Vũ Khánh Vi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ Khánh Vi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 :

Lời nhắn nhủ của Mark Twain là một bài học sâu sắc về tinh thần dấn thân và lòng can đảm. Trong cuộc đời, "bến đỗ an toàn" tuy mang lại cảm giác yên ổn nhưng thực chất lại là rào cản vô hình kìm hãm sự trưởng thành và bóp nghẹt những tiềm năng to lớn. Việc "tháo dây, nhổ neo" chính là hành động quyết tâm từ bỏ sự rụt rè để đối mặt với thử thách, mở ra cánh cửa dẫn đến những chân trời mới. Thực tế, nỗi đau từ thất bại thường chỉ là nhất thời và sẽ nhanh chóng qua đi, nhưng sự hối tiếc về những cơ hội không dám nắm bắt — những điều ta "không làm" — mới là thứ ám ảnh dai dẳng, để lại khoảng trống lớn trong tâm hồn suốt nhiều thập kỷ. Thay vì thụ động chờ đợi khó khăn tan biến, việc học cách "đi trong mưa" và sống hết mình với đam mê sẽ giúp ta tích lũy những trải nghiệm vô giá, biến cuộc đời thành một hành trình phong phú và đầy ý nghĩa. Khi dám bước ra khỏi giới hạn, chúng ta không chỉ chinh phục thành công mà còn tìm thấy phiên bản tốt đẹp nhất của chính mình, để sau này nhìn lại, ta có thể mỉm cười tự hào vì đã sống một cuộc đời không hối tiếc.

Câu 2 :

Trong dòng chảy của văn học hiện thực, hình ảnh người phụ nữ, đặc biệt là người mẹ, luôn gợi nhiều suy ngẫm bởi những hi sinh thầm lặng và tình yêu thương bền bỉ. Không cần những biến cố lớn, chỉ qua những lát cắt đời thường, Thạch Lam trong truyện ngắn Trở về đã khắc họa một người mẹ già với nỗi cô đơn và tình mẫu tử sâu nặng, từ đó lay động nhận thức và cảm xúc của người đọc.

Người mẹ trước hết hiện lên trong hoàn cảnh sống nghèo khó, lặng lẽ. Ngôi nhà “mái gianh xơ xác”, thấp hơn theo thời gian, không chỉ phản ánh sự thiếu thốn vật chất mà còn gợi một cuộc đời tàn phai trong chờ đợi. Bà sống gần như một mình, chỉ có cô Trinh qua lại giúp đỡ, ngày tháng trôi đi đơn điệu. Chính bối cảnh ấy làm nền cho nỗi cô đơn kéo dài của một người mẹ già bị con cái xa cách.

Tuy vậy, vượt lên trên tất cả là tình yêu thương con tha thiết. Khi gặp lại Tâm sau nhiều năm, bà “ứa nước mắt”, xúc động đến nghẹn ngào. Những câu hỏi của bà giản dị nhưng chứa đựng cả một trời lo lắng: hỏi con có khỏe không, cuộc sống ra sao. Đó là tình cảm chân thành, tự nhiên, không hề toan tính. Ngay cả khi con tỏ ra lạnh nhạt, bà vẫn không trách móc mà còn tự nhận lỗi về mình, cho rằng do “quê mùa” nên không biết đường lên thăm con. Tình mẫu tử ở đây mang vẻ đẹp của sự bao dung và nhẫn nại, chỉ biết cho đi mà không đòi hỏi đáp lại.

Đặc biệt, chi tiết bà “run run đỡ lấy” tiền con đưa, đôi mắt “rơm rớm” đã gợi lên một nỗi buồn sâu kín. Đồng tiền không đủ bù đắp khoảng trống tình cảm. Bà nhận tiền nhưng trong lòng là sự tủi thân, bởi điều bà mong mỏi không phải là vật chất mà là sự quan tâm, sẻ chia. Sự im lặng, cam chịu ấy khiến hình ảnh người mẹ trở nên càng đáng thương, đồng thời làm nổi bật sự vô tâm của Tâm.

Từ hình tượng người mẹ, tác giả không chỉ bày tỏ niềm thương cảm đối với những số phận lam lũ mà còn kín đáo phê phán lối sống lạnh lẽo, thực dụng. Đọc xong, người ta khó tránh khỏi một sự giật mình: trong guồng quay của cuộc sống, có khi nào ta cũng vô tình bỏ quên những yêu thương gần gũi nhất? Bởi lẽ, tình mẫu tử là điều thiêng liêng, và chỉ khi biết trân trọng kịp thời, con người mới không phải hối tiếc về sau.


Câu 1 : Phương thức biểu đạt chính của văn bản là nghị luận.

Câu 2 : hai lối sống mà con người đã từng đôi lần trải qua được tác giả nêu trong đoạn trích:

- Khước từ sự vận động / Tìm quên trong những giấc ngủ vùi. - Tìm sự an toàn trong vẻ ngoan ngoãn bất động. - Bỏ quên những khát khao dài rộng / Bải hoải trong tháng ngày chật hẹp.

Câu 3 : - Biện pháp tu từ : so sánh (“Sông như đời người”, “như tuổi trẻ...”) và ẩn dụ (“biển rộng”) để ví von dòng sông chảy với sự vận động của cuộc đời và khát vọng của tuổi trẻ.

- Tác dụng : làm câu văn giàu hình ảnh, gợi cảm, nhấn mạnh triết lý sống chủ động, mạnh mẽ, không ngừng vươn xa, cống hiến và chinh phục khó khăn.

Câu 4 : Em hiểu : "Tiếng gọi chảy đi sông ơi" là biểu tượng cho khát vọng sống mãnh liệt, sự thôi thúc phải hành động, dấn thân và hướng về phía trước, không chấp nhận sự trì trệ hay bế tắc.

Câu 5 : Từ nội dung của văn bản, em rút ra được bài học rằng hãy chọn lối sống chủ động, sẵn sàng trải nghiệm và dấn thân. Cuộc sống chỉ thực sự có ý nghĩa khi ta không ngừng vận động và khám phá. Sự "khước từ" chỉ khiến đời người trở nên khô cằn và vô nghĩa như một dòng sông không chảy.