Trần Bảo Châm
Giới thiệu về bản thân
Two
Tổ chức xã hội của người nguyên thủy trải qua nhiều hình thái, từ sơ khai đến phức tạp hơn: 1. Bầy người nguyên thủy (Thời kỳ Người tối cổ) Đây là hình thức tổ chức xã hội đầu tiên và sơ khai nhất. Các thành viên liên kết lại thành bầy để cùng nhau kiếm ăn và tự vệ trước thú dữ. Mối quan hệ trong bầy còn lỏng lẻo, chưa có sự phân công lao động rõ ràng, chủ yếu dựa trên bản năng. 2. Thị tộc (Thời kỳ Người tinh khôn) Khi kỹ thuật chế tác công cụ và săn bắt phát triển, tổ chức xã hội chuyển sang hình thái thị tộc. Thị tộc là nhóm người có quan hệ huyết thống (cùng một dòng máu) và chung sống với nhau. Họ cùng nhau sản xuất, tiêu thụ và cùng hưởng thụ thành quả lao động. Mọi của cải là của chung. Đứng đầu thị tộc thường là người già, có kinh nghiệm (thủ lĩnh) và mọi việc lớn được giải quyết bằng sự bàn bạc của cả thị tộc. Ban đầu là thị tộc mẫu hệ (vai trò của người phụ nữ được đề cao vì họ phát hiện ra trồng trọt và có trách nhiệm sinh nở, duy trì nòi giống), sau đó dần chuyển sang thị tộc phụ hệ (vai trò của người đàn ông tăng lên nhờ săn bắt và chăn nuôi phát triển). 3. Bộ lạc Khi số lượng người tăng lên và mối quan hệ giữa các thị tộc cùng chung nguồn gốc gần gũi hơn, nhiều thị tộc liên kết lại thành bộ lạc. Bộ lạc là tổ chức xã hội lớn hơn, bao gồm nhiều thị tộc có quan hệ hôn nhân và giao tiếp với nhau. Mối quan hệ vẫn dựa trên sự bình đẳng và hợp tác. Đây là hình thái tổ chức xã hội phổ biến và phát triển nhất của người nguyên thủy trước khi tan rã và hình thành xã hội có giai cấp (nhà nước sơ khai). Tóm lại: Xã hội nguyên thủy được tổ chức theo nguyên tắc công bằng (của cải là của chung) và tình thân (quan hệ huyết thống), đó là chế độ công xã nguyên thủy.
Ngắn gọn:)))
Chức năng chính của thành tế bào thực vật là: Bảo vệ tế bào khỏi các tác động bên ngoài. 🛡️ Duy trì hình dạng ổn định cho tế bào. 🧱 Ngăn tế bào bị vỡ do hấp thụ quá nhiều nước (áp suất thẩm thấu).
Mạng xã hội, một phát minh vĩ đại của thời đại công nghệ, đã thay đổi cách chúng ta giao tiếp, học tập và sống. Tuy nhiên, đằng sau lớp vỏ hào nhoáng của sự kết nối và thông tin nhanh chóng, mạng xã hội đang dần bộc lộ một "bộ mặt" khác: một kho chứa khổng lồ và đôi khi là nguồn phát tán của những thông tin tiêu cực, ảnh hưởng sâu sắc đến tâm lý và nhận thức xã hội. Trước hết, mạng xã hội là mảnh đất màu mỡ cho tin giả, tin sai lệch (fake news) và thông tin xấu độc lan truyền với tốc độ chóng mặt. Trong môi trường mà mọi người đều có thể trở thành "nhà báo", việc kiểm chứng thông tin trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Những thông tin tiêu cực, giật gân, thiếu căn cứ hoặc bị bóp méo thường dễ thu hút sự chú ý và được chia sẻ rộng rãi, tạo nên một "cơn bão" thông tin độc hại. Điều này không chỉ gây nhiễu loạn nhận thức, làm mất niềm tin vào các nguồn tin chính thống mà còn có thể gây ra những hậu quả nghiêm trọng về mặt xã hội, chính trị, và kinh tế. Thứ hai, mạng xã hội làm gia tăng áp lực tâm lý và sự so sánh tiêu cực giữa người dùng. Hầu hết mọi người chỉ đăng tải những khoảnh khắc đẹp nhất, thành công nhất của mình, tạo nên một "thế giới ảo" hoàn hảo. Khi người dùng, đặc biệt là giới trẻ, liên tục tiếp xúc với những hình ảnh lý tưởng hóa đó, họ dễ nảy sinh cảm giác tự ti, bất mãn với cuộc sống hiện tại của bản thân. Sự so sánh không ngừng này là con đường ngắn nhất dẫn đến các vấn đề sức khỏe tâm thần như lo âu, trầm cảm và rối loạn ám ảnh cưỡng chế, đặc biệt khi nhận thấy "giá trị" bản thân bị đánh giá qua số lượng lượt thích (like) hay tương tác. Thứ ba, sự tồn tại của bạo lực mạng (cyberbullying) và lời lẽ công kích cá nhân là một biểu hiện rõ ràng của thông tin tiêu cực trên mạng xã hội. Sự ẩn danh và khoảng cách địa lý khiến nhiều người trở nên hung hăng hơn, dễ dàng sử dụng ngôn ngữ xúc phạm, miệt thị, hoặc thậm chí là đe dọa người khác. Nạn nhân của bạo lực mạng phải chịu đựng những tổn thương tinh thần sâu sắc, đôi khi dẫn đến những hành động tiêu cực như tự làm hại bản thân hay tự tử. Thứ tư, sự hình thành của các hội nhóm tiêu cực trên mạng xã hội cũng là một vấn đề đáng báo động. Đây là nơi những người có cùng suy nghĩ bi quan, chán nản tụ tập, chia sẻ và cổ vũ cho những ý tưởng tiêu cực như tự tử, hành vi lệch lạc, hoặc thậm chí là bạo lực. Những nội dung này không chỉ gieo rắc sự tuyệt vọng mà còn có thể khuyến khích những hành động nguy hiểm trong cộng đồng. Tuy nhiên, sẽ là phiến diện nếu đánh đồng mạng xã hội chỉ là nơi chứa đựng thông tin tiêu cực. Mạng xã hội cũng là công cụ hữu ích để lan tỏa tri thức, kết nối yêu thương, và thúc đẩy các phong trào xã hội tích cực. Vấn đề nằm ở chỗ, do cơ chế thuật toán ưu tiên sự tương tác và cảm xúc mạnh mẽ, những nội dung tiêu cực, gây tranh cãi lại thường có xu hướng được đẩy lên, chiếm sóng và dễ dàng tiếp cận người dùng hơn. Để hạn chế ảnh hưởng của "cái bóng tiêu cực" này, điều cốt lõi vẫn nằm ở ý thức và kỹ năng sử dụng của mỗi cá nhân. Mỗi người dùng cần trang bị cho mình khả năng sàng lọc, tư duy phản biện để nhận diện và loại bỏ thông tin xấu độc. Đồng thời, các nền tảng mạng xã hội và cơ quan quản lý cần có những biện pháp mạnh mẽ hơn trong việc kiểm duyệt, xử lý tin giả và bạo lực mạng. Tóm lại, mạng xã hội không xấu, nhưng dòng chảy thông tin tiêu cực trên đó là một thực tế đáng lo ngại, đang âm thầm xói mòn sức khỏe tinh thần và chất lượng cuộc sống của nhiều người. Đã đến lúc chúng ta cần phải thức tỉnh và chủ động điều chỉnh hành vi sử dụng, biến mạng xã hội từ một "bãi rác" thông tin tiềm năng thành một công cụ hữu ích, lành mạnh, để cuộc sống thực tại không bị nhấn chìm bởi những ảo ảnh và sự bi quan của thế giới ảo.
Ko hay lắm
Gợi ý 3
Cuối cùng, nhìn nhận một cách nghiêm túc, nghiện thuốc lá ở vị thành niên là một biểu hiện đáng buồn của việc thế hệ trẻ đang tự đánh mất đi giá trị và tiềm năng của chính mình. Tuổi trẻ là giai đoạn đẹp nhất, là thời gian để khám phá, học hỏi và kiến tạo tương lai, chứ không phải để lãng phí sức khỏe và thời gian vào làn khói vô nghĩa. Việc nói KHÔNG với thuốc lá không chỉ là một lựa chọn sức khỏe, mà còn là một tuyên ngôn về sự trưởng thành, ý chí tự chủ và trách nhiệm với cuộc đời mình. Hãy trân trọng bản thân, bởi tuổi trẻ chỉ có một lần, và tương lai của đất nước đang nằm trong đôi tay khỏe mạnh, không vướng bận khói thuốc của các bạn.
Gợi ý 4
Tóm lại, vấn nạn nghiện thuốc lá ở lứa tuổi vị thành niên là một vết loang đáng báo động, đang âm thầm ăn mòn nền tảng của xã hội. Việc ngăn chặn không chỉ dừng lại ở những khẩu hiệu hay cấm đoán, mà phải là cuộc chiến giành lại ý thức và tương lai cho thanh niên. Hãy hình dung, cuộc đời mỗi người trẻ là một trang sách trắng với vô vàn cơ hội. Khói thuốc lá, nếu không được ngăn chặn, sẽ như những vết mực độc hại vĩnh viễn làm hoen ố trang sách đó. Vì vậy, gia đình, nhà trường và xã hội phải cùng nhau hành động, giúp người trẻ nắm lấy cây bút của chính mình, mạnh dạn xóa đi những vết mực sai lầm, để trang sách tuổi trẻ được viết bằng những dòng chữ rạng rỡ của sức khỏe, tri thức và hy vọng.
Sức khỏe là vàng", nhưng tiếc thay, nhiều thanh thiếu niên lại đang tự đánh đổi "vàng" của mình bằng làn khói trắng độc hại. Vấn đề nghiện thuốc lá là hồi chuông cảnh tỉnh lớn, đòi hỏi những giải pháp quyết liệt hơn nữa từ các cấp quản lý và sự quan tâm sát sao từ gia đình. Chúng ta hoàn toàn có thể xây dựng một tương lai nơi thế hệ trẻ lớn lên trong bầu không khí trong lành, tập trung phát triển tài năng và thể lực. Hãy cùng nhau hành động ngay hôm nay để thắp lên hy vọng về một thế hệ vị thành niên khỏe mạnh và không khói thuốc.
Gợi ý 2
Qua những phân tích trên, chúng ta càng thấy rõ tác hại khôn lường của việc nghiện thuốc lá đối với trẻ vị thành niên, từ sức khỏe thể chất đến tinh thần và tương lai học tập. Mỗi cá nhân, đặc biệt là các bạn trẻ, cần phải nhận thức rõ hiểm họa này để nói không một cách mạnh mẽ với thuốc lá. Hãy sống có trách nhiệm với bản thân, chủ động rèn luyện ý chí, tìm kiếm những sở thích lành mạnh và trở thành người trẻ bản lĩnh, làm chủ cuộc sống, không để khói thuốc định đoạt tương lai.
Tìm Doremon xin nó có chong chóng tre là đc
Biển cả luôn mang trong mình một sức hút mãnh liệt, và khoảnh khắc đẹp nhất, tinh khôi nhất của nó, có lẽ phải kể đến lúc bình minh. Đó là một bức tranh chuyển động chậm rãi, nơi mọi giác quan đều được đánh thức bởi sự trỗi dậy của thiên nhiên. Khi đứng trước biển vào lúc tờ mờ sáng, không gian vẫn còn chìm trong màu xanh thẫm của đêm. Bầu trời như một tấm nhung khổng lồ, được tô điểm bởi những vệt mây màu chì và vài ngôi sao cuối cùng đang cố níu giữ ánh sáng mờ nhạt của mình. Gió biển lúc này mang theo hơi lạnh se sắt, nhưng lại tinh khiết và sảng khoái vô cùng, như gột rửa hết mọi bụi trần. Từ phía chân trời, nơi mặt biển và bầu trời gặp nhau, một vệt sáng hồng nhạt bắt đầu hé lộ. Vệt hồng ấy lan dần, lan dần, như một nét cọ thần kỳ tô điểm lên bức tranh tĩnh lặng. Khi vầng dương bắt đầu nhô lên khỏi mặt nước, cảnh tượng trở nên vỡ òa. Mặt trời không phải bật sáng đột ngột, mà từ từ nhô lên, tròn vành vạnh như một quả cầu lửa đang được nung đỏ, nhuộm hồng cả một vùng trời và biển. Mặt biển lúc này là một sự phản chiếu tuyệt mỹ. Ban đầu, nó như một tấm lụa đen bóng, rồi nhanh chóng biến thành một dải lụa vàng cam, lấp lánh như được dát vàng. Những con sóng nhỏ lăn tăn vỗ bờ, không còn ầm ĩ như ban ngày, mà chỉ rì rào, thủ thỉ như đang kể chuyện. Mỗi gợn sóng đều bắt lấy một chút ánh sáng đầu tiên của ngày, tạo nên hàng triệu hạt kim cương nhảy múa trên mặt nước. Trên bờ cát mịn, bãi biển dần trở nên sống động. Những chiếc thuyền thúng, thuyền câu đêm đã trở về, neo đậu nghiêng mình trên bờ cát ướt. Bóng dáng những ngư dân bắt đầu trở nên rõ ràng, họ đang thoăn thoắt dỡ mẻ cá tươi rói, tiếng cười nói, tiếng chào hỏi vang lên rộn rã, hòa cùng tiếng mòng biển gọi nhau bay lượn trên cao. Đó là âm thanh của cuộc sống lao động bình dị, khỏe khoắn, tươi mới như chính ánh bình minh. Bình minh trên biển không chỉ là cảnh sắc, mà còn là một trạng thái cảm xúc. Nó mang lại sự thanh lọc cho tâm hồn, khiến người ta cảm thấy được tiếp thêm nguồn năng lượng thuần khiết nhất. Đứng trước sự bao la, hùng vĩ của đại dương và sự diệu kỳ của khoảnh khắc mặt trời mọc, mọi lo toan dường như tan biến, chỉ còn lại sự bình yên, hy vọng và lòng biết ơn đối với vẻ đẹp vô tận của thiên nhiên. Khung cảnh ấy khép lại, nhưng dư vị của một ngày mới rực rỡ và tràn đầy sức sống thì vẫn còn đọng mãi.
( Bài văn này tui soạn từ 3 năm rồi hôm trước mới tìm được lại ko bt có hay ko nữa)
Nếu cuộc đời là một dòng sông dài, thì quê hương chính là nguồn cội, là nơi dòng chảy bắt đầu và cũng là nơi mọi con nước đều muốn tìm về. Với tôi, quê hương không chỉ là một địa danh, một vùng đất cụ thể, mà là một vùng kí ức, một miền cảm xúc luôn xanh tươi và ấm áp trong tâm khảm. Quê tôi nằm ở một vùng bán sơn địa, nơi đồng bằng giao thoa với những dãy đồi thấp, tạo nên một bức tranh phong cảnh hài hòa, vừa trù phú vừa khoáng đạt. Khung cảnh ấy được mở ra bởi con đường làng thân thuộc, uốn lượn như dải lụa mềm vắt qua những bờ rào dâm bụt, nơi mà mỗi buổi sáng, tiếng gà gáy eo óc lẫn tiếng rao hàng xa xa là bản nhạc báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Trong bức tranh ấy, không thể không kể đến cánh đồng lúa. Cánh đồng quê tôi không chỉ mang màu xanh non khi lúa còn thì con gái, hay màu vàng rực rỡ lúc vào mùa gặt, mà nó còn là chiếc gương soi khổng lồ của trời đất. Mùa nước đổ, cánh đồng lấp lánh như dát bạc dưới ánh mặt trời. Mùa gặt, hương lúa chín thơm đậm đà, quyện với mùi rơm rạ khô, tạo thành thứ mùi hương đặc trưng, mộc mạc mà quyến rũ không gì sánh được. Nơi đó, bóng dáng những người nông dân đội nón, cúi mình cần mẫn, đã khắc sâu vào tiềm thức, trở thành biểu tượng của sự lam lũ và đức tính kiên trì. Quê hương còn là dòng sông tuổi thơ uốn lượn ôm ấp xóm làng. Dòng sông không ồn ào, dữ dội, mà êm đềm, hiền hòa, chảy qua những bến nước rợp bóng tre. Nước sông trong vắt, in hình những bụi chuối xanh um và những đám mây trắng lững lờ. Dòng sông ấy là nơi chứng kiến bao trò nghịch ngợm của lũ trẻ, nơi in dấu những buổi chiều thả diều vi vút trên triền đê, hay những đêm trăng rằm cùng nhau hóng mát, nghe tiếng côn trùng rả rích vọng lên từ bãi bồi. Nhưng điều thiêng liêng nhất làm nên quê hương, đó chính là tình người. Người dân quê tôi chân chất, thật thà. Tình làng nghĩa xóm không phải là thứ gì đó xa xôi, cao cả, mà hiện hữu trong bát canh mồng tơi trao vội, trong củ khoai, củ sắn chia nhau, hay trong lời thăm hỏi ân cần lúc trái gió trở trời. Nơi đó, những ngôi nhà dù có thể cũ kĩ hay đơn sơ, nhưng cánh cửa luôn rộng mở, lòng người luôn bao dung và ấm áp. Dẫu cuộc sống có đưa ta đi đến những chân trời mới, những thành phố xa hoa với ánh đèn rực rỡ, nhưng những hình ảnh bình dị của quê hương vẫn luôn là ánh sáng dẫn lối. Quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra, mà còn là nơi nuôi dưỡng tâm hồn, vun đắp nhân cách và cho ta một điểm tựa vững chắc để trở về. Nó là một phần máu thịt, là nguồn cội không thể tách rời. Tôi yêu quê hương mình, yêu từ ngọn cỏ, dòng sông, đến nụ cười chất phác của người dân. Nơi ấy là cả một miền thương nhớ, là hành trang quý giá nhất mà tôi mang theo suốt cuộc đời.
Khắp nơi, ánh nắng đã dịu đi, không còn cái gay gắt cháy bỏng của hạ. Mùa thu về, khoác lên đất trời một tấm áo lụa vàng ươm, mềm mại, thanh thoát. Tôi muốn dùng từ "thanh thoát" để tả cái vẻ đẹp không vội vã, chẳng ồn ào mà lại thấm đẫm vào lòng người của khoảnh khắc giao mùa này. Bầu trời thu cao vời vợi, một màu xanh thăm thẳm, trong trẻo đến mức dường như có thể nghe thấy tiếng gió lướt nhẹ qua những tầng mây trắng mỏng manh. Những cụm mây trắng lững lờ trôi, tựa như những nhúm bông gòn được ai đó thả hờ hững, không còn nặng nề, dồn nén mà đầy sự tự do, khoáng đạt. Ánh nắng không còn hắt thẳng mà chếch nghiêng, rót mật vàng óng ả xuống mặt đất, tạo thành những vệt sáng dài, mơ hồ. Dưới mặt đất, không gian được nhuộm một gam màu trầm lắng mà lãng mạn. Đây là mùa của những chiếc lá vàng rơi. Từng chiếc lá, sau một hành trình xanh tươi suốt mùa hè, nay đã hoàn thành sứ mệnh của mình, nhẹ nhàng lìa cành, xoay tròn trong không trung như một vũ điệu cuối cùng trước khi chạm đất. Chúng nằm rải rác trên vỉa hè, trên lối đi, tạo thành một tấm thảm xào xạc, mỗi bước chân chạm vào đều tạo nên âm thanh giòn tan, gợi cảm giác man mác buồn nhưng cũng đầy thi vị. Trong vườn, những hàng cây vẫn xanh nhưng đã phai đi cái sắc lục thẫm, thay vào đó là màu xanh non pha lẫn chút vàng úa ở đầu ngọn. Khung cảnh ấy được điểm xuyết bởi sắc đỏ rực của hoa cúc - loài hoa báo thu, nở bung như những mặt trời nhỏ, mang lại sức sống ấm áp cho cái không gian đang dần se lạnh. Hương hoa cúc thoang thoảng, hòa quyện với mùi đất ẩm và hương lúa mới chín từ xa đưa lại, tạo nên một thứ mùi hương đặc trưng, khó tả, khiến tâm hồn bỗng trở nên thư thái, nhẹ nhõm lạ thường. Dòng sông, sau những cơn mưa lớn của tháng bảy, tháng tám, nay đã trở nên hiền hòa. Mặt nước trong veo phản chiếu trọn vẹn hình ảnh trời xanh và hàng cây đứng soi bóng. Gió thu thổi nhẹ, làm mặt nước lăn tăn, gợn sóng như những nếp nhăn dịu dàng của thời gian. Mùa thu, với tất cả vẻ đẹp và sự tĩnh lặng ấy, không chỉ là một phong cảnh thiên nhiên mà còn là một trạng thái của lòng người. Nó dạy ta biết chậm lại, biết lắng nghe tiếng xào xạc của lá rơi, tiếng thì thầm của gió, để cảm nhận trọn vẹn sự giao hòa tinh tế của đất trời trước khi bước vào những ngày đông lạnh giá.