Thị Tường An

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Thị Tường An
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Thể thơ lục bát

Câu 2: Diễn tả nổi nhớ da diết ,khắc khoải và sự mong chờ tha thiết của nhân vật trữ tình.

Câu 3: Biện pháp tu từ là hoán dụ

Tác dụng : - Tăng sức gợi hình gợi cảm

- Thể hiện nổi nhớ tình cảm nỗi nhớ không chỉ diễn tả ra trong tâm trí một cá nhân mà còn lan toả không gian xung quanh.

Câu 4: Gợi lên nỗi khao khát về một tình yêu hạnh phúc ,trọn ven cũng như sự mong mỏi được gặp gỡ giữa hai người yêu nhau.

Câu 5 : Em nhận thấy tình yêu là một cung bậc cảm xúc phức tạp , vừa là niềm vui , nổi buồn , vừa là sự dằn vặt , khổ đau nhưng lại vô cùng chân thật và mạnh mẽ.Nỗi nhớ ấy làm cho cuộc sống thêm phong phú ,nhiều màu sắc ,thôi thúc con người khao khát yêu và được yêu.



Câu 1 :

Bài làm

Hình ảnh “giầu” và “cao” trong đoạn thơ không chỉ mang nghĩa vật chất mà còn ẩn chứa khát vọng tinh thần sâu sắc của chàng trai thôn quê. “Giầu” là ước mong có điều kiện, có khả năng thực hiện tình yêu chân thành của mình; còn “cao” là sự tôn vinh, nâng niu người con gái – nàng trở thành biểu tượng của cái đẹp, của hạnh phúc mà chàng trai hướng tới. Cái “giầu” ở đây giản dị mà chân thành, không phải là xa hoa phú quý, mà là đủ để “xây hồ bán nguyệt cho nàng rửa chân” – một hình ảnh đậm chất dân gian, vừa tinh tế vừa giàu chất thơ. Qua đó, Nguyễn Bính thể hiện tâm hồn mộc mạc mà thiết tha của người nông dân Việt Nam, luôn khát khao được yêu, được sống trọn vẹn trong tình cảm chân thật và thuần khiết.

Câu 2 :

Bài làm

Trong cuộc sống hiện đại, con người thường nói nhiều về việc bảo vệ môi trường, bảo vệ Trái Đất – ngôi nhà chung của nhân loại. Tuy nhiên, có một “ngôi nhà” khác cũng cần được bảo vệ, đó chính là hành vi của mỗi người. Như ý kiến đã nêu: “Hành vi của chúng ta là nơi duy nhất mà chúng ta có thể sống, chúng ta cần bảo vệ nó.” Đây là một nhận định sâu sắc, nhắc nhở mỗi người phải biết gìn giữ, điều chỉnh hành vi của mình để sống đúng đắn, có ý nghĩa và nhân văn.

Trước hết, cần hiểu rằng “hành vi” là toàn bộ cách con người ứng xử, hành động trong cuộc sống – từ lời nói, thái độ đến việc làm. Mỗi hành vi đều phản ánh nhân cách, đạo đức và trí tuệ của con người. Khi nói “hành vi của chúng ta là nơi duy nhất mà chúng ta có thể sống”, ý kiến muốn khẳng định rằng chính cách sống, cách hành xử là “môi trường tinh thần” mà ta tạo ra cho chính mình. Nếu hành vi của ta thiện lành, đúng đắn, cuộc sống sẽ an yên, tươi đẹp; ngược lại, nếu hành vi sai trái, ích kỷ, ta sẽ tự đánh mất giá trị và sống trong đau khổ, dằn vặt. Vì thế, bảo vệ hành vi cũng chính là bảo vệ bản thân và cuộc đời của chính mình.

Trong xã hội ngày nay, không khó để bắt gặp những biểu hiện của hành vi thiếu chuẩn mực: xả rác nơi công cộng, nói dối, gian lận, vô cảm trước nỗi đau của người khác… Những hành vi ấy không chỉ làm xấu hình ảnh cá nhân mà còn gây tổn hại cho cộng đồng. Một người có hành vi xấu sẽ tạo ra “môi trường đạo đức ô nhiễm”, khiến các mối quan hệ trở nên lạnh lẽo và mất niềm tin. Ngược lại, nếu mỗi người biết cư xử có văn hóa, hành động tử tế và trung thực, xã hội sẽ trở nên tốt đẹp hơn. Bởi vậy, bảo vệ hành vi chính là góp phần xây dựng một môi trường sống lành mạnh cả về vật chất lẫn tinh thần.

Để bảo vệ hành vi của mình, mỗi người cần bắt đầu từ việc tự ý thức. Chúng ta phải biết phân biệt đúng sai, biết kiểm soát lời nói và hành động. Hành vi tốt không chỉ thể hiện ở những việc lớn lao mà còn ở những điều nhỏ bé hằng ngày: nhặt một mẩu rác, nhường ghế cho người già, giữ lời hứa, biết xin lỗi khi sai… Khi mỗi hành động nhỏ đều được thực hiện bằng lòng chân thành và ý thức trách nhiệm, ta đã góp phần tạo nên giá trị đạo đức bền vững. Ngoài ra, xã hội cũng cần có những chuẩn mực và giáo dục để định hướng hành vi cho con người, đặc biệt là thế hệ trẻ.

Ý kiến trên gửi gắm một thông điệp nhân văn: mỗi người chính là “người kiến trúc sư” xây dựng ngôi nhà đạo đức của mình. Nếu ta sống bằng những hành vi tốt đẹp, ta sẽ được sống trong sự bình an và hạnh phúc do chính mình tạo ra. Còn nếu hành vi lệch lạc, ta sẽ trở thành “tù nhân” trong chính sai lầm ấy. Hành vi không chỉ là cách ta sống mà còn là tấm gương phản chiếu bản chất thật của ta

Tóm lại, câu nói “Hành vi của chúng ta là nơi duy nhất mà chúng ta có thể sống, chúng ta cần bảo vệ nó” là một lời nhắc nhở sâu sắc về trách nhiệm đạo đức của mỗi người. Giữa một thế giới đầy biến động, việc giữ cho hành vi của mình trong sáng, đúng đắn chính là cách tốt nhất để bảo vệ bản thân, bảo vệ cộng đồng và làm cho cuộc đời trở nên đáng sống hơn.