Đồng Ngọc Đức Tài
Giới thiệu về bản thân
Chi tiết "Mấy thứ vali, hộp túi của anh ta cũng co rúm lại, nhăn nhó" trong truyện "Anh béo và anh gầy" gợi tả sự sợ hãi, khúm núm tột độ của anh gầy khi biết người bạn cũ là quan lớn. Nghệ thuật nhân hóa thể hiện sự thay đổi thái độ đột ngột, hèn hạ, phản ánh tâm lý giai cấp và sự phân biệt giàu nghèo, quyền lực sâu sắc trong xã hội cũ. Gợi tả: Sự co rúm, sợ hãi, khúm núm và hèn hạ của anh gầy khi biết người bạn cũ là quan lớn, khiến bản thân và cả đồ đạc của anh cũng trở nên "nhỏ bé"đáng thương hại. Ý nghĩa: Nghệ thuật nhân hóa: Sử dụng từ ngữ chỉ cảm xúc, hành động của con người ("co rúm""nhăn nhó") cho đồ vật ("vali""hộp túi"), làm nổi bật sự hèn nhát, khúm núm của nhân vật
Phân tích bài thơ lẽ xứng danh khoa đinh dậu Bài thơ lẽ xứng danh khoa đinh dậu của nhà thơ Trần tế xương hay còn được biết đến với bút danh tú xương thực sự là một tác phẩm văn học nổi tiếng và tiêu biểu của thời kỳ thực dân nửa phong kiến khi nước ta đang phải đối mặt với sự thống trị của thực dân Pháp và chế độ thi cử phong kiến đang trải qua sự sụp đổ•là sĩ tử cùng là nạn nhân trong kỳ thi Hương năm đinh dậu năm (1897), tại Nam Định, Trần tế xương tận mắt chứng kiến sự suy đồi của nho học, đau lòng trước nỗi ô nhục của tài tử văn nhân đất Bắc•cho nên mở đầu bài thơ, tác giả đã phê phán sâu sắc nhà nước thực dân phong kiến thời bấy giờ: "Nhà nước ba năm mở một khoa Trường Lam thi lẫn với trường Hà" Tác giả nói"nhà nước"một cách trang trọng như vậy nếu những việc làm của "nhà nước"mà tốt đẹp thì là ca ngợi, còn nếu nói đến những việc làm của"nhà nước"không ra gì thì làm"hạ bệ", rõ ràng là Tú xương đã"hạ bệ","nhà nước"thực dân phong kiến đó bằng sự kiện "ba năm mở một khoa"• Dưới sự cai trị của"nhà nước"thực dân•Sợ mất an ninh ở Hà Nội,"nhà nước"cực dâm đã lừa sĩ tử Hà Nội xuống Nam Định"thi lẫn"với sĩ tử trường Hà •Chỉmột từ"lẫn", Tú xương phơi bày cả sự đổ nát của kỳ thi quốc gia và phê phán"nhà nước"vô trách nhiệm•Sang hai câu thực, sĩ tử và quan trường được nhà thơ Tú xương biến hoạ rất tài tình: "Lôi thôi sĩ tử vai đeo lọ Ậm oẹ quan trường miệng thét loa" Tú xương có biệt tài được tôn như"thành thơ thánh chữ"là chỉ trong một chữ đã lột tả được thần thái của sự vật•Chỉ một từ"lôi thôi"được đảo ra phía trước, nhấn mạnh là hình ảnh của sĩ tử bị chìm trong sự nhếch nhác•Sĩ tử mà bút mực đâu không thấy, chỉ nổi bật lủng lẳng một cái lọ•Hàng ngàn sĩ tử vai đeo lọ thì lôi thôi thật, là bức tranh biến họa để đời về anh học trò đi thi trong buổi thực dân•Còn quan trường thì"ậm ọe"giọng như mửa•Sĩ tử thì đông vì dồn cả hai trường thi lại lên quan trường phải"thét loa"lại còn lên giọng đe dọa sĩ tử lên thành ra"ậm oẹ"thật đáng ghét•Thái độ của nhà thơ thật rõ ràng•Đối với "sĩ tử", Tú xương thấy nhếch nhác đáng thương đối với"quan Trường", Tú xương khinh ghét ra mặt •Quan trường của một kỳ thi quốc gia bắt nháo mà còn"ậm ọe"không biết nhục•Tú xương còn ghi lại một hiện tượng chưa từng thấy trong lịch sử thi cử của nước nhà là"khoa thi đinh dậu"có cả nhốn nháo ở Trường Thi: "Cờ cắm rợp trời quan xứ đến Váy Lê phết đất mụ đầm ra" "Cờ cắm" hay"lọng cắm" ? Sách giáo khoa hiện là"cờ cắm", chú thích là"lọng cắm"•Thơ Tú xương gần với thơ ca dân gian, nhà thơ sáng tác không in ấn , không xuất bản người đời nghe rồi ghi lại nên dễ"tam sao thất bản"•Trong những trường hợp có dị bản như thế này thì buộc người đọc, người nghiên cứu phải lựa chọn•Theo tôi,"lọng cắm"hay hơn: "Lọ cắm rập trời Quan xứ đến" Lễ xướng danh khoa thi Hương chắc chắn là phải có"lọng cắm rợp trời" mà "lọng cắm"thì mới"rợp trời"•Kết thúc bài thơ, tác giả chuyển từ giọng điệu chào lộng sang giọng điệu trữ tình thâm trầm •Tú xương đau lòng nhắn nhủ với"Nhân tài đất Bắc": "Nhân tài đất Bắc nào ai đó Ngoảnh cổ mà trông lại nhớ nhà" Giọng chữ tình thấm thía ấy như có sự cộng hưởng của giọng điệu trữ tình đầy nhiệt huyết của các nhà Ái Quốc đầu thế kỷ như: Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh,•••Tất nhiên trong những giọng điệu chung của những tấm lòng Ái Quốc ấy, tao vẫn nhận ra sắc thái riêng của Tú xương•"Lễ xướng danh khoa đinh dậu"của Trần tế xương là"sử thi"và đời sống•Đạo học suy đồi , thì cử bát nháo, sĩ tử mất hết nhuệ khí, quan trường mất hết nhân cách•Bọn thực dân nghênh ngang đến trường thi là một loại ô nhục của Nhân tài đất Bắc•Nỗi đau của nhà thơ đã làm thức tỉnh tầng lớp đương thời •Nghệ thuật trào lộng và trữ tình của Tú xương đều sâu sắc, thấm thía•Đối với sĩ tử, nhà thơ căm ghét mà châm biếm đối với bọn thực dân, nhà thơ căm Phùng mà đả kích, hạ nhục•Từ ngữ hình ảnh, âm điệu, bút pháp của bài thơ bộc lộ tài hoa của một hồn thơ lỗi lạc•Đúng như lời ca ngợi của Yên đổ: "Kia ai chín suối xương không nát Có lẽ nghìn thu tiếng vẫn còn"•
Theo em, em đồng ý với ý kiến trên.Tiếng cười không chỉ là biểu hiện của niềm vui, hạnh phúc mà còn là một công cụ mạnh mẽ trong cuộc sống và văn học để phê phán, đấu tranh với những thói hư tật xấu, cái chưa hay, chưa tốt.tiếng cười, đặc biệt là tiếng cười châm biếm, trào phúng trong văn học và đời sống, là một công cụ mạnh mẽ để phơi bày, chỉ trích những thói hư tật xấu, những điều bất công, phi lý hoặc chưa hoàn thiện trong xã hội. Thông qua tiếng cười con người nhận thức rõ hơn về cái sai, cái xấu để từ đó thay đổi hoàn thiện bản thân và hướng đến những giá trị tốt đẹp hơn. Nó đóng góp thanh lọc tâm hồn và xây dựng một xã hội văn minh hơn.Nói tóm lại, tiếng cười không chỉ là biểu hiện của niềm vui mà còn là phương giao tiếp và đấu tranh hiệu quả, góp phần làm cho cuộc sống trở nên ý nghĩa và tốt đẹp hơn.
Thiếu phụ” là người phụ nữ trẻ đã có gia đình, cách gọi mang sắc thái trang trọng, cổ kính, gợi vẻ dịu dàng, kín đáo, thường dùng trong văn chương chứ ko dùng trong lời nói hằng ngày
topic : 3
I help my family in various ways to contribute to their well-being. Firstly, I assist with household chores such as cleaning, cooking, and doing laundry. This helps to lighten the workload for everyone and ensures a clean and comfortable living environment. Additionally, I offer my support and lend a listening ear whenever someone in my family needs to talk or share their problems. I also help with grocery shopping and running errands, making sure that everyone's needs are met. Lastly, I try to be responsible and respectful towards my family members, showing them love and appreciation. These small acts of kindness and assistance go a long way in creating a harmonious and supportive family dynamic.
- Drink more water, or you will get more acne.
→ If you don’t drink more water, you will get more acne. - My sister is going to Sa Pa because she wants to see the terraced fields.
→ My sister wants to go to Sa Pa to see the terraced fields. - If he doesn’t spend time on his phone, he will complete his work.
→ Unless he spends time on his phone, he will complete his work.
Từ nhiều tuần trước ngày kỉ niệm thành lập trường, chúng em đã háo hức khi nghe tin sẽ có một chuyến tham quan về nguồn đặc biệt: từ quê mình lên Thủ đô Hà Nội để viếng Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh. Đối với chúng em – những học sinh sinh sống ở một tỉnh xa – Hà Nội luôn là nơi vừa thiêng liêng vừa quen thuộc qua phim ảnh, qua sách học, nhưng việc được đặt chân tới đó, được trực tiếp nhìn thấy Lăng Bác, mới thực sự là ước mơ của rất nhiều bạn. Ngay khi danh sách được công bố, cả lớp đã bàn tán không ngừng. Bạn nào cũng chuẩn bị đủ thứ: quần áo, giày, máy ảnh, khăn quàng đỏ; thậm chí có bạn còn viết sẵn một lá thư nhỏ dự định mang theo để “gửi” đến Bác trong lòng. Không khí học tập hôm đó càng trở nên rộn ràng như chào đón một sự kiện lớn.
Ngày khởi hành, chúng em tập trung ở trường từ rất sớm, trời còn nhạt màu sương. Những chiếc xe du lịch to lớn đỗ dàn hàng ngang trước cổng trường, đèn xe hắt qua màn sương tạo nên khung cảnh vừa bình yên vừa trang trọng. Ai cũng cười nói nhưng lại có chút hồi hộp. Khi xe lăn bánh, con đường quen thuộc của thị trấn dần lùi lại phía sau, thay bằng những cánh đồng rộng, những dòng sông, những dãy núi xa mờ. Trên xe, chúng em hát, kể chuyện, chơi đố vui, làm cho chuyến đi dài thêm phần vui vẻ. Thầy chủ nhiệm thường xuyên quay xuống nhắc chúng em giữ sức, vì lát nữa sẽ còn phải xếp hàng vào Lăng. Mỗi lần xe chạy qua các địa danh nổi tiếng, thầy lại giới thiệu để chúng em hiểu thêm, khiến chuyến đi càng có ý nghĩa hơn.
Khi xe tiến gần tới Hà Nội, khung cảnh thay đổi rõ rệt. Những tòa nhà cao tầng mọc lên san sát, những con đường rộng thênh thang, lượng người và xe tấp nập làm chúng em không khỏi ngạc nhiên. Đối với học sinh tỉnh lẻ như chúng em, mọi thứ đều mới mẻ và hấp dẫn. Một vài bạn áp mặt vào cửa kính, há hốc nhìn những cây cầu vượt dài, những tòa nhà đồ sộ, những dãy phố đông đúc. Hà Nội buổi sáng dường như đầy sức sống, khác hẳn sự yên bình của quê nhà.
Khi xe dừng lại gần Quảng trường Ba Đình, trái tim em bỗng đập rất nhanh. Bước xuống xe, em thấy không gian rộng lớn mở ra trước mắt: những dải cỏ xanh mướt, bầu trời cao và trong, hàng quốc kỳ đỏ rực tung bay trong gió. Giữa không gian ấy, Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh hiện lên thật nghiêm trang và hùng vĩ. Chúng em đứng lặng vài giây như để nhìn cho thật kỹ, như để cảm nhận hết sự thiêng liêng của nơi này. Không ai nói gì nhiều, chỉ nhẹ nhàng chỉnh lại khăn quàng, áo đồng phục rồi xếp hàng theo sự hướng dẫn của thầy cô.
Dòng người từ khắp nơi đổ về viếng Bác rất đông, nhưng ai cũng giữ trật tự tuyệt đối. Đứng trong hàng, em cảm nhận rõ ràng sự hồi hộp lan tỏa trong từng nhịp thở. Hai bên lối vào là các chú bộ đội trẻ tuổi, dáng đứng thẳng tắp, ánh mắt nghiêm nghị nhưng vẫn toát lên sự thân thiện. Mỗi khi đoàn tiến thêm một chút, em lại thấy mình gần hơn với khoảnh khắc đặc biệt mà em đã mong chờ từ lâu. Khi đặt chân vào trong Lăng, em chợt thấy mọi âm thanh bên ngoài như tắt hẳn. Không gian trở nên tĩnh lặng, trang nghiêm đến mức em gần như nín thở.
Khi bước ngang qua nơi Bác đang yên nghỉ, tim em chợt thắt lại. Bác nằm đó, bình yên, gương mặt hiền từ, ánh sáng dịu nhẹ khiến cả khung cảnh trở nên linh thiêng vô cùng. Em cảm nhận rõ cả sự xúc động đang trào dâng trong lòng mình, một cảm giác mà chưa bao giờ em trải qua. Từ nhỏ, em đã nghe nhiều câu chuyện về Bác, đã nhìn ảnh Bác rất nhiều lần, nhưng khoảnh khắc này — khoảnh khắc được nhìn thấy Người, dù chỉ là trong giấc ngủ vĩnh hằng — đối với em thật quá đỗi thiêng liêng. Mắt em cay cay, cổ họng nghẹn lại, muốn nói điều gì đó với Bác nhưng lại chẳng thể thốt nên lời, chỉ âm thầm gửi trong lòng lời hứa sẽ cố gắng học tập và sống thật tốt để không phụ lòng những thế hệ đi trước.
Rời khỏi Lăng, ánh nắng Hà Nội buổi sáng thật đẹp, vàng dịu và nhẹ như ôm lấy những bước chân của chúng em. Chúng em tiếp tục tham quan Nhà sàn Bác Hồ. Ngôi nhà nhỏ bé và giản dị khiến tất cả phải xúc động. Cả lớp đứng lặng trước căn phòng làm việc với chiếc bàn gỗ, chiếc máy chữ cũ, tủ sách mộc mạc… Thầy hướng dẫn viên kể rằng dù là Chủ tịch nước, Bác vẫn sống đơn sơ, tự làm những việc nhỏ như một người bình thường. Nghe những điều ấy, ai cũng thấy ngưỡng mộ và thương kính Bác nhiều hơn.
Sau đó, chúng em đi dạo quanh khu vườn xanh mát. Hồ cá của Bác trong veo, đàn cá vàng bơi lội tung tăng dưới làn nước phản chiếu ánh nắng làm khung cảnh đẹp như tranh. Chúng em tưởng tượng đến những buổi sáng Bác cho cá ăn, cảm giác như hình ảnh ấy vẫn còn đâu đây, rất gần, rất thân quen. Bạn Quân trong lớp khẽ thì thầm: “Giá như ông mình cũng được nhìn thấy cảnh này khi còn sống.” Câu nói ấy khiến em cũng thấy lòng mình chùng xuống, đầy bồi hồi.
Buổi trưa, chúng em ăn cơm hộp trong khuôn viên thoáng mát gần Quảng trường. Dù chỉ là bữa cơm đơn giản nhưng ai cũng ăn rất trật tự, không ồn ào như mọi khi. Mỗi người đều mang theo trong mình cảm xúc riêng. Một vài bạn tranh thủ ghi chép vào nhật ký hành trình, có bạn thì ngồi nhìn lên Lăng Bác không rời mắt, như muốn ghi nhớ tất cả vào trái tim.
Buổi chiều, trước khi rời Hà Nội, chúng em được thầy cô cho chụp ảnh lưu niệm ở Quảng trường Ba Đình. Chúng em đứng ngay ngắn, hàng cờ phía sau tung bay, gương mặt ai cũng rạng rỡ nhưng vẫn phảng phất một sự trang nghiêm. Khi xe bắt đầu lăn bánh trở về quê, thành phố dần khuất sau lưng, ánh chiều buông trên sông Hồng khiến khung cảnh trở nên thật êm đềm. Không khí trên xe khác hẳn lúc đi: ít nói cười hơn, nhưng sâu lắng hơn. Mỗi người đều đang nghĩ về những gì mình đã thấy, đã cảm nhận.
Em nhìn ra ngoài cửa kính, lặng lẽ nghĩ về chuyến đi đầy ý nghĩa này. Chuyến tham quan ấy không chỉ giúp em hiểu hơn về Bác Hồ mà còn nhắc em nhớ rằng đất nước hôm nay được xây dựng bằng bao mồ hôi, nước mắt và công sức của các thế hệ cha anh. Nó giúp em trưởng thành hơn, biết yêu quê hương đất nước nhiều hơn và biết trân trọng từng phút giây hiện tại. Và điều quan trọng nhất là chuyến đi đã để lại trong lòng em một kỉ niệm sâu sắc – một kỉ niệm mà có lẽ cả đời này em sẽ không bao giờ quên.