Ngô Hồng Đăng
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 :Văn bản “Chơi Phú Quốc” thuộc kiểu văn bản nhật ký – bút ký du lịch (văn bản tự sự – miêu tả, ghi chép cảm xúc và trải nghiệm thực tế trong một chuyến đi).
Câu 2 :Khi đặt chân đến bãi biển Hàm Ninh, hình ảnh gây ấn tượng mạnh mẽ với tác giả là:"Nước trong như lọc, thấy tận đáy, những con chang chang sứa biển ngo ngoe đang bò, chúng nó sinh hoạt trong cái thế giới thuỷ tinh".Hình ảnh này cho thấy nước biển Phú Quốc trong vắt, tinh khiết và đầy sức sống.
Câu 3 :Ngôi kể: Ngôi thứ nhất (người kể xưng “tôi”, “chúng tôi”).Tác dụng: Giúp lời kể trở nên chân thực, sinh động, thể hiện trực tiếp cảm xúc, cảm nhận cá nhân của người viết về phong cảnh và con người Phú Quốc, khiến người đọc cảm thấy gần gũi và tin cậy hơn.
Câu 4 :Tác giả đã nhắc đến những hoạt động của người dân Phú Quốc là:"người vá lưới, kẻ chuốt mây".Những hoạt động đó cho thấy người dân nơi đây trông có vẻ sung sướng, ung dung, an vui về công việc.
Câu 5 :Qua văn bản “Chơi Phú Quốc”, em hiểu rằng việc trải nghiệm và khám phá những vùng đất mới giúp con người mở mang hiểu biết, cảm nhận vẻ đẹp của thiên nhiên và cuộc sống, đồng thời trân trọng công sức lao động của con người. Những chuyến đi còn giúp ta biết yêu quê hương đất nước hơn và bồi dưỡng tâm hồn, cảm xúc.
Đã nhiều năm rồi mà hình ảnh của buổi đi học đầu tiên ở tiểu học không phai mờ trong kí ức của em.
Sáng hôm đó, em thức dậy thật sớm, chạy ra sân tập thế dục và vệ sinh cá nhân xong, em liền vội vã ngồi vào bàn ăn sáng. Bố mẹ và anh đều khen em nhanh nhẹn, hoạt bát hơn mọi lần. Trong em, một cảm giác bồn chồn, vui vui xen lẫn sự lo lắng, sợ hãi đang diễn ra. Lần đầu tiên mặc bộ đồng phục chỉnh tề, em cảm thấy mình lớn hơn hẳn lên.Đúng 6 giờ 30 phút, bố đưa em đến trường. Cổng trường Tiểu học Tam Giang mở rộng. Những lá cờ đuôi nheo đủ màu, sắp thành một hàng từ cổng trường nối dài tung bay trước gió, hân hoan chào đón ngày tựu trường. Bố dẫn em đi dọc hành lang tầng trệt, rồi dừng lại trước cửa phòng lớp 1D.Cô giáo từ trong lớp bước ra mỉm cười chào hai bố con. Sau lời chào hỏi, bố nói lời gửi gắm em cho cô giáo rồi cúi xuống vỗ về em: “Con ở lại với cô giáo và các bạn. Bố đi làm việc đây! Tan học bố hoặc mẹ sẽ đến đón con!”. Em ngoan ngoãn chào bố và bước cùng cô vào lớp. Xung quanh em là những gương mặt trẻ thơ, lạ lẫm. Buổi học hôm ấy cô đã động viên và dạy cho chúng em nhiều điều thú vị.
Đó là ngày mà mãi mãi không bao giờ em có thể quên được.
Câu 1: Câu chuyện được kể theo ngôi kể thứ ba.
Câu 2: Theo câu chuyện trên, người trồng cây hoàng lan là một người nào đó mà mọi người cũng không biết.
Câu 3: Biện pháp tu từ nhân hóa được sử dụng là "khoác trên mình". Biện pháp này có tác dụng miêu tả sự thay đổi nhanh chóng, tươi mới của cây hoàng lan sau khi được chăm sóc, giúp câu văn trở nên sinh động và gần gũi hơn với người đọc.
Câu 4: Hà "run run đỡ những cây hoàng lan từ trong tay bà" vì cử chỉ này thể hiện sự run rẩy, bối rối của Hà khi nhận lấy những cánh hoa từ tay bà. Điều này không chỉ vì Hà còn bé, mà còn vì Hà đang xúc động trước sự dịu dàng và tình cảm của bà, một sự quan tâm và yêu thương mà Hà luôn trân trọng.
Hà "ngước nhìn đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ": Hành động này thể hiện Hà đang tưởng nhớ đến người ông đã mất, một người mà Hà rất yêu quý. Hà ngước nhìn lên ban thờ với đôi mắt đầy thành kính và biết ơn, nơi có bát hương và những kỉ vật của ông, điều này cho thấy Hà vẫn luôn nhớ về ông và những kỉ niệm đẹp đẽ liên quan đến ông, trong đó có hoa hoàng lan.
Câu 5: Câu chuyện về cây hoàng lan giúp em nhận ra vai trò của gia đình đối với cuộc sống con người là vô cùng quan trọng, giống như cây hoàng lan được vun trồng và chăm sóc để cho ra những bông hoa đẹp đẽ. Gia đình là nơi che chở, nuôi dưỡng ta lớn khôn, cung cấp cho ta những tình yêu thương, sự quan tâm và những bài học đầu đời để trở thành một con người có ích cho xã hội. Chính gia đình đã tạo nên điểm tựa vững chắc, giúp ta vượt qua mọi khó khăn, sóng gió để hoàn thiện bản thân mình.
Câu 1: Câu chuyện được kể theo ngôi kể thứ ba.
Câu 2: Theo câu chuyện trên, người trồng cây hoàng lan là một người nào đó mà mọi người cũng không biết.
Câu 3: Biện pháp tu từ nhân hóa được sử dụng là "khoác trên mình". Biện pháp này có tác dụng miêu tả sự thay đổi nhanh chóng, tươi mới của cây hoàng lan sau khi được chăm sóc, giúp câu văn trở nên sinh động và gần gũi hơn với người đọc.
Câu 4: Hà "run run đỡ những cây hoàng lan từ trong tay bà" vì cử chỉ này thể hiện sự run rẩy, bối rối của Hà khi nhận lấy những cánh hoa từ tay bà. Điều này không chỉ vì Hà còn bé, mà còn vì Hà đang xúc động trước sự dịu dàng và tình cảm của bà, một sự quan tâm và yêu thương mà Hà luôn trân trọng.
Hà "ngước nhìn đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ": Hành động này thể hiện Hà đang tưởng nhớ đến người ông đã mất, một người mà Hà rất yêu quý. Hà ngước nhìn lên ban thờ với đôi mắt đầy thành kính và biết ơn, nơi có bát hương và những kỉ vật của ông, điều này cho thấy Hà vẫn luôn nhớ về ông và những kỉ niệm đẹp đẽ liên quan đến ông, trong đó có hoa hoàng lan.
Câu 5: Câu chuyện về cây hoàng lan giúp em nhận ra vai trò của gia đình đối với cuộc sống con người là vô cùng quan trọng, giống như cây hoàng lan được vun trồng và chăm sóc để cho ra những bông hoa đẹp đẽ. Gia đình là nơi che chở, nuôi dưỡng ta lớn khôn, cung cấp cho ta những tình yêu thương, sự quan tâm và những bài học đầu đời để trở thành một con người có ích cho xã hội. Chính gia đình đã tạo nên điểm tựa vững chắc, giúp ta vượt qua mọi khó khăn, sóng gió để hoàn thiện bản thân mình.
Khi còn nhỏ, em là một đứa trẻ hiếu động. Bởi vậy, em đã khiến cho bố mẹ lo lắng rất nhiều. Đến bây giờ, em vẫn còn nhớ mãi về một trải nghiệm đáng nhớ, bị lạc trong siêu thị.
Khi đó, em đang là học sinh lớp một. Buổi chiều thứ bảy, em có tiết học thêm ở trường. Bố đã đến đón em từ rất sớm. Trên đường về, bố nói rằng sẽ vào siêu thị để mua một vài món đồ cho mẹ. Em cảm thấy háo hức vô cùng. Trong siêu thị có rất nhiều đồ ăn vặt ngon. Em sẽ thuyết phục bố mua cho em một vài món.
Bố gửi xe ở bên ngoài, rồi dắt em vào bên trong. Siêu thị lúc này khá đông người. Bố phải đẩy xe để đồ nên không thể dắt tay em. Chính vì vậy, bố yêu cầu tôi phải chú ý theo sát. Em gật đầu đồng ý, còn hứa sẽ luôn theo sát bố. Khi đi đến quầy bánh kẹo, em đã nói với bố mua cho em loại bánh và loại kẹo mà em thích. Bố đã vui vẻ đồng ý, bỏ chúng vào xe để đồ.
Rồi hai bố con đi qua một quầy đồ chơi. Rất nhiều bạn nhỏ đang đòi bố mẹ mua cho mình món đồ chơi yêu thích. Bỗng nhiên, em nhìn thấy một con siêu nhân rất đẹp. Em mải ngắm nhìn con siêu nhân mà quên mất phải theo sát bố. Thế rồi, em đã bị lạc. Lúc này, em rất sợ hãi. Xung quanh rất nhiều người qua lại. Em liền chạy đi tìm bố. Mãi em vẫn không tìm thấy bố. Lúc này, em òa khóc nức nở. Một cô nhân viên tốt bụng đi qua, thấy em đang khóc thì hỏi chuyện. Em kể cho cô nghe, cô đề nghị sẽ đưa em tới chú bảo vệ. Sau đó, chú bảo vệ đã cầm loa thông báo để bố biết. Khoảng mười phút sau, bố đã đến đón em. Em chạy tới ôm chầm lấy bố, bật khóc. Còn bố thì chỉ nhẹ nhàng nói: “Không sao con, bố đây rồi!”. Sau đó, bố quay sang và cảm ơn chú bảo vệ và cô nhân viên.
Trải nghiệm khiến em nhớ mãi, dạy cho em bài học giá trị trong cuộc sống. Nó đã giúp em hiểu được tình yêu thương của người thân dành cho mình.
Câu 1: Văn bản trên thuộc thể loại truyện đồng thoại.
Câu 2: Theo văn bản, hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh khắc nghiệt của rừng già trên sườn núi cao, trải qua những mùa hè nắng lửa, mưa dông và mùa đông lạnh giá.
Câu 3: 2 từ láy là: xù xì, gai góc.Nghĩa của từ "xù xì" là: sần sùi, thô ráp, không mịn màng, có nhiều nốt nhỏ trên bề mặt.Nghĩa của từ"gai góc" là: chỉ những vật có nhiều gai và góc nhọn.
Câu 4:Nhân vật "tôi" trong truyện đồng thoại thể hiện đặc điểm của nhân vật làđược nhân cách hóa, có suy nghĩ, cảm xúc và tính cách giống con người.
Câu 5: Em rút ra bài học về sự khiêm tốn, không nên kiêu ngạo, coi thường người khác và cần biết suy nghĩ trước hành động; nên yêu thương, giúp đỡ những người yếu thế hơn và nhận ra rằng tính cách xốc nổi, kiêu căng có thể dẫn đến hậu quả đáng tiếc.