Lê Nguyễn Hà Linh
Giới thiệu về bản thân
PHẦN II. LÀM VĂN Câu 1:
Bài làm Trong xã hội hiện đại với nhịp sống hối hả và đầy biến động, lối sống chủ động trở thành một yếu tố then chốt giúp mỗi người khẳng định giá trị bản thân và đạt được thành công. Sống chủ động là luôn ý thức được mục tiêu, tự giác lên kế hoạch và hành động để kiến tạo cuộc đời mình thay vì thụ động chờ đợi hay phó mặc cho hoàn cảnh. Tầm quan trọng của lối sống này thể hiện trước hết ở khả năng thích ứng và nắm bắt cơ hội. Trong thời đại công nghệ 4.0, mọi thứ thay đổi từng ngày, người chủ động sẽ nhanh nhạy cập nhật tri thức, kỹ năng mới, từ đó vượt qua khó khăn và tận dụng thời cơ để phát triển. Hơn nữa, sống chủ động còn giúp chúng ta rèn luyện bản lĩnh, tính tự lập và tinh thần trách nhiệm. Khi chủ động đối mặt với thử thách, con người sẽ tích lũy được kinh nghiệm, trưởng thành hơn và làm chủ cuộc sống của mình. Ngược lại, lối sống thụ động dễ khiến ta trở nên lạc hậu, lúng túng trước những biến cố và đánh mất cơ hội quý giá. Vì vậy, mỗi người, đặc biệt là thế hệ trẻ, cần rèn cho mình thói quen chủ động trong học tập, công việc và cuộc sống để vững vàng bước vào tương lai. Câu 2:
Bài làm Rồi hóng mát thuở ngày trường, Hoè lục đùn đùn tán rợp trương. Thạch lựu hiên còn phun thức đỏ, Hồng liên trì đã tìm mùi hương. Lao xao chợ cá làng ngư phủ, Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương. Lẽ có Ngu cầm đàn một tiếng, Dân giàu đủ khắp đòi phương. Bài thơ trên là một trong những sáng tác tiêu biểu của Nguyễn Trãi trong "Quốc âm thi tập", thường được biết đến với tên gọi "Cảnh ngày hè" (bài số 43). Bằng bút pháp nghệ thuật đặc sắc, nhà thơ đã vẽ nên bức tranh thiên nhiên ngày hè rực rỡ, sống động, đồng thời gửi gắm tình yêu đất nước, khát vọng về cuộc sống thái bình, no ấm cho muôn dân. Mở đầu bài thơ, Nguyễn Trãi đã giới thiệu một tư thế đầy thư nhàn: "Rồi hóng mát thuở ngày trường". Câu thơ cho thấy một khoảnh khắc tĩnh lặng khi nhà thơ lui về ở ẩn tại Côn Sơn, tận hưởng gió mát trong những ngày dài. Nhưng từ sự thư thái ấy, một tâm hồn nhạy cảm, yêu thiên nhiên tha thiết đã mở ra để cảm nhận vẻ đẹp của mùa hè. Bức tranh thiên nhiên hiện lên qua những hình ảh vừa cụ thể vừa giàu sức gợi. Cây hòe với sức sống mãnh liệt "đùn đùn" tán lá xanh tươi tỏa bóng rợp trời. Sắc đỏ của hoa lựu trước hiên như "phun" ra, không chỉ là màu sắc mà còn là sự căng tràn nhựa sống. Ao sen thơm ngát với những bông hoa hồng liên đã dần "tìm" (ngửi thấy) mùi hương. Cách dùng động từ "đùn đùn", "phun", "tìm" khiến cảnh vật trở nên sống động, như tự thân nó vận động, tỏa sắc, tỏa hương. Thiên nhiên không tĩnh lặng mà tràn đầy nội lực, phô bày vẻ đẹp rực rỡ nhất. Không chỉ dừng lại ở cảnh sắc, bức tranh ngày hè còn được điểm xuyết bằng những âm thanh quen thuộc của cuộc sống đời thường: "Lao xao chợ cá làng ngư phủ / Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương". Tiếng "lao xao" từ chợ cá vọng lại gợi lên nhịp sống nhộn nhịp, no ấm. Tiếng ve kêu "dắng dỏi" như tiếng đàn rộn rã lúc chiều tà. Các âm thanh ấy được cảm nhận từ xa, pha trộn giữa hiện thực và nghệ thuật (cầm ve - tiếng ve như tiếng đàn), khiến bức tranh thiên nhiên thêm phần sinh động, hài hòa giữa cảnh vật và con người. Thiên nhiên rực rỡ, cuộc sống thanh bình đã khơi dậy trong lòng nhà thơ một ước vọng lớn lao. Câu thơ cuối cùng là sự kết tinh của tình yêu nước thương dân sâu sắc: "Lẽ có Ngu cầm đàn một tiếng / Dân giàu đủ khắp đòi phương". Nhà thơ mong ước giá như có được cây đàn của vua Ngu Thuấn, gảy lên một khúc ca để cho "dân giàu đủ" khắp mọi nơi. Điển tích Ngu cầm gợi nhắc đến thời đại thái bình thịnh trị, nhà vua yêu thương dân chúng. Nguyễn Trãi mượn điển tích này để bày tỏ khát vọng về một cuộc sống ấm no, hạnh phúc cho nhân dân. Đó là ước mơ cháy bỏng của một người suốt đời vì nước vì dân, dù trong hoàn cảnh nào cũng không nguôi lo nghĩ cho dân cho nước. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ thất ngôn xen lục ngôn (câu cuối sáu chữ) rất sáng tạo, tạo nên nhịp điệu linh hoạt. Ngôn từ giản dị, giàu hình ảnh, kết hợp với các động từ mạnh đã thổi hồn vào cảnh vật. Bút pháp tả cảnh ngụ tình đặc sắc giúp người đọc cảm nhận sâu sắc tâm hồn nghệ sĩ và tấm lòng nhân đạo cao cả của Ức Trai. Tóm lại, "Cảnh ngày hè" là một bức tranh mùa hạ tươi sáng, rực rỡ và tràn đầy sức sống, nhưng sâu lắng hơn là tiếng lòng tha thiết yêu đời, yêu dân, yêu nước của Nguyễn Trãi. Bài thơ không chỉ có giá trị nghệ thuật mà còn giàu giá trị nhân văn, nhắc nhở mỗi chúng ta về tình yêu quê hương, đất nước và tinh thần trách nhiệm với cộng đồng.
Câu 1 Thể thơ của văn bản là thất ngôn bát cú Đường luật Câu 2 Những hình ảnh nói về nét sinh hoạt hàng ngày đạm bạc, thanh cao của tác giả: · Dụng cụ lao động giản dị: mai, cuốc, cần câu. · Những món ăn dân dã theo mùa: măng trúc (mùa thu), giá (mùa đông). · Thú vui thanh tịnh: tắm hồ sen (mùa xuân), tắm ao (mùa hạ). Tất cả đều gợi lên cuộc sống hòa hợp với thiên nhiên, giản dị mà thanh cao. Câu 3 · Biện pháp tu từ liệt kê trong hai câu thơ: liệt kê các vật dụng “mai, cuốc, cần câu” kết hợp với điệp từ “một” (một mai, một cuốc, một cần câu). · Tác dụng: Nhấn mạnh sự đơn sơ, đạm bạc trong cuộc sống của tác giả; thể hiện tinh thần tự tại, không màng danh lợi, sẵn sàng hòa mình vào lao động và thiên nhiên. Điệp từ “một” còn tạo nhịp điệu chậm rãi, thư thái, phù hợp với tâm thế nhàn tản. Câu 4 Quan niệm “đại – khôn” của tác giả thể hiện qua hai câu thơ: Ta đại, ta tìm nơi vắng vẻ / Người khôn, người đến chốn lao xao. Điều đặc biệt là tác giả tự nhận mình “đại” (ngu dốt) nhưng lại tìm nơi vắng vẻ, còn người đời cho là “khôn” thì lại đến chốn lao xao (chốn quan trường, bon chen danh lợi). Thực chất, đây là cách nói ngược để khẳng định lối sống nhàn, xa lánh vòng danh lợi. “Đại” của nhà thơ chính là cái “khôn” sâu sắc, biết chọn cuộc sống thanh thản, còn “khôn” của người đời thực ra là “đại” vì bị cuốn vào vòng xoáy phú quý phù du. Quan niệm ấy thể hiện triết lý sống sâu cay, coi thường công danh. Câu 5 Vẻ đẹp nhân cách của Nguyễn Bỉnh Khiêm hiện lên qua bài thơ “Nhàn” thật thanh cao và đáng trân trọng. Ông chọn lối sống giản dị, hòa mình với thiên nhiên, lao động và thưởng thức những sản vật dân dã. Cái nhìn của ông về phú quý chỉ như giấc chiêm bao cho thấy một trí tuệ uyên thâm, vượt lên trên những toan tính tầm thường. Nhân cách ấy là sự kết hợp giữa một tâm hồn thanh tịnh, một bản lĩnh cứng cỏi dám từ bỏ danh lợi để giữ trọn khí tiết. Ông xứng đáng là bậc hiền triết tiêu biểu cho văn hóa Việt Nam.
Câu 1:
Bài thơ "Một tiếng rao đêm" của Tố Hữu kể về một em bé gái phải đi bán bánh lúc nửa đêm. Tiếng rao của em không giống như những tiếng rao thông thường. Nó nghe "ướt lạnh tẻ lòng", rất non nớt và yếu ớt, như thể em còn quá nhỏ để phải làm việc này. Tác giả đã dùng trí tưởng tượng của mình để vẽ lên hình ảnh cô bé: người nhỏ bé, nghiêng ngả trong gió, mặc áo mỏng không đủ ấm, đầu không đội nón, tóc bị sương đêm thấm ướt. Em mới chỉ khoảng bảy, tám tuổi – cái tuổi đáng lẽ được ăn học và vui chơi. Bài thơ cho chúng ta thấy sự thương cảm của nhà thơ trước một hoàn cảnh đáng thương. Đồng thời, nó cũng như một lời phê phán xã hội lúc bấy giờ, khi để những đứa trẻ phải lao vào kiếm sống từ quá sớm .
Câu 2:
Ngày nay, nhiều bạn trẻ đang mắc phải một "căn bệnh" đó là chạy theo thành tích "ảo". Vậy thành tích "ảo" là gì? Đó là những thứ hào nhoáng bên ngoài nhưng bên trong lại rỗng tuếch, không có giá trị thật.
Biểu hiện của bệnh thành tích "ảo".Trong học tập: Nhiều bạn chỉ chăm chăm vào điểm số. Họ học vẹt, học tủ, thậm chí quay cóp trong thi cử để được điểm cao, mà không quan tâm đến việc mình có thực sự hiểu bài hay không.Trên mạng xã hội: Thành tích "ảo" được đo bằng số lượt thích (like), số người theo dõi (follow), những bình luận khen ngợi. Nhiều bạn cố tạo ra một cuộc sống sang chảnh, hào nhoáng trên mạng, dù ở ngoài đời thực không phải như vậy. Họ sống vì sự công nhận của người khác trên mạng.Tác hại của thành tích "ảo"Kiến thức rỗng: Nếu chỉ chạy theo điểm số, bạn sẽ không có kiến thức và kỹ năng thực sự. Khi đi làm, bạn sẽ lộ ra ngay và khó có thể thành công.Lạc lối, khủng hoảng: Khi sống trong thế giới ảo quá lâu, bạn sẽ dần đánh mất giá trị thật của bản thân. Bạn có thể cảm thấy trống rỗng, stress vì luôn phải "diễn" cho người khác xem.Xa rời thực tế: Dành quá nhiều thời gian cho thế giới ảo sẽ khiến bạn trở nên vụng về trong giao tiếp ngoài đời, các mối quan hệ thật cũng dần phai nhạt.Nguyên nhân áp lực từ gia đình, nhà trường: Nhiều bố mẹ, thầy cô quá coi trọng điểm số và bằng cấp, vô tình tạo ra áp lực cho con em. Ảnh hưởng từ mạng xã hội: Các "thần tượng mạng" với cuộc sống hào nhoáng dễ khiến giới trẻ ham muốn và noi theo.Bản thân chưa xác định đúng giá trị: Nhiều bạn chưa hiểu rằng, thành công thực sự đến từ năng lực và sự cố gắng thật sự, không phải từ những con số trên mạng.Từ phía gia đình và nhà trường: Nên quan tâm đến quá trình học tập và sự trưởng thành của con em hơn là chỉ nhìn vào điểm số.Từ bản thân mỗi người,Hãy xác định mục tiêu học tập đúng đắn: Học để lấy kiến thức, không phải chỉ để lấy điểm.Hạn chế sử dụng mạng xã hội một cách tiêu cực. Hãy dùng thời gian đó để học kỹ năng mới, đọc sách hoặc gặp gỡ bạn bè.Tự hào về những gì mình thực sự có và đang cố gắng. Thành công thật sẽ đến từ từ, bền vững và khiến bạn hạnh phúc thực sự.
Tóm lại, đừng để mình bị cuốn vào vòng xoáy của những thành tích "ảo". Hãy là một phiên bản chân thật và không ngừng nỗ lực mỗi ngày. Một bông hoa thật do chính tay bạn vun trồng bao giờ cũng đẹp và quý giá hơn một bó hoa giả được người khác trao tặng.
Câu 1 :
Thể thơ :Tự do
Câu 2:
Chủ thể chữ tình trong bài thơ là tác giả
Đối tượng chữ tình của bài thơ là cô bé bán bánh
Câu 3:
Biện phát tu từ :Ẩn dụ
Từ "ướt lạnh" vốn là cảm giác của xúc giác dùng để miêu tả âm thanh (thính giác)
Tiếng rao không đơn thuần là âm thanh mà trở nên có hình khối ,nhiệt độ,độ ẩm.Nó gợi lên sự lạnh lẽo,cô đơn,tội nghiệp của cảnh đêm khuya và thân phận bé nhỏ ,đáng thương của đứa trẻ
Câu 4:
Chủ đề: bài thơ khắc họa hình ảnh đầy xúc động của một đứa trẻ phải khổ cực kiếm sống giữa đêm khuya ,qua đó bày tỏ lòng thương cảm sâu sắc đối với những người. nhỏ bé ,cơ cực trong xã hội
Tư tưởng:
- Lòng nhân ái,sự đồng cảm với số phận bất hạnh
- Sự phẫn nộ,lên án thực tại xã hội bất công
- Tình yêu thương và niềm tin vào sự trong sáng
Câu 5 :
Thông điệp phê phán một xã hội để cho trẻ em ,những tương lai của đất nước phải lao vào cuộc mưu sinh khắc nghiệt từ sớm quá