Nguyễn Hữu Nghĩa
Giới thiệu về bản thân
Hôm ấy là ngày 20/11 – Ngày Nhà giáo Việt Nam. Ngay từ sáng sớm, sân trường đã rộn ràng tiếng cười nói, sắc hoa rực rỡ và những tấm thiệp xinh xắn trên tay học trò. Lớp tôi cùng nhau chuẩn bị một tiết mục văn nghệ và một bó hoa tươi để tặng cô giáo chủ nhiệm. Khi cô bước vào lớp, cả lớp đồng loạt đứng dậy, đồng thanh chúc cô sức khỏe và hạnh phúc. Tôi vẫn nhớ rõ ánh mắt cô lúc ấy – vừa bất ngờ, vừa xúc động, long lanh như muốn rơi lệ.
Sau phần văn nghệ, chúng tôi quây quần bên cô, kể lại những kỷ niệm đáng nhớ suốt năm học. Cô mỉm cười, nhẹ nhàng nhắc nhở chúng tôi tiếp tục cố gắng học tập, không chỉ để đạt điểm cao mà còn để trở thành người tử tế. Khoảnh khắc ấy, tôi cảm nhận sâu sắc tình cảm thầy trò không chỉ là mối quan hệ truyền đạt kiến thức, mà còn là sự gắn bó, yêu thương và tôn trọng lẫn nhau.
Sự việc hôm đó khiến tôi hiểu rõ hơn ý nghĩa của truyền thống “Tôn sư trọng đạo”. Đó không chỉ là lời chào, bó hoa hay món quà, mà là sự biết ơn chân thành dành cho những người đã dạy dỗ, dìu dắt ta nên người. Tôi nhận ra, dù sau này có đi xa đến đâu, hình ảnh người thầy, người cô vẫn sẽ là ngọn đèn soi sáng con đường đời của mỗi chúng ta.
a.Bằng đôi tay ấy,mẹ tôi đã kiếm được rất nhiều tiền.
b.Ở EA Lâm,giờ đây đã trở thành vùng quê no ấm.