Tạ Phương Thùy
Giới thiệu về bản thân
câu 1:
Bài thơ “Bầm ơi!” của Tố Hữu đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc và xúc động. Qua những lời thơ giản dị, chân thành, tác giả đã thể hiện tình cảm yêu thương và nỗi nhớ tha thiết của người chiến sĩ dành cho mẹ. Hình ảnh người mẹ tảo tần, vất vả nơi quê nhà luôn khiến người con lo lắng và thương nhớ. Những câu thơ không chỉ nói về tình mẹ con thiêng liêng mà còn cho thấy sự hi sinh thầm lặng của người mẹ trong những năm tháng chiến tranh. Đọc bài thơ, em cảm nhận được tình cảm gia đình thật ấm áp và đáng trân trọng. Bài thơ cũng nhắc nhở em phải biết yêu thương, kính trọng và quan tâm đến mẹ của mình nhiều hơn. Vì vậy, “Bầm ơi!” là một bài thơ giản dị nhưng rất giàu cảm xúc và ý nghĩa.
câu2:
Quê hương Việt Nam có rất nhiều lễ hội truyền thống đặc sắc, mỗi lễ hội đều mang những ý nghĩa văn hóa riêng. Trong đó, lễ hội mà em ấn tượng nhất là lễ hội chọi trâu ở Đồ Sơn thuộc Hải Phòng.
Lễ hội chọi trâu Đồ Sơn là một lễ hội truyền thống lâu đời của người dân vùng biển. Theo truyền thống, lễ hội được tổ chức hằng năm vào ngày 9 tháng 8 âm lịch. Đây là dịp để người dân tưởng nhớ các vị thần biển, cầu mong cho mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu và cuộc sống bình an.
Trước khi lễ hội diễn ra, người dân các phường sẽ chọn những con trâu khỏe mạnh để nuôi dưỡng và huấn luyện rất cẩn thận. Đến ngày hội, các con trâu được đưa vào sân đấu để thi đấu với nhau trong sự cổ vũ náo nhiệt của đông đảo người xem. Khi hai con trâu lao vào nhau, không khí lễ hội trở nên vô cùng sôi động và hào hứng. Ngoài phần thi chọi trâu, lễ hội còn có nhiều hoạt động khác như rước lễ, dâng hương và các trò chơi dân gian.
Lễ hội chọi trâu Đồ Sơn không chỉ là một hoạt động vui chơi mà còn mang ý nghĩa văn hóa sâu sắc. Lễ hội thể hiện tinh thần đoàn kết của cộng đồng và niềm tin của người dân vào cuộc sống tốt đẹp. Đồng thời, đây cũng là dịp để quảng bá hình ảnh quê hương Hải Phòng với du khách trong và ngoài nước.
Là người con của quê hương, em cảm thấy rất tự hào về lễ hội truyền thống này. Em mong rằng lễ hội chọi trâu Đồ Sơn sẽ luôn được giữ gìn và phát huy để trở thành nét đẹp văn hóa lâu đời của dân tộc Việt Nam.
Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính của văn bản là tự sự.
Câu 2.
Các chi tiết liên quan đến sự thật lịch sử trong văn bản:
- Nhân vật Lý Tiến tham gia đánh giặc, bảo vệ đất nước.
- Những trận chiến đấu chống giặc ngoại xâm của nhân dân ta.
- Sau khi mất, nhân dân lập đền thờ để tưởng nhớ công lao của ông.
Câu 3.
- Chi tiết kì ảo, hoang đường: Những yếu tố thần kì, linh thiêng gắn với nhân vật Lý Tiến (như sự giúp đỡ của thần linh, điềm lạ hoặc những chi tiết làm tăng vẻ phi thường của nhân vật).
- Tác dụng: Làm câu chuyện trở nên hấp dẫn, sinh động; đồng thời tôn vinh, làm nổi bật sự phi thường và công lao to lớn của nhân vật Lý Tiến trong lòng nhân dân.
Câu 4.
Nhân vật Lý Tiến có những phẩm chất đáng quý như dũng cảm, yêu nước, sẵn sàng chiến đấu bảo vệ quê hương.
Những phẩm chất đó được thể hiện qua các chi tiết: ông tham gia chiến đấu chống giặc ngoại xâm, không sợ nguy hiểm, luôn đặt lợi ích của đất nước lên trên bản thân.
Câu 5.
Chi tiết cuối truyện cho thấy nhân dân rất kính trọng, biết ơn và tưởng nhớ công lao của anh hùng Lý Tiến. Việc chôn cất và dựng đền thờ thể hiện tình cảm trân trọng của người dân đối với người đã hi sinh vì đất nước. Theo em, thế hệ trẻ ngày nay cần biết ơn và ghi nhớ công lao của các anh hùng dân tộc. Chúng ta cần giữ gìn các di tích lịch sử và truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Ngoài ra, mỗi học sinh cần cố gắng học tập, rèn luyện để góp phần xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Đó cũng là cách thể hiện lòng biết ơn đối với những người đã có công với đất nước.
Câu 1.
Văn bản “Cây tre trăm đốt” thuộc thể loại truyện cổ tích.
Câu 2.
Nhân vật thuộc tuyến phản diện trong truyện là lão phú ông (người giàu có nhưng gian xảo, lừa gạt anh nông dân).
Câu 3.
- Chi tiết hoang đường, kì ảo:
- Ông Bụt hiện lên giúp đỡ anh nông dân.
- Câu thần chú “Khắc nhập! Khắc nhập!” làm các đốt tre tự dính lại thành cây tre trăm đốt.
- Câu thần chú “Khắc xuất! Khắc xuất!” làm các đốt tre rời ra.
- Phú ông bị dính chặt vào cây tre.
- Vai trò:
Những chi tiết kì ảo làm cho câu chuyện trở nên hấp dẫn, sinh động; đồng thời thể hiện ước mơ của nhân dân về việc người tốt sẽ được giúp đỡ, kẻ xấu sẽ bị trừng phạt.
Câu 4.
Nhân vật anh nông dân có nhiều phẩm chất đáng quý như chăm chỉ, thật thà, hiền lành và kiên nhẫn.
- Anh chăm chỉ làm việc cho phú ông suốt nhiều năm mà không than vãn.
- Khi bị phú ông lừa, anh vẫn cố gắng đi tìm đủ một trăm đốt tre theo lời yêu cầu.
- Anh không tham lam, chỉ mong giữ lời hứa được cưới con gái phú ông.
Câu 5. (5–7 dòng)
Qua câu chuyện, tác giả dân gian muốn gửi gắm ước mơ rằng người lương thiện, chăm chỉ sẽ được hưởng hạnh phúc, còn kẻ gian tham, lừa lọc sẽ bị trừng phạt. Ước mơ ấy thể hiện niềm tin của nhân dân vào sự công bằng trong cuộc sống. Em cho rằng đây là một ước mơ rất đẹp và ý nghĩa. Trong cuộc sống, mỗi người nên sống trung thực, chăm chỉ và biết giữ lời hứa. Khi sống tốt, chúng ta sẽ nhận được sự tôn trọng và yêu quý của mọi người. Vì vậy, em sẽ cố gắng rèn luyện bản thân để trở thành người sống lương thiện và có ích.
Tôi là người em trong câu chuyện “Cây khế”. Mỗi khi nhớ lại những chuyện đã xảy ra, lòng tôi vẫn còn nhiều suy nghĩ.
Sau khi cha mẹ mất, hai anh em tôi chia gia tài. Anh tôi tham lam nên lấy hết ruộng vườn, nhà cửa, chỉ cho tôi một túp lều nhỏ và một cây khế ở sau vườn. Dù vậy, vợ chồng tôi vẫn chăm chỉ làm ăn, sống lương thiện và không oán trách anh.
Một thời gian sau, cây khế bắt đầu ra rất nhiều quả. Nhưng một con chim lớn thường bay đến ăn khế. Tôi buồn rầu than thở thì chim cất tiếng nói: “Ăn một quả, trả cục vàng, may túi ba gang mang đi mà đựng.” Hôm sau, chim chở tôi ra một hòn đảo đầy vàng bạc. Tôi chỉ lấy vừa đủ theo lời chim dặn rồi trở về.
Thấy tôi bỗng trở nên khá giả, anh trai liền hỏi chuyện. Khi biết được bí mật của con chim, anh đòi đổi toàn bộ gia sản của mình để lấy cây khế. Tôi đồng ý vì nghĩ anh đã hiểu ra mọi chuyện. Nhưng khi chim chở anh ra đảo vàng, anh tham lam lấy quá nhiều vàng bạc. Túi nặng khiến chim không thể bay nổi, cuối cùng anh rơi xuống biển.
Từ sau chuyện ấy, tôi càng thấm thía rằng lòng tham có thể khiến con người phải trả giá đắt. Vợ chồng tôi vẫn sống giản dị, chăm chỉ làm ăn và luôn nhắc nhở nhau phải sống lương thiện.
Câu chuyện ấy đã trở thành bài học sâu sắc trong cuộc đời tôi: con người phải biết sống hiền lành, biết đủ và không nên tham lam.
Tôi là người em trong câu chuyện “Cây khế”. Mỗi khi nhớ lại những chuyện đã xảy ra, lòng tôi vẫn còn nhiều suy nghĩ.
Sau khi cha mẹ mất, hai anh em tôi chia gia tài. Anh tôi tham lam nên lấy hết ruộng vườn, nhà cửa, chỉ cho tôi một túp lều nhỏ và một cây khế ở sau vườn. Dù vậy, vợ chồng tôi vẫn chăm chỉ làm ăn, sống lương thiện và không oán trách anh.
Một thời gian sau, cây khế bắt đầu ra rất nhiều quả. Nhưng một con chim lớn thường bay đến ăn khế. Tôi buồn rầu than thở thì chim cất tiếng nói: “Ăn một quả, trả cục vàng, may túi ba gang mang đi mà đựng.” Hôm sau, chim chở tôi ra một hòn đảo đầy vàng bạc. Tôi chỉ lấy vừa đủ theo lời chim dặn rồi trở về.
Thấy tôi bỗng trở nên khá giả, anh trai liền hỏi chuyện. Khi biết được bí mật của con chim, anh đòi đổi toàn bộ gia sản của mình để lấy cây khế. Tôi đồng ý vì nghĩ anh đã hiểu ra mọi chuyện. Nhưng khi chim chở anh ra đảo vàng, anh tham lam lấy quá nhiều vàng bạc. Túi nặng khiến chim không thể bay nổi, cuối cùng anh rơi xuống biển.
Từ sau chuyện ấy, tôi càng thấm thía rằng lòng tham có thể khiến con người phải trả giá đắt. Vợ chồng tôi vẫn sống giản dị, chăm chỉ làm ăn và luôn nhắc nhở nhau phải sống lương thiện.
Câu chuyện ấy đã trở thành bài học sâu sắc trong cuộc đời tôi: con người phải biết sống hiền lành, biết đủ và không nên tham lam.
Câu 9.
- Biện pháp tu từ: So sánh.
- Chỉ ra: Quả được so sánh “bằng ngón tay út, như con chuột, như con lợn con”.
- Tác dụng: Làm nổi bật quá trình lớn dần của quả, giúp người đọc hình dung rõ sự phát triển nhanh chóng và đặc biệt của quả; đồng thời làm câu văn trở nên sinh động, gợi hình hơn.
Câu 10.
Trước nghịch cảnh trong cuộc sống, mỗi người cần phải có ý chí và sự kiên cường để vượt qua. Nghịch cảnh tuy khó khăn nhưng cũng là cơ hội để con người rèn luyện bản thân và trưởng thành hơn. Chúng ta không nên nản chí hay bỏ cuộc khi gặp thất bại. Thay vào đó, cần bình tĩnh tìm cách giải quyết vấn đề và cố gắng vươn lên. Bên cạnh đó, chúng ta cũng nên giữ niềm tin vào bản thân và luôn suy nghĩ tích cực. Khi biết kiên trì và cố gắng, con người sẽ vượt qua được nghịch cảnh và đạt được thành công.
câu 9:
- Biện pháp tu từ: So sánh.
- Chỉ ra: “Lòng bà thương Tích Chu cao hơn trời, rộng hơn biển”.
- Tác dụng: Làm nổi bật tình yêu thương của bà dành cho Tích Chu vô cùng lớn lao, bao la và sâu sắc; đồng thời giúp câu văn trở nên sinh động, giàu cảm xúc hơn
- câu 10:
- Sau khi đọc câu chuyện về cậu bé Tích Chu, em cảm thấy Tích Chu là một cậu bé đã từng ham chơi và chưa biết quan tâm đến bà của mình. Vì mải chơi với bạn bè nên cậu đã không chăm sóc bà khi bà bị ốm. Khi bà hóa thành chim bay đi, Tích Chu vô cùng hối hận và quyết tâm tìm nước suối tiên để cứu bà. Điều đó cho thấy cậu đã nhận ra lỗi lầm của mình và rất yêu thương bà. Hành động ấy khiến em cảm động và cũng nhắc nhở em phải biết yêu thương, quan tâm đến ông bà, cha mẹ. Em nghĩ rằng mỗi người cần phải hiếu thảo với người thân khi họ còn ở bên mình.
Trong quãng đời học sinh của em, có rất nhiều kỉ niệm vui buồn gắn liền với thầy cô và bạn bè. Nhưng trải nghiệm đáng nhớ nhất đối với em là lần em được cô giáo chủ nhiệm động viên khi em mắc lỗi trong học tập.
Hôm ấy, em bị điểm kém trong bài kiểm tra Toán. Nhìn con số đỏ chói trên bài làm, em vừa buồn vừa lo lắng. Suốt cả buổi học, em cúi gằm mặt, không dám nhìn cô giáo. Em sợ cô sẽ trách mắng trước lớp và em sẽ trở thành trò cười của các bạn. Tan học, cô gọi em ở lại. Tim em đập rất nhanh, trong đầu chỉ nghĩ đến những lời phê bình nghiêm khắc.
Nhưng trái với suy nghĩ của em, cô giáo không hề trách mắng. Cô nhẹ nhàng hỏi em vì sao bài làm chưa tốt, rồi kiên nhẫn giảng lại từng chỗ em chưa hiểu. Cô còn kể rằng hồi nhỏ, cô cũng từng sợ môn Toán giống em nhưng nhờ cố gắng nên đã tiến bộ hơn. Cuối cùng, cô mỉm cười và nói: “Chỉ cần con không bỏ cuộc, cô tin con sẽ làm được.” Lời nói ấy tuy giản dị nhưng khiến em cảm động vô cùng.
Tối hôm đó, em về nhà và tự nhủ phải cố gắng học tập chăm chỉ hơn. Em làm lại những bài toán sai, mạnh dạn hỏi cô và hỏi bạn khi chưa hiểu bài. Quả thật, trong những lần kiểm tra sau, kết quả của em đã tiến bộ rõ rệt. Mỗi khi nhớ lại ánh mắt và giọng nói ân cần của cô giáo hôm ấy, em lại thấy có thêm động lực để cố gắng.
Trải nghiệm đó đã để lại trong em một bài học sâu sắc: thầy cô không chỉ là người dạy chữ mà còn là người luôn yêu thương, bao dung và tiếp thêm niềm tin cho học sinh. Em sẽ luôn trân trọng và ghi nhớ kỉ niệm đẹp ấy trong suốt những năm tháng học trò của mình.
Câu 1.
Đoạn trích được viết theo thể thơ lục bát.
Câu 2.
Những tiếng hiệp vần với nhau là: mây – hây – vàng (vần ây/ang).
Câu 3.
Từ “thơ thẩn” trong đoạn trích có nghĩa là: trạng thái nhẹ nhàng, chậm rãi, bâng khuâng, không vội vàng.
Câu 4.
Hai dòng thơ sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa.
→ Tác dụng: làm cho dòng sông hiện lên sinh động, mềm mại, duyên dáng như con người, giúp người đọc cảm nhận rõ vẻ đẹp của thiên nhiên.
Câu 5.
Đoạn trích miêu tả vẻ đẹp của dòng sông qua các thời điểm trong ngày, thể hiện tình yêu thiên nhiên tha thiết của tác giả.
Câu 6.
Từ vẻ đẹp của dòng sông, em thấy mình cần giữ gìn vệ sinh môi trường, không xả rác bừa bãi, bảo vệ nguồn nước và thiên nhiên xung quanh.
Chiều thứ sáu hằng tuần, lớp em lại có một buổi sinh hoạt lớp thật vui và ý nghĩa. Đó là khoảng thời gian cả lớp cùng nhìn lại một tuần học tập và sinh hoạt của mình.
Khi tiếng trống báo hiệu tiết sinh hoạt vang lên, cả lớp nhanh chóng ổn định chỗ ngồi. Lớp trưởng đứng lên điều hành buổi sinh hoạt với giọng nói rõ ràng, tự tin. Trên bảng, cô giáo chủ nhiệm mỉm cười hiền hậu nhìn cả lớp. Không khí trong lớp lúc này vừa nghiêm túc lại vừa gần gũi. Từng tổ lần lượt báo cáo kết quả học tập, nề nếp và những việc làm tốt trong tuần. Có bạn được tuyên dương vì chăm ngoan, học giỏi, cũng có bạn bị nhắc nhở vì còn nói chuyện riêng trong giờ học.
Sau phần nhận xét, cô giáo nhẹ nhàng góp ý và động viên cả lớp cố gắng hơn trong tuần tới. Tiếp đó là phần sinh hoạt vui chơi. Cả lớp cùng tham gia trò chơi nhỏ và hát những bài hát quen thuộc. Tiếng cười nói rộn ràng làm cho lớp học trở nên ấm áp và tràn đầy niềm vui.
Buổi sinh hoạt lớp kết thúc trong sự lưu luyến của chúng em. Qua buổi sinh hoạt ấy, em cảm thấy lớp học như một gia đình nhỏ, nơi mỗi học sinh đều được quan tâm, chia sẻ và cùng nhau tiến bộ.