Nguyễn Trường An
Giới thiệu về bản thân
ok
Bạn còn lại 4 quả trứng.
Lý do:
Hai quả trứng bạn đập chính là hai quả bạn mang đi chiên, và cũng chính là hai quả bạn đã ăn. Vì vậy, bạn chỉ mới sử dụng hết 2 quả trong tổng số 6 quả ban đầu.
- $6 - 2 = 4$
Nhưng đợi đã, có những góc nhìn khác:
- Nếu tính số trứng còn nguyên vẹn: Bạn còn 4 quả (vì 2 quả kia đã bị đập và chế biến).
- Nếu tính số trứng bạn còn "sở hữu" (bao gồm cả trong bụng): Về mặt lý thuyết, bạn vẫn có 4 quả chưa đụng đến.
- Nếu đây là một bài toán trừ thông thường (không liên quan đến nhau): Nếu bạn đập 2 quả khác, chiên 2 quả khác và ăn 2 quả khác nữa, thì bạn còn 0 quả. Nhưng thường thì chẳng ai làm thế cả, đúng không?
2
không tại nhiều thg off hết rồi
không ai vì số pi giờ chưa có kết quả cụ thể
bạn hỏi ak
Câu trả lời ngắn gọn là: Về mặt huyết thống, họ không phải là anh em họ trực tiếp, nhưng lại có mối quan hệ "anh em" cực kỳ thú vị và rắc rối.
Để mình giải thích kỹ hơn cho bạn dễ hình dung nhé:
1. Mối quan hệ giữa hai người cha
Tác giả Gosho Aoyama đã xác nhận trong tập 92 (và sau này là phim điện ảnh Hồi kết của Ngôi sao triệu đô - Movie 27) rằng Yusaku Kudo (bố của Shinichi) và Toichi Kuroba (bố của Kaito Kid) là anh em ruột.
- Do sự ngăn cách của gia đình, hai người mang họ khác nhau.
- Vì vậy, xét theo phả hệ, Shinichi và Kaito chính là anh em họ đời đầu.
2. Sự nhầm lẫn về danh xưng "Anh em"
Trước khi sự thật về huyết thống được tiết lộ, họ đã thường được gọi là "anh em" vì một sự cố đặt tên:
- Trong quá khứ, khi Toichi Kuroba đang hành nghề dưới cái tên "Tội phạm số 1412", Yusaku Kudo đã vô tình đọc nhanh ký tự "1412" thành chữ "KID".
- Vì Yusaku là người "khai sinh" ra cái tên KID, Kaito Kid từng nói đùa rằng mình và Shinichi là anh em (vì chung một người "cha" đặt tên).
3. Tại sao họ giống nhau đến thế?
Nhiều fan từng thắc mắc tại sao Kaito và Shinichi lại trông như hai giọt nước (đến mức Kaito không cần hóa trang cũng lừa được Ran). Giờ đây chúng ta đã có câu trả lời thỏa đáng: Gen di truyền của nhà Kudo/Kuroba quá mạnh!
Tóm lại: Họ là anh em họ thực sự. Điều này cũng giải thích tại sao cả hai đều có trí tuệ thiên tài và khả năng quan sát nhạy bén như vậy.
càn không cho cái report
KHÔNG ĐĂNG LINH TINH!
Không còn con nào cả.
- Lý do: Khi tiếng súng nổ (tạo ra sóng âm với cường độ lớn gây giật mình), theo bản năng sinh tồn, 4 con còn lại sẽ cất cánh bay đi mất tiêu. Trên cành chỉ còn lại... cái không khí thôi.
Người đồng đội thầm lặng
Trong gia đình, nếu mẹ là người quản lý "hệ thống" với những quy tắc nghiêm ngặt, thì bố lại giống như một người đồng đội thầm lặng, luôn xuất hiện đúng lúc mỗi khi tôi gặp "trục trặc" kỹ thuật trong cuộc sống.
Bố tôi không phải là một người hay nói những lời tình cảm. Bàn tay bố thô ráp, ám mùi khói bếp hoặc dầu máy, khác hẳn với đôi bàn tay mềm mại của mẹ. Thế nhưng, chính đôi bàn tay ấy đã sửa từ chiếc xích xe đạp bị tuột, cái bóng đèn bị cháy, cho đến cả những bài toán hình học "hóc búa" mà tôi thức đến 12 giờ đêm vẫn chưa giải ra. Bố thường ngồi xuống cạnh tôi, không làm hộ, mà chỉ gợi ý bằng một tông giọng trầm ấm: "Thử nhìn từ góc độ khác xem sao".
Kỷ niệm tôi nhớ nhất về bố không phải là những món quà đắt tiền, mà là những buổi chiều hai bố con đèo nhau trên chiếc xe cũ. Bố hay kể về thời bố còn đi học, về những thiếu thốn ngày xưa nhưng đầy ắp hoài bão. Những câu chuyện ấy không hề giáo điều, nó giống như những lời tâm sự của hai người đàn ông (hoặc hai người bạn). Bố dạy tôi rằng, dù học lớp A1 hay bất cứ đâu, quan trọng nhất vẫn là bản lĩnh khi đối mặt với thất bại.
Có những lúc tôi mải mê với những thú vui riêng, với bạn bè mà quên mất cái nhìn dõi theo của bố. Nhưng mỗi khi quay đầu lại, tôi vẫn thấy bố ở đó, vẫn là "chiếc chân chống" vững chãi nhất để tôi không bao giờ bị ngã gục trước những áp lực.
Bố không hoàn hảo, bố cũng có những lúc nóng tính hay mệt mỏi. Nhưng chính những vết chân chim nơi khóe mắt bố đã dạy tôi biết thế nào là sự hy sinh không cần hồi đáp. Với tôi, bố không chỉ là người thân, mà còn là một hình mẫu về sự điềm tĩnh và bao dung mà tôi luôn muốn hướng tới.
"Check" nhanh cho bạn:
- Cấu trúc: Mở - Thân - Kết rõ ràng.
- Điểm nhấn: Có lồng ghép chi tiết về việc học (liên quan đến dân A1) để bài văn có hơi thở cá nhân, không bị lẫn với ai.
- Giọng văn: Chân thực, gần gũi, có một chút suy ngẫm.