đang có và biết trân quý cội nguồn.
Năm tháng cứ thế trôi đi, chỉ có thời gian là không đợi chờ ai cả. Hoa phượng bắt đầu nở và báo hiệu một mùa hè mới lại đến. Nhưng mùa hè năm đó lại khác hẳn những mùa hè trước, bởi đó là mùa hè cuối cùng của tôi dưới mái trường Tiểu học thân yêu.
Sáng hôm ấy, bầu trời trong xanh lạ kỳ, những tia nắng vàng óng như mật rót xuống sân trường. Tôi bước vào lớp với một cảm giác nặng nề khó tả. Vẫn là chiếc bảng đen, vẫn là những bộ bàn ghế gỗ mộc mạc, nhưng sao hôm nay thấy thân thương đến thế.
Cô giáo chủ nhiệm mặc trên mình chiếc áo dài thướt tha bước vào lớp. Hôm nay cô không cầm phấn, cũng không mở giáo án. Cô đứng trên bục giảng, ánh mắt dịu dàng lướt qua từng gương mặt. Giọng cô run run:
- Các con đã lớn thật rồi. Mai này, mỗi đứa sẽ đi một đường, nhưng đừng quên nơi đây đã từng là nhà nhé!
Chẳng ai bảo ai, cả lớp bỗng chốc lặng đi. Rồi không biết từ đâu, một chiếc bút bi được lấy ra. Chúng tôi bắt đầu trao cho nhau những dòng lưu bút cuối cùng ngay trên chính chiếc áo đồng phục trắng. Từng bạn một đi xin nhau từng cái chữ kí lên áo làm kỉ niệm. Những giọt mực đen len lỏi trên vải, giống như những mảnh kỉ niệm đang được chúng tôi cố gắng bám víu và giữ chặt lại. Khi các bạn đều xin được chữ kí ,có những bạn nữ vốn yếu đuối đã bật khóc nức nở, còn những bạn nam dù mạnh mẽ đến đâu cũng đỏ hoe mắt. Tôi đứng giữa sân trường, nhìn lên cây bàng già che bóng mát, nơi chúng tôi từng cùng nhau chơi đùa. Mọi thứ hiện ra như một thước phim chậm, sống động và đầy luyến lưu.
Khi tiếng trống tan học cuối cùng vang lên, âm thanh ấy không còn rộn rã như mọi ngày mà trầm buồn như một nốt lặng. Chúng tôi dắt tay nhau ra cổng trường, ai cũng ngoảnh đầu nhìn lại tấm bảng tên trường lần cuối.
Dù sau này tôi có bước tiếp vào những ngôi trường to lớn hơn, khang trang hơn, thì hình ảnh buổi chiều hôm ấy và những người bạn Tiểu học vẫn mãi là một phần kí ức đẹp nhất. Cảm ơn mái trường Tiểu học đã cùng tôi viết nên chương đầu tiên của cuộc đời này thật rực rỡ.
Câu 1 : Thể thơ của văn bản là thơ lục bát .
Câu 2 : Phương thức biểu đạt chính là biểu cảm .
Câu 3 : Hai câu thơ sử dụng biện pháp tu từ liệt kê ("lu nước", "bờ ao", "vườn ổi") kết hợp điệp từ "thăm" để khắc họa hình ảnh ngoại gắn liền với nếp sống thôn quê bình dị. Qua đó, thể hiện sự quan tâm, yêu thương tỉ mỉ, chăm chút của ngoại đối với cảnh vật và gia đình, gợi nỗi nhớ quê hương da diết.
Câu 4. Hiểu về hai dòng thơ "từ nơi được gọi Thiên Đàng/ ngoại luôn có cách dịu dàng bên con."- "Nơi được gọi Thiên Đàng": Là cách nói giảm nói tránh chỉ nơi ở của người đã khuất, thể hiện niềm tin rằng ngoại đã yên nghỉ nơi bình yên nhất.
- "Ngoại luôn có cách dịu dàng bên con": Khẳng định tình yêu thương của ngoại không bị chia cắt bởi âm dương. Dù không còn hiện hữu bằng xương bằng thịt, tình cảm và sự che chở của ngoại vẫn hiện hữu trong tâm hồn, là điểm tựa tinh thần vững chắc cho người cháu.
- Ý nghĩa: Thể hiện sự gắn kết tâm linh bền chặt, sự chăm sóc nhẹ nhàng, ấm áp của bà dành cho cháu dù ở bất cứ đâu.
- Bài học về lòng hiếu thảo và sự biết ơn: Biết trân trọng, ghi nhớ công ơn dưỡng dục và tình cảm yêu thương của người thân, đặc biệt là những người đã khuất.
- Sức mạnh của tình thân: Tình cảm gia đình là nguồn động lực to lớn giúp con người vượt qua nỗi buồn, khó khăn trong cuộc sống.
- Sự sống tiếp diễn qua ký ức: Người thân chỉ thực sự mất đi khi bị lãng quên; tình yêu của họ vẫn luôn sống mãi trong trái tim người ở lại.
Bài thơ là những dòng tâm tình đầy xúc động về tình bà cháu thiêng liêng, vượt qua giới hạn của sự sống và cái chết. Hình ảnh người ngoại dịu dàng, che chở từ chối "Thiên Đàng" gợi cảm giác ấm áp, bình yên và vô cùng thiêng liêng. Dù không còn ở bên, tình yêu thương của ngoại vẫn là nguồn sức mạnh tinh thần to lớn, soi sáng con đường cháu đi. Tác phẩm nhắc nhở mỗi chúng ta phải biết trân trọng những phút giây bên cạnh người thân và giữ mãi hình bóng họ trong tim. Đây là một bài ca đẹp về tình cảm gia đình, để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc.
Câu 1 : Bài thơ "Chợ quê" của Nguyễn Đức Mậu là một bức tranh thuỷ mặc đầy chân thực và xúc động về hồn quê Việt Nam. Qua những vần thơ lục bát nhịp nhàng, tác giả đã tái hiện một không gian chợ quê mộc mạc ven đê, nơi không có sự hào nhoáng mà chỉ có những sản vật bình dị như "lá trầu", "nải chuối", "thúng khoai". Hình ảnh người dân quê tảo tần "nắng đội nón, mưa áo mưa" gợi lên sự vất vả nhưng đầy sức sống bền bỉ. Đặc biệt, câu thơ về người mẹ "áo vá chắt bòn từng xu" và tiếng hát "não lòng" của bác xẩm mù đã chạm đến chiều sâu cảm xúc, khơi dậy lòng trắc ẩn và tình yêu thương đối với những kiếp người lam lũ. Bài thơ không chỉ tả cảnh mà còn là tiếng lòng trân trọng, nâng niu những giá trị truyền thống và vẻ đẹp của sự chắt chiu, nhẫn nại nơi làng quê nghèo. Đọc bài thơ, ta như thấy cả một khoảng trời kỷ niệm và niềm thương cảm sâu sắc dành cho quê hương, nguồn cội.
Câu 2 : Trong cuộc sống, mỗi người đều có những trải nghiệm đáng quý. Điều đó giúp chúng ta nhận ra nhiều bài học bổ ích cho chính mình. Và bản thân tôi cũng có được trải nghiệm như vậy.
Tôi vẫn còn nhớ mãi về một trải nghiệm khi còn bé. Tôi đã được bố dạy đi xe đạp. Đó là vào dịp nghỉ hè năm tôi sáu tuổi. Bố đã quyết định sẽ dạy tôi cách đi xe đạp. Lúc đó, tôi cảm thấy rất háo hức, nhưng cũng khá lo lắng. Sáng chủ nhật, bố đưa tôi ra một con đường vắng xe cộ qua lại ở trong làng để tập luyện. Đầu tiên, bố hướng dẫn tôi cách giữ thăng bằng. Đó quả là một điều không hề đơn giản. Nhưng nếu bạn giữ được chiếc xe thăng bằng rồi thì việc đi xe sau đó sẽ dễ dàng hơn. Bố đã ngồi ở yên sau để có thể chống chân cho xe khỏi đổ.
Hai bố con tôi miệt mài tập luyện đến gần trưa. Tôi phải loay hoay rất nhiều lần mà vẫn chưa thành công. Chiếc xe lúc thì nghiêng bên trái, lúc lại nghiêng sang phải. Điều đó khiến tôi cảm thấy chán nản. Sau giờ nghỉ trưa, bố con tôi lại tiếp tục tập luyện. Ngày đầu tiên tập đi xe đạp với tôi thật dài. Trên đường về nhà tôi nói với bố ngày mai sẽ cố gắng hơn nữa.
Nhiều ngày qua đi, tôi bắt đầu đi được những quãng đường nhỏ. Trong quá trình tập, tôi đã bị ngã xe một lần. Đầu gối bị thương khiến tôi cảm thấy khá đau. Nhưng sau đó, tôi vẫn tiếp tục tập luyện. Tôi đã đi được một quãng đường xa mà không cần có bố ngồi đằng sau. Cảm xúc khi đó của tôi là vô cùng sung sướng, hạnh phúc.
Trải nghiệm này đã giúp tôi rèn luyện cho mình tính kiên trì. Tôi nhận ra rằng không có gì là không thể khi bạn đủ quyết tâm.
Câu 1 : Ngôi kể của văn bản " Buổi đầu tiên học trường Yên Phụ " sử dụng ngôi kể thứ nhất .
Câu 2 : Hoàn cảnh học tập của nhân vật "tôi" trước khi vào trường Yên Phụ là được cha dạy chữ Nho giáo , chữ Quốc ngữ chung và được một thầy kí có bằng Tiểu học Pháp Việt dạy vần Tây .
Câu 3 : Bài Tựa của cuốn " Thế hệ ngày mai " viết về một buổi học đầu tiên của tôi và một buổi học đầu tiên của con tôi .
Câu 4 : Nhân vật người cha hiện lên với những phẩm chất đáng quý như : cần cù , chăm chỉ và yêu thương người con con mình .
Câu 5 : Từ buổi học đầu tiên của nhân vật " tôi" , em có suy nghĩ về trách nhiệm cảu cha mẹ đối với việc học tập của con cái là rất quan trọng . Con cái cần được học hành để tích lũy kiến thức , kinh nghiệm , đạo đức để mai sau thành công trong học tập và công việc . Ngoài ra , việc học còn gắn kết tình cảm , sự quan tâm , tận tình của gia đình .