Giáp Tiến Đạt
Giới thiệu về bản thân
Trong suốt những năm tháng đi học, người để lại cho em ấn tượng sâu đậm nhất là cô [Tên cô], giáo viên dạy Ngữ văn. Cô có giọng nói ấm áp, truyền cảm, khiến mỗi bài giảng trở nên sống động như một thước phim. Em vẫn nhớ mãi lần em bị điểm kém, chính cô đã nhẹ nhàng ở lại sau giờ học để giảng lại bài và khích lệ em không được bỏ cuộc. Sự tận tụy và ánh mắt hiền từ của cô đã thắp lên trong em tình yêu với con chữ. Đối với em, cô không chỉ là người truyền đạt kiến thức mà còn là người mẹ hiền thứ hai, dìu dắt em nên người.
Mỗi khi nhắc về ngày 5/6/1911, lòng em lại dâng lên niềm tự hào và xúc động mãnh liệt. Người thanh niên Nguyễn Tất Thành với lòng yêu nước nồng nàn đã quyết tâm dời xa quê hương, một mình ra đi tìm đường cứu nước khi trong tay không có gì ngoài ý chí sắt đá. Hình ảnh Bác rời bến cảng Nhà Rồng trên con tàu Đô đốc Latouche-Tréville là biểu tượng của tinh thần dấn thân, hi sinh vì đại nghĩa. Em vô cùng kính phục tầm nhìn và trái tim vĩ đại của Người – người đã dành trọn cuộc đời mình để mang lại mùa xuân độc lập cho dân tộc Việt Nam.
Hình ảnh dì Bảy ngồi đợi trước hiên nhà trong tản văn của Huỳnh Như Phương đã để lại trong lòng em nỗi xúc động nghẹn ngào. Sự hi sinh của dì không ồn ào mà thầm lặng, bền bỉ như dòng sông chảy mãi. Dì đã dành cả tuổi thanh xuân đẹp nhất để đợi chờ một người đi không hẹn ngày về. Suốt mấy mươi năm, dì vẫn vẹn nguyên lòng thủy chung, dù nhận được tin dữ hay khi mái đầu đã bạc trắng. Sự hy sinh ấy không chỉ là tình yêu đôi lứa mà còn là biểu tượng cao đẹp của người phụ nữ Việt Nam hậu phương: kiên cường, nhẫn nại và giàu đức hi sinh.
1. Giải thích: "Uống nước nhớ nguồn": Một đạo lí nhắc nhở chúng ta phải biết ơn những người đã tạo ra thành quả, cuộc sống hạnh phúc mà ta đang thừa hưởng. 2. Tại sao cần tôn trọng? Sự tiếp nối: Mọi thứ ta có (đất nước hòa bình, kiến thức, gia đình...) đều đánh đổi bằng mồ hôi và xương máu của cha ông. Biết ơn là biểu hiện của đạo đức làm người tối thiểu. Nuôi dưỡng tâm hồn: Lòng biết ơn giúp con người sống nhân hậu, tránh lối sống vô ơn, ích kỷ. Gắn kết xã hội: Tạo nên sức mạnh đoàn kết dân tộc, giữ gìn và phát huy những giá trị truyền thống tốt đẹp cho thế hệ mai sau. 3. Bài học: Cần thể hiện bằng hành động cụ thể: Học tập tốt, phụng dưỡng cha mẹ, thăm hỏi các gia đình có công với cách mạng...
1. Giải thích: Khiêm tốn là thái độ tự trọng, biết đánh giá đúng mức về bản thân, không tự cao tự đại, luôn cầu thị và học hỏi. 2. Biểu hiện: Luôn lắng nghe ý kiến của người khác để hoàn thiện mình. Không khoe khoang thành tích cá nhân, dù đạt được kết quả lớn vẫn giữ thái độ nhã nhặn. Thừa nhận khuyết điểm và sẵn sàng sửa đổi. 3. Ý nghĩa: Là chìa khóa để mở cánh cửa kiến thức vì "biển học vô bờ". Giúp cá nhân nhận được sự kính trọng và yêu mến từ cộng đồng.
1. Giải thích: Giản dị là lối sống đơn giản, tự nhiên, không cầu kỳ, phô trương hay xa hoa. Người giản dị thường chú trọng vào giá trị bên trong hơn là hình thức hào nhoáng bên ngoài. 2. Biểu hiện: Trong cách sống: Ăn mặc phù hợp hoàn cảnh, không chạy theo mốt thời thượng một cách mù quáng. Trong giao tiếp: Lời nói ngắn gọn, dễ hiểu, chân thành, không dùng từ ngữ bóng bẩy, sáo rỗng. Trong tâm hồn: Biết đủ, không tham lam vật chất, luôn giữ được sự bình thản. 3. Ý nghĩa: Giúp chúng ta tiết kiệm thời gian, tiền bạc để tập trung vào những việc quan trọng hơn. Tạo sự gần gũi, thiện cảm và tin tưởng đối với mọi người xung quanh.
Bài thơ "Mây và sóng" của đại thi hào Ta-go đã để lại trong em những rung động sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng, bất diệt thông qua ngôn từ hồn nhiên và hình ảnh giàu tính biểu tượng. Câu chuyện kể về lời mời gọi hấp dẫn của những người trên mây và trong sóng, nhưng em bé trong bài đã kiên quyết từ chối để được ở bên mẹ, thể hiện tình yêu thương sâu sắc và sự gắn kết không gì chia cắt được. Qua giọng kể hồn nhiên, ngây thơ của em bé, thế giới của người "trên mây" và "trong sóng" hiện lên thật rực rỡ, lung linh với những cuộc dạo chơi thú vị cả ngày dài. Tuy nhiên, tình yêu mẹ đã giúp em bé vượt qua sự hiếu kỳ, từ chối những cuộc chơi đầy cám dỗ ấy. Câu hỏi "Làm sao có thể rời mẹ mà đến được?" hay "Làm sao có thể rời mẹ mà đi được?" thể hiện sự gắn bó, thấu hiểu và tình yêu thương mẹ sâu sắc của đứa trẻ. Điều làm em cảm động nhất chính là cách em bé sáng tạo ra những trò chơi mới còn thú vị hơn, nơi em là mây/sóng, còn mẹ là vầng trăng/bờ biển dịu hiền. Những hình ảnh này không chỉ thể hiện trí tưởng tượng phong phú mà còn tôn vinh tình mẫu tử như một thứ tình cảm cao đẹp, vĩ đại, mang tính vũ trụ. Bài thơ đã chứng minh rằng, không có niềm vui nào sánh bằng việc được ở bên mẹ, hạnh phúc không nằm ở những điều xa xôi mà nằm ngay trong sự gắn kết gia đình. Đọc "Mây và sóng", em càng thêm trân trọng tình cảm của mẹ, hiểu rằng tình mẫu tử là điểm tựa vững chắc nhất của mỗi con người. Tác phẩm mang lại cho em những cảm xúc ấm áp, dạt dào tình người và nhắc nhở em phải biết yêu thương, hiếu thảo với mẹ. Đây thực sự là một bài ca đẹp về tình mẫu tử mà Ta-go đã dành tặng cho nhân loại.
Bài thơ "Mẹ và quả" của Nguyễn Khoa Điềm là một nốt lặng sâu sắc, khơi gợi trong em những cảm xúc nghẹn ngào về tình mẫu tử thiêng liêng và sự hy sinh thầm lặng của người mẹ. Qua hình ảnh đối lập giữa "bàn tay mẹ mỏi" và "những mùa quả" chín, tác giả đã khắc họa chân dung người mẹ tần tảo, cả đời vun vén, chắt chiu nuôi dưỡng các con khôn lớn. Ấn tượng sâu sắc nhất đối với em là hình ảnh ẩn dụ "mẹ trồng quả" để chỉ sự nuôi dưỡng, dạy bảo con cái. Mồ hôi của mẹ "lặn xuống" trong đất, hóa thân vào ngọt thơm của trái cây, cũng là sự đánh đổi sức xuân và tuổi thọ để con lớn lên. Câu thơ "Ngày bàn tay mẹ mỏi/ Mẹ vẫn còn trông quả" gợi nỗi xót xa vô hạn khi nghĩ về sự già đi của mẹ, nhưng tình yêu thương thì chưa bao giờ ngừng nghỉ. Đặc biệt, cảm xúc của em bị chấn động bởi nỗi "hoảng sợ" của nhà thơ ở cuối bài: "Sợ mẹ không còn nữa/ Mẹ ơi/ Lũ chúng tôi/ Một thứ quả trên non xanh". Nỗi hoảng sợ ấy không chỉ là nỗi lo mất mẹ, mà còn là sự thức tỉnh về trách nhiệm của con cái. Nó nhắc nhở em rằng, khi mẹ đã dành cả cuộc đời để làm "người trồng quả", thì con cái phải nỗ lực trưởng thành, trở thành "thứ quả ngọt" để đền đáp công ơn ấy, thay vì mãi là những quả non dại chưa kịp chín. Thư Viện Pháp Luật Thư Viện Pháp Luật +4 Bài thơ không chỉ ca ngợi mẹ mà còn là lời tự vấn, nhắc nhở về đạo làm con. Đọc "Mẹ và quả", em thêm trân trọng những phút giây được ở bên mẹ, biết ơn những vất vả mà mẹ đã gánh vác, và tự hứa với lòng mình phải sống, làm việc, nỗ lực hết mình để trở thành niềm tự hào của mẹ.
Hiền lành, chăm chỉ: Tấm là một cô gái hiền lành, nết na, luôn chăm chỉ làm lụng, đối lập hoàn toàn với mẹ con Cám. Kiên cường, bất khuất: Dù bị mẹ kế và Cám hãm hại nhiều lần, Tấm không bao giờ từ bỏ hy vọng và luôn tìm cách vượt qua mọi khó khăn. Đấu tranh cho hạnh phúc: Sau nhiều lần hóa thân, Tấm đã trở lại làm người và tự t
ay trừng trị cái ác, giành lại hạnh phúc cho bản thân, thể hiện khát vọng công lý của nhân dân.
Answer: Người thợ mộc trong truyện "Đẽo cày giữa đường" là người thiếu chính kiến, không có lập trường vững vàng, dễ dàng thay đổi quyết định của mình chỉ vì nghe theo lời khuyên của người khác mà không suy xét thấu đáo. Ban đầu, anh ta dốc hết vốn liếng để mua gỗ về đẽo cày, cho thấy anh ta có ý chí làm ăn, muốn gây dựng sự nghiệp. Tuy nhiên, khi người qua đường góp ý, anh ta ngay lập tức làm theo mà không suy nghĩ, hết đẽo cày to, rồi cày nhỏ, cày cong, cày thẳng. Hành động này lặp đi lặp lại cho thấy sự thiếu tự tin, không có kiến thức chuyên môn vững chắc về nghề của mình. Kết quả là anh ta làm hỏng hết số gỗ, mất hết vốn liếng, sự nghiệp tan tành, cho thấy hậu quả của việc không có chủ kiến, dễ bị dao động bởi ý kiến bên ngoài