Tạ Phương Thùy

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Tạ Phương Thùy
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 9.
Sau khi đọc những dòng thơ trong bài “Tre Việt Nam” của Nguyễn Duy, em cảm nhận được hình ảnh cây tre như biểu tượng đẹp đẽ của con người Việt Nam: giản dị, bền bỉ, kiên cường và luôn gắn bó với quê hương, đất nước. Qua đó, bài thơ thể hiện niềm tự hào và tình yêu sâu sắc của tác giả đối với truyền thống dân tộc Việt Nam.

Câu 10.
Là một mầm non tương lai của đất nước Việt Nam, em sẽ cố gắng chăm ngoan, học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức, biết yêu thương, đoàn kết và tôn trọng mọi người. Em cũng sẽ giữ gìn truyền thống tốt đẹp của dân tộc, sống có trách nhiệm để sau này trở thành người có ích cho xã hội và đất nước.

1. Thói bắt chước là một thói quen tưởng chừng vô hại nhưng lại gây ra nhiều tác hại trong cuộc sống. Khi con người chỉ biết sao chép hành động, lời nói hay cách sống của người khác, họ dễ đánh mất đi bản sắc và cá tính riêng của mình. Người có thói quen bắt chước thường thiếu suy nghĩ độc lập, dễ bị ảnh hưởng và dẫn đến những hành động sai lầm. Hơn nữa, sự bắt chước mù quáng có thể khiến con người không phát huy được năng lực sáng tạo, trở nên thụ động và phụ thuộc. Trong học tập hay công việc, nếu chỉ biết “bắt chước” mà không chịu tìm tòi, rèn luyện, con người sẽ khó đạt được thành công thật sự. Vì vậy, mỗi người cần biết chọn lọc, học hỏi điều hay từ người khác nhưng phải giữ được suy nghĩ, quan điểm và phong cách riêng của bản thân. Chỉ khi đó, chúng ta mới có thể trưởng thành và khẳng định giá trị thật của mình trong cuộc sống.

2. Một trong những trải nghiệm đáng nhớ và có ý nghĩa sâu sắc nhất đối với em là lần em tham gia hoạt động thiện nguyện cùng các anh chị trong trường để tặng quà cho các em nhỏ vùng cao. Đó là một chuyến đi ngắn nhưng đã để lại trong em nhiều suy nghĩ và cảm xúc đặc biệt.

Hôm ấy, trời se lạnh, chiếc xe chở chúng em len lỏi qua những con đường quanh co để đến một ngôi trường nhỏ nằm trên sườn núi. Khi xuống xe, em nhìn thấy các em nhỏ với khuôn mặt lấm lem, quần áo cũ kỹ nhưng ánh mắt lại sáng long lanh và nụ cười thật tươi. Chúng em cùng nhau trao những phần quà gồm áo ấm, sách vở và bánh kẹo. Có em nhận quà mà cứ ôm chặt không buông, miệng không ngừng nói “em cảm ơn ạ”.

Nhìn cảnh đó, em thấy lòng mình vừa ấm áp vừa trào dâng niềm thương cảm. Em nhận ra rằng, những điều nhỏ bé mình làm cũng có thể mang đến niềm vui lớn lao cho người khác. Chuyến đi hôm ấy giúp em hiểu hơn giá trị của sự sẻ chia và biết trân trọng hơn những gì mình đang có. Từ đó, em tự hứa sẽ cố gắng học thật tốt và tham gia nhiều hoạt động ý nghĩa hơn để góp phần giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn.

câu 1: thứ 3

2. hoảng hốt, nhấp nhổm

3. vì nhân vật chính của câu chuyện là động vật

4. không, vì vẹt chỉ biết bắt chước mà chẳng chịu tìm kiếm tài năng thật sự của mình

5. sau câu chuyện, em rút ra rằng: không nên làm cái bóng của người khác, hãy tự dựa vào bản thân , đừng ỷ vào tài năng của người khác, cũng không nên bắt chước ai cả