Nguyễn Mạnh Hùng
Giới thiệu về bản thân
Từ nội dung bài thơ, quan niệm “Sống là dâng tặng” mang ý nghĩa vô cùng sâu sắc về triết lý nhân sinh, nhấn mạnh việc cống hiến những gì tốt đẹp nhất của bản thân cho cuộc đời mà không mong cầu nhận lại. Dâng tặng không chỉ là vật chất, mà còn là tình yêu thương, sự sẻ chia, trí tuệ và thời gian để làm dịu đi những nỗi đau, mang lại niềm vui cho mọi người xung quanh. Lối sống này giúp con người vượt qua sự ích kỷ, nhỏ nhen, khiến tâm hồn trở nên cao thượng và thanh thản hơn. Khi biết sống cống hiến, ta không chỉ mang lại giá trị cho xã hội, làm cho cuộc sống thêm ý nghĩa, mà còn nhận lại sự yêu thương, kính trọng và tình cảm chân thành. Đây là chìa khóa mở ra hạnh phúc đích thực, biến mỗi cá nhân thành một phần tử tích cực trong việc xây dựng cộng đồng nhân ái,ấm áp. Do đó, hãy học cách dâng tặng từ những điều nhỏ bé nhất để thấy cuộc đời này đáng sống biết bao.
Hồ Xuân Hương là “Bà chúa thơ Nôm” – người luôn dùng tiếng thơ để nói lên tiếng lòng người phụ nữ. Trong thơ của bà, ta thấy sự mạnh mẽ, táo bạo nhưng cũng đầy nữ tính và cảm xúc chân thành. “Mời trầu” là một trong những bài thơ tiêu biểu, thể hiện quan niệm sống tự tin, khát khao tình yêu chính đáng và sự chủ động của người phụ nữ Việt Nam thời phong kiến. Bài thơ mở đầu bằng câu “Quả cau nho nhỏ miếng trầu hôi”. Hình ảnh “quả cau”, “miếng trầu” gần gũi, dân dã, gợi không khí truyền thống của làng quê Việt Nam. Từ “hôi” ở đây không mang nghĩa xấu, mà dùng để chỉ hương vị thật thà, chân chất, bình dị của miếng trầu quê. Câu thơ vừa gợi lễ nghi truyền thống vừa đem đến một giọng điệu thân mật, tự nhiên. Tiếp theo, câu thơ “Này của Xuân Hương đã quệt rồi” mang giọng điệu đầy tự tin và tinh nghịch. Việc người phụ nữ nói “đã quệt rồi” thể hiện sự chủ động, không ngại ngùng trong chuyện tình cảm – điều hiếm gặp trong xã hội phong kiến vốn khắt khe. Tên mình xuất hiện trong thơ càng thể hiện cá tính mạnh mẽ và niềm tự hào về bản thân của nữ sĩ. Đến câu “Có phải duyên nhau thì thắm lại”, Hồ Xuân Hương gửi gắm quan niệm nhân sinh đặc sắc: tình yêu chân thật phải dựa vào duyên phận và sự đồng lòng. Nếu có duyên, tình yêu sẽ “thắm lại” như miếng trầu đỏ tươi khi têm với cau vôi. Hình ảnh dân gian mà sâu sắc, gợi cảm xúc chân tình và lãng mạn. Câu cuối “Đừng xanh như lá, bạc như vôi” vừa là lời nhắc nhở, vừa chứa đựng triết lý. Tác giả mong muốn tình yêu thủy chung, son sắt, không phản bội. “Lá xanh – vôi bạc” là hình ảnh đối lập, gợi sự thay lòng đổi dạ. Lời thơ mạnh mẽ nhưng cũng chân thành, thể hiện khát vọng yêu và được yêu một cách trọn vẹn. Như vậy, “Mời trầu” không chỉ là lời mời đơn giản mà còn là tuyên ngôn về tình yêu của người phụ nữ: dám yêu, dám nói, dám chủ động, và đề cao sự thủy chung. Bài thơ đậm chất dân gian, giọng điệu táo bạo mà duyên dáng, thể hiện rõ phong cách độc đáo của Hồ Xuân Hương. Qua đó, ta cảm nhận được tấm lòng trong sáng, khát vọng sống và khao khát hạnh phúc chính đáng của người phụ nữ Việt Nam xưa.
Em đồng ý với ý kiến cho rằng tiếng cười cũng có sức mạnh như một thứ vũ khí. Tiếng cười giúp con người nhận ra những điều chưa hay, chưa đẹp trong cuộc sống một cách nhẹ nhàng mà sâu sắc. Qua tiếng cười, ta có thể phê phán thói hư tật xấu mà ko cần lời lẽ nặng nề. Tiếng cười còn giúp con người giải tỏa căng thẳng, mang lại niềm vui và sự lạc quan. Vì vậy, tiếng cười có ý nghĩa rất lớn trong cuộc sống và trong văn học
Thiếu phụ” là người phụ nữ trẻ đã có gia đình, cách gọi mang sắc thái trang trọng, cổ kính, gợi vẻ dịu dàng, kín đáo, thường dùng trong văn chương chứ ko dùng trong lời nói hằng ngày
Living a healthy lifestyle offers numerous benefits, including increased energy, better weight management, and a lower risk of chronic illnesses like diabetes and heart disease, thanks to balanced nutrition and regular physical activity. Beyond physical perks, it significantly boosts mental well-being, improving mood, reducing stress, and fostering resilience, leading to greater overall vitality and a more fulfilling, longer life.
1, If you don`t drink more water , you will get more acne.
2,My sister wants to see the terraced field , so she go to SaPa.
3, Unless he spends time on his phone , he will complete his work.
Cuộc đời mỗi người là sự nối tiếp của những chuyến đi. Mỗi chuyến đi đều mang lại những ý nghĩa, để lại ấn tượng khác nhau. Trong số những chuyến đi ấy, có một chuyến tham quan mà tôi nhớ nhất là chuyến tham quan khu vực Lăng Bác và khu di tích Phủ Chủ tịch.
Cuối năm học lớp 5, nhà trường bất ngờ tổ chức cho lớp tôi chuyến tham quan Phủ Chủ tịch tại thủ đô Hà Nội vào hai ngày cuổi tuần. Đây là chuyến đi xa đầu tiên của cả lớp trong suốt năm năm học nên ai cũng háo hức, giờ ra chơi nào cũng tụm đầu lại với nhau, bàn tán sôi nổi về chuyến đi này.
Ngày xuất phát, khuôn mặt ai cũng rạng rỡ, vui tươi. Các thầy cô quyết định sắp xếp di chuyển từ trường vào buổi chiều thứ 7 để được viếng Lăng Bác vào sáng chủ nhật hôm sau. Xe lăn bánh, mỗi đứa một ba lô, tạm biệt miền quê giản dị thanh bình để hướng về thủ đô. Xe chạy bon bon suốt 3 tiếng đồng hồ mà cả lũ cứ mở tròn mắt, chỉ chỉ cảnh vật bên đường đầy thích thú. Tới thủ đô thì đã chiều muộn, cả đoàn dừng chân tại khách sạn, ăn cơm rồi tắm rửa và về phòng, nghỉ ngơi để buổi sáng dậy sớm.
Một đêm nhanh chóng qua đi, đúng 6 giờ chúng tôi đã có mặt tại sảnh lớn của khách sạn, ăn mặc quần áo học sinh nghiêm trang, lịch sự. Theo sự hướng dẫn của các thầy cô rồi đi đến lăng Bác. Dù đã liên lạc với người quản lý viếng lăng từ trước nhưng chủ nhật, khách tham quan đến viếng quá đông, chúng tôi phải chờ gần một tiếng đồng hồ mới được vào lăng viếng Bác.
Người trưởng đoàn đọc bài viếng, giới thiệu tên đoàn xong thì cả đoàn cùng đứng ngay ngắn, chầm chậm bước theo hai người lính gác lăng dâng hoa phía trước tiến vào lăng Bác. Khác hẳn với nhiệt độ bên ngoài nắng chói chang, trong lăng mát lạnh và yên tĩnh, ai cũng tỏ lòng thành kính với vị lãnh tụ muôn vàn kính yêu, bước đi nhẹ nhàng không một tiếng động. Người nằm trên giường ở giữa lăng, ánh sáng nhu hòa màu vàng chiếu lên khuôn mặt hiền từ của Người, yên bình vô cùng…
Mặt trời lên cao thì chúng tôi cũng rời khỏi lăng, theo dòng người đông đúc hướng về khu di tích phủ Chủ tích. Địa điểm đầu tiên là nhà sàn Bác Hồ, căn nhà được phục chế theo nhà sàn mà Bác ở những ngày cuối cuộc đời vĩ đại của mình. Ngôi nhà nhỏ đơn sơ nằm khiêm tốn tại một góc, hòa vào thiên nhiên bình dị, xinh đẹp.
Cô hướng dẫn viên nói, trong nhà những kỉ vật của Bác vẫn còn lưu giữ lại, nơi này nơi kia là nơi Bác ngồi đọc công văn, viết và sửa di chúc, gửi thư cho đồng bào, cho thiếu nhi. Chúng tôi dường như tưởng tưởng ra được hình ảnh Bác trầm ngâm bên khung cửa sổ, nắn nót viết từng dòng chữ chứa đựng tình yêu thương bao la rộng lớn.
Con đường dẫn vào nhà sàn ôm ấp lấy ao cá Bác Hồ với diện tích khá lớn, nước hồ trong veo, cá chép đủ màu sắc thi nhau bơi lội tung tăng trong nước mát. Có những con cá rất to, hai bên miệng còn có râu, cô giáo tôi bảo nó chắc hẳn đã già lắm rồi. Vừa đi, cô hướng dẫn viên vừa giới thiệu về lịch sử của ao cá, kể những câu chuyện của Bác với ao cá ấy. Du khách trong nước và quốc tế xen lẫn với nhau, ai cũng trầm trồ về vẻ đẹp của ao cá.
Vì phải trở về vào buổi chiều nên chúng tôi không được tham quan toàn bộ khu di tích, sau khi tham quan ao cá, địa điểm cuối cùng là Khu Viện Bảo tàng Hồ Chí Minh. Viện Bảo tàng trang nghiêm, trưng bày rất nhiều hiện vật, tư liệu về cuộc đời và con người của Bác. Bên cạnh mỗi hiện vật đều chú thích tên, thời gian mà Bác sử dụng và những câu chuyện xung quanh. Có rất nhiều câu chuyện mà chúng tôi chưa bao giờ nghe đến. Vừa tham quan, chúng tôi vừa cảm thán về cuộc đời và những năm tháng kháng chiến của Người, tiếp thu được bao điều ý nghĩa và thú vị.
Thời gian trôi qua nhanh, chiều đến, chuyến tham quan của chúng tôi cũng phải kết thúc. Cả đoàn cùng chụp một bức ảnh lưu niệm rồi lên xe ra về. Dù chuyến đi ngắn ngủi nhưng để lại rất nhiều ấn tượng, lần đầu tiên tôi được tận mắt nhìn thấy một phần cuộc đời của Bác Hồ kính yêu. Để rồi sau này, cảm giác tự hào và xúc động khi vào lăng viếng Bác vẫn còn in đậm mãi trong tôi.
Cuộc đời mỗi người là sự nối tiếp của những chuyến đi. Mỗi chuyến đi đều mang lại những ý nghĩa, để lại ấn tượng khác nhau. Trong số những chuyến đi ấy, có một chuyến tham quan mà tôi nhớ nhất là chuyến tham quan khu vực Lăng Bác và khu di tích Phủ Chủ tịch.
Cuối năm học lớp 5, nhà trường bất ngờ tổ chức cho lớp tôi chuyến tham quan Phủ Chủ tịch tại thủ đô Hà Nội vào hai ngày cuổi tuần. Đây là chuyến đi xa đầu tiên của cả lớp trong suốt năm năm học nên ai cũng háo hức, giờ ra chơi nào cũng tụm đầu lại với nhau, bàn tán sôi nổi về chuyến đi này.
Ngày xuất phát, khuôn mặt ai cũng rạng rỡ, vui tươi. Các thầy cô quyết định sắp xếp di chuyển từ trường vào buổi chiều thứ 7 để được viếng Lăng Bác vào sáng chủ nhật hôm sau. Xe lăn bánh, mỗi đứa một ba lô, tạm biệt miền quê giản dị thanh bình để hướng về thủ đô. Xe chạy bon bon suốt 3 tiếng đồng hồ mà cả lũ cứ mở tròn mắt, chỉ chỉ cảnh vật bên đường đầy thích thú. Tới thủ đô thì đã chiều muộn, cả đoàn dừng chân tại khách sạn, ăn cơm rồi tắm rửa và về phòng, nghỉ ngơi để buổi sáng dậy sớm.
Một đêm nhanh chóng qua đi, đúng 6 giờ chúng tôi đã có mặt tại sảnh lớn của khách sạn, ăn mặc quần áo học sinh nghiêm trang, lịch sự. Theo sự hướng dẫn của các thầy cô rồi đi đến lăng Bác. Dù đã liên lạc với người quản lý viếng lăng từ trước nhưng chủ nhật, khách tham quan đến viếng quá đông, chúng tôi phải chờ gần một tiếng đồng hồ mới được vào lăng viếng Bác.
Người trưởng đoàn đọc bài viếng, giới thiệu tên đoàn xong thì cả đoàn cùng đứng ngay ngắn, chầm chậm bước theo hai người lính gác lăng dâng hoa phía trước tiến vào lăng Bác. Khác hẳn với nhiệt độ bên ngoài nắng chói chang, trong lăng mát lạnh và yên tĩnh, ai cũng tỏ lòng thành kính với vị lãnh tụ muôn vàn kính yêu, bước đi nhẹ nhàng không một tiếng động. Người nằm trên giường ở giữa lăng, ánh sáng nhu hòa màu vàng chiếu lên khuôn mặt hiền từ của Người, yên bình vô cùng…
Mặt trời lên cao thì chúng tôi cũng rời khỏi lăng, theo dòng người đông đúc hướng về khu di tích phủ Chủ tích. Địa điểm đầu tiên là nhà sàn Bác Hồ, căn nhà được phục chế theo nhà sàn mà Bác ở những ngày cuối cuộc đời vĩ đại của mình. Ngôi nhà nhỏ đơn sơ nằm khiêm tốn tại một góc, hòa vào thiên nhiên bình dị, xinh đẹp.
Cô hướng dẫn viên nói, trong nhà những kỉ vật của Bác vẫn còn lưu giữ lại, nơi này nơi kia là nơi Bác ngồi đọc công văn, viết và sửa di chúc, gửi thư cho đồng bào, cho thiếu nhi. Chúng tôi dường như tưởng tưởng ra được hình ảnh Bác trầm ngâm bên khung cửa sổ, nắn nót viết từng dòng chữ chứa đựng tình yêu thương bao la rộng lớn.
Con đường dẫn vào nhà sàn ôm ấp lấy ao cá Bác Hồ với diện tích khá lớn, nước hồ trong veo, cá chép đủ màu sắc thi nhau bơi lội tung tăng trong nước mát. Có những con cá rất to, hai bên miệng còn có râu, cô giáo tôi bảo nó chắc hẳn đã già lắm rồi. Vừa đi, cô hướng dẫn viên vừa giới thiệu về lịch sử của ao cá, kể những câu chuyện của Bác với ao cá ấy. Du khách trong nước và quốc tế xen lẫn với nhau, ai cũng trầm trồ về vẻ đẹp của ao cá.
Vì phải trở về vào buổi chiều nên chúng tôi không được tham quan toàn bộ khu di tích, sau khi tham quan ao cá, địa điểm cuối cùng là Khu Viện Bảo tàng Hồ Chí Minh. Viện Bảo tàng trang nghiêm, trưng bày rất nhiều hiện vật, tư liệu về cuộc đời và con người của Bác. Bên cạnh mỗi hiện vật đều chú thích tên, thời gian mà Bác sử dụng và những câu chuyện xung quanh. Có rất nhiều câu chuyện mà chúng tôi chưa bao giờ nghe đến. Vừa tham quan, chúng tôi vừa cảm thán về cuộc đời và những năm tháng kháng chiến của Người, tiếp thu được bao điều ý nghĩa và thú vị.
Thời gian trôi qua nhanh, chiều đến, chuyến tham quan của chúng tôi cũng phải kết thúc. Cả đoàn cùng chụp một bức ảnh lưu niệm rồi lên xe ra về. Dù chuyến đi ngắn ngủi nhưng để lại rất nhiều ấn tượng, lần đầu tiên tôi được tận mắt nhìn thấy một phần cuộc đời của Bác Hồ kính yêu. Để rồi sau này, cảm giác tự hào và xúc động khi vào lăng viếng Bác vẫn còn in đậm mãi trong tôi.