Lê Kim Thành Long
Giới thiệu về bản thân
câu 1 Bài thơ "Mùa về" của Phạm Xuân Xuân là một bức tranh làng quê yên bình, khơi gợi trong lòng người đọc những xúc cảm bồi hồi về vẻ đẹp của thiên nhiên và hồn quê đất Việt. Với ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi, tác giả đã tái hiện sự chuyển mình của vạn vật khi mùa mới chạm ngõ: từ sắc vàng của nắng, của lúa đến những thanh âm rộn ràng của cuộc sống lao động. Đọc bài thơ, ta cảm nhận được tình yêu quê hương thiết tha, sâu nặng của nhà thơ gửi gắm qua từng hình ảnh quen thuộc như cánh đồng, con đê hay bóng dáng tần tảo của người nông dân. Cảm xúc xuyên suốt tác phẩm là niềm vui hân hoan, sự trân trọng những giá trị bình dị và lòng biết ơn trước sự hào phóng của đất trời. "Mùa về" không chỉ là mùa của thiên nhiên mà còn là mùa của niềm hy vọng, của sự no ấm, khiến mỗi chúng ta thêm yêu và gắn bó với cội nguồn. Bài thơ thực sự là một nốt nhạc trong trẻo, đánh thức những ký ức tuổi thơ và tình yêu quê hương kín đáo trong lòng mỗi người.
câu 2
Tiếng trống lân rộn rã khắp xóm nhỏ báo hiệu một mùa Trung thu nữa lại về. Đối với em, đêm hội trăng rằm tại quê hương luôn là những khoảnh khắc ấm áp và đáng nhớ nhất trong năm.
Chiều cuối thu, nắng vàng như mật rót xuống những cánh đồng, không khí trong làng đã bắt đầu nhộn nhịp. Tại sân đình, các anh chị đoàn viên đang tất bật trang trí mâm ngũ quả khổng lồ với đủ loại trái cây: nải chuối xanh, quả bưởi tròn trịa, hồng ngâm đỏ rực và những chú chó làm bằng tép bưởi xinh xắn. Chúng em – những đứa trẻ trong xóm – cũng háo hức không kém, đứa nào đứa nấy tay cầm lồng đèn ông sao, đèn cá chép, vừa chạy nhảy vừa khoe sắc màu rực rỡ. Khi ông trăng tròn vành vạnh như chiếc đĩa bạc lơ lửng trên rặng tre, buổi lễ phá cỗ chính thức bắt đầu. Cả sân đình rực sáng ánh đèn điện quyện cùng ánh trăng thanh khiết. Mọi người quây quần bên nhau, tiếng cười nói vang lên không ngớt. Tiết mục mong chờ nhất là múa lân. Chú lân đỏ rực, uốn lượn uyển chuyển theo nhịp trống “tùng rinh rinh” dồn dập, khiến đám trẻ con chúng em vừa sợ vừa thích thú, cứ chạy theo đuôi lân không rời. Phần xúc động nhất là lúc phá cỗ. Sau khi đại diện làng phát biểu, tất cả trẻ em được chia bánh dẻo, bánh nướng và hoa quả. Chúng em ngồi bệt trên cỏ, vừa thưởng thức vị ngọt bùi của bánh, vừa ngắm trăng và nghe các cụ già kể về sự tích chú Cuội, chị Hằng. Những câu chuyện cổ tích như đưa chúng em vào một thế giới huyền ảo giữa đêm rằm mênh mông. Đêm đã về khuya, ánh trăng càng thêm sáng tỏ, soi rõ từng lối mòn quanh co. Dòng người ra về trong sự luyến tiếc nhưng ai nấy đều nở nụ cười hạnh phúc. Tết Trung thu ở quê em không chỉ là ngày hội của trẻ thơ, mà còn là dịp để tình làng nghĩa xóm thêm gắn bó, để những nét đẹp văn hóa truyền thống được gìn giữ mãi mãi. Rằm tháng Tám năm nay thật ý nghĩa. Hình ảnh ánh trăng vàng và tiếng trống lân rộn ràng sẽ luôn là một phần ký ức đẹp đẽ, nuôi dưỡng tâm hồn em trên mỗi bước đường trưởng thành.câu 1 Phương thức biểu đạt chính của bài thơ "Mùa về" là Biểu cảm kết hợp với Tự sự (miêu tả)
câu 2 bài thơ "Mùa về", người nông dân thực hiện nhiều hoạt động lao động ngày mùa như nện cối, sàng rơm, sảy thóc, và liềm hái ra đồng,
câu 3Hai dòng thơ "Hai tay dưỡng đất, nuôi trời / Đôi vai gánh cả mảnh trời bão giông" khắc họa hình ảnh người nông dân vất vả, chịu thương chịu khó nhưng giàu đức hy sinh, gắn bó sâu nặng với đất đai, thiên nhiên, mang trên vai gánh nặng mưu sinh, nuôi sống gia đình và cộng đồng. Họ là những con người kiên cường, tần tảo, dùng sức lao động thô ráp nhưng đầy yêu thương để "nuôi" sự sống, đối mặt với "mảnh trời bão giông" của thiên nhiên khắc nghiệt, để có mùa màng bội thu.
câu 4Trong dòng thơ "Thêm vàng hạt lúa, thêm xanh giấc nồng", tác giả Phạm Xuân Am sử dụng biện pháp nghệ thuật ẩn dụ (hoặc hoán dụ) kết hợp với cấu trúc song hành để nhấn mạnh sự no ấm, hạnh phúc, và sự thăng hoa của cuộc sống làng quê khi có mùa màng bội thu, biến "vàng hạt lúa" (sản vật) và "xanh giấc nồng" (giấc ngủ bình yên) thành biểu tượng trực tiếp cho sự đủ đầy và sung túc.
câu 5Từ tinh thần "Nhọc nhằn không mỏi, mỏi mong mùa về", em rút ra bài học về sự kiên trì, yêu lao động và lạc quan
câu 1 Văn bản "Chơi Phú Quốc" thuộc kiểu văn bản du kí (hoặc văn bản tường thuật, miêu tả kết hợp tự sự - trữ tình),
câu 2 Khi đến bãi biển Hàm Ninh (Phú Quốc) trong văn bản "Chơi Phú Quốc", hình ảnh gây ấn tượng mạnh với tác giả về sự trong lành của nước biển là nước trong vắt như nước lọc, có thể nhìn thấy rõ từng con sứa biển và các loài sinh vật bơi lội dưới đáy, tạo nên một "thế giới thủy tinh" diệu kỳ.
câu 3 Văn bản "Chơi Phú Quốc" sử dụng ngôi kể thứ nhất số nhiều, người kể xưng "chúng tôi", giúp câu chuyện trở nên chân thực, gần gũi, cho phép bộc lộ trực tiếp cảm xúc và trải nghiệm của nhóm người, làm bài văn sinh động, có hồn, như thể người đọc cùng tham gia chuyến đi.
câu 4 ong bài "Chơi Phú Quốc", tác giả miêu tả người dân làm các việc như đánh cá, phơi lưới, đi "thẻ" mực ban đêm, vá lưới, chuốt mây, hái sim, cho thấy họ sống gắn bó với biển, cần cù, chăm chỉ, làm việc từ sáng đến khuya, nhưng vẫn tìm thấy niềm vui, sự an nhàn, ung dung giữa công việc vất vả, phản ánh cuộc sống mộc mạc, giản dị mà sung sướng của người dân đảo ngọc.
câu 5 Qua văn bản "Chơi Phú Quốc", ta rút ra bài học về ý nghĩa khám phá vùng đất mới: nó giúp ta thấu hiểu vẻ đẹp thiên nhiên trong lành, cuộc sống giản dị, lao động chăm chỉ nhưng an vui của người dân địa phương, từ đó mở rộng tầm nhìn, cảm nhận sự phong phú của văn hóa, thêm yêu quý thiên nhiên và trân trọng cuộc sống bình yên, biết ơn những giá trị đích thực, không chỉ là vật chất.
câu 1 Văn thơ "Ảnh Bác" của Trần Đăng Khoa đã vẽ nên một bức tranh ấm áp về tình cảm thiêng liêng giữa Bác Hồ và thiếu nhi qua lăng kính hồn nhiên, trong sáng của một em nhỏ. Mở đầu bài thơ, hình ảnh "Nhà em treo ảnh Bác Hồ / Bên trên là một lá cờ đỏ tươi" tạo nên không gian thân thuộc, thiêng liêng. Bác không chỉ là vị lãnh tụ vĩ đại mà còn là người thân yêu, luôn mỉm cười dõi theo các cháu vui chơi, hiện hữu trong cuộc sống bình dị như "mấy con gà", "mấy quả na chín". Lời Bác như vang vọng từ bức ảnh: "Cháu ơi đừng có chơi bời đâu xa / Trồng rau, quét bếp, đuổi gà", nhắc nhở các cháu sống có ích, lao động tự giác. Đặc biệt, sự xuất hiện của "tàu bay Mỹ" khiến các cháu nhớ đến lời Bác dặn phải "nằm ngồi" cảnh giác, cho thấy Bác luôn quan tâm đến sự an nguy của đất nước và thế hệ tương lai. Dù Bác bận trăm công nghìn việc, nhưng "Ngày ngày Bác vẫn mỉm cười với em", nụ cười ấy chứa đựng tình yêu thương bao la, vĩnh cửu. "Ảnh Bác" không chỉ là một bức tranh, mà còn là biểu tượng cho tình yêu thương, sự dạy dỗ sâu sắc, nhắc nhở chúng ta về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và đạo đức Bác Hồ, khiến người đọc cảm nhận sâu sắc hơn về công lao và tấm gương sáng ngời của Người.
câu 2 Trong quãng đời học sinh, có lẽ những chuyến đi cùng bạn bè luôn là những trang nhật ký rực rỡ nhất. Đối với tôi, kỉ niệm sâu sắc nhất chính là chuyến dã ngoại tại vùng đất "huyền thoại" Hồ Núi Cốc vào mùa hè năm ngoái – chuyến đi không chỉ có niềm vui mà còn thắt chặt tình bạn thân thiết.
Hôm đó là một ngày nắng đẹp, nhóm bạn thân năm người chúng tôi cùng gia đình tổ chức chuyến đi chơi để giải tỏa căng thẳng sau kỳ thi học kỳ. Ngay từ khi đặt chân đến cổng khu du lịch, tôi đã bị ấn tượng bởi bức tượng Phật Thích Ca Mâu Ni khổng lồ rực rỡ dưới nắng. Không gian xanh mát của hồ nước mênh mông hòa quyện với màu xanh của núi rừng tạo nên một cảm giác vô cùng sảng khoái. Kỉ niệm đáng nhớ nhất bắt đầu khi cả nhóm cùng nhau tham gia trò chơi "Thám hiểm động âm phủ". Vốn là một đứa nhát gan, tôi cứ chần chừ không dám vào. Chính lúc đó, Nam và Lan – hai người bạn thân nhất – đã nắm chặt tay tôi và khích lệ: "Đừng lo, có bọn mình ở đây rồi, cậu cứ nhắm mắt lại nếu sợ nhé!". Suốt quãng đường đi trong hầm tối với những âm thanh rùng rợn và hình ảnh mô phỏng kỳ bí, các bạn đã không rời tay tôi một phút nào. Sự che chở ấm áp ấy khiến tôi nhận ra rằng, chỉ cần có bạn bè bên cạnh, mọi nỗi sợ hãi đều có thể vượt qua. Sau khi rời khỏi hang động, cả nhóm cùng nhau đi du thuyền trên hồ. Ngồi trên mạn thuyền, chúng tôi cùng nhau ngắm nhìn những hòn đảo nhấp nhô giữa làn nước trong xanh. Chúng tôi đã cùng nhau ăn những món đồ ăn vặt tự chuẩn bị, cùng hát vang những bài ca yêu thích và chụp hàng chục bức ảnh kỷ niệm. Trong khoảnh khắc ấy, tôi ước sao thời gian có thể ngừng trôi để chúng tôi mãi giữ được nụ cười hồn nhiên này. Đặc biệt nhất là lúc cả nhóm ngồi nghỉ dưới bóng cây đại thụ, nhìn ra phía đập thủy điện. Chúng tôi đã cùng nhau chia sẻ về những dự định tương lai, những áp lực học tập và cả những bí mật nhỏ chưa từng kể. Chuyến đi Hồ Núi Cốc hôm ấy không chỉ là một buổi tham quan, mà là một cơ hội để chúng tôi thấu hiểu và gắn kết với nhau hơn. Khi ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng hồ cũng là lúc chúng tôi phải ra về. Trên xe buýt quay lại thành phố, dù ai cũng thấm mệt nhưng đôi mắt vẫn lấp lánh niềm vui. Chuyến đi Hồ Núi Cốc đã khép lại, nhưng những kỷ niệm về sự chia sẻ và tình bạn chân thành vẫn mãi vẹn nguyên trong trái tim tôi. Mỗi khi nhớ lại tiếng cười giòn giã bên mặt hồ xanh biếc, tôi lại thầm cảm ơn vì đã có những người bạn tuyệt vời cùng đồng hành trên con đường trưởng thành.tắt thiết bị điện khi không sử dụng,sự dụng các thiết bị tiết kiệm năng lượng, tận dụng tối đa ánh sáng tự nhiên và sự dụng thiết bị tốn điện như máy sấy
a, nhà cô T thuộc kiểu kiến trúc chung cư
b, 4 loại vật liệu tương ứng với thành phàn kiến trúc đó là tường, sàn, cửa ra vào cửa sổ, vật liệu hoàn thiện
Đã bao giờ bạn đừng hỏi kỷ niệm buồn nhất của bạn là gì chưa ? Đối với mình kỷ niệm buồn nhất của mình chính là lúc mình ôn thi về thi để vào trường Chuyên vất vả và khi nhận được kết quả . Ôi! cứ nhớ đến nó làm mình buồn làm sao .
lúc trước khi thi mình đã thường xuyên dậy từ 8 giờ để làm bài tập Toán, Tiếng Việt cô giáo trên nhóm lớp . Cho đến tận 11 giờ cô gửi bài tập đọc và bảo chúng mình nghỉ ngơi,chiều làm bài tập cô giao trên nhóm lớp . Khi vừa ăn cơm chưa xong mình đã bắt đầu làm đến lúc 2:00 chiều mình đã gửi cho cô và lúc mình vừa gửi và sau đó là lần mình nhớ nhất đó chính là lần mình được cô mời đến nhà cô học chung với con cô .Em là con cô thảo luận rất sôi nổi chúng em đã giải được rất nhiều bài toán và làm được rất nhiều bài tiếng Việt . Nhưng em lúc nào vẫn chưa nhận ra em cần học tiếng Anh nữa. Lúc chiều bắt đầu thi em vẫn rất chủ quan chủ quan môn tiếng Anh Vì em không muốn học môn đấy thì lúc đó em cảm thấy học tiếng Anh rất chán . Nhưng khi đến ngày thi, em làm với tâm trạng tự tin. Nhưng đến môn tiếng Anh em lại bối rối không biết làm . Cuối cùng lúc em về em rất lo lắng về môn Tiếng Anh . Vài ngày sau báo điểm em ra rất hối hận vì môn Toán của em được 9 điểm, môn Tiếng Việt được 7,5 ,môn Anh được 3,5 lúc đó em chỉ thiếu đúng 1 điểm nữa là đỗ . Lúc đó em rất buồn và đã phát khóc .
Cuối cùng bài học em nhận ra là không nên chỉ tập trung vào hai môn mà bỏ bê 1 môn còn lại . Từ lúc đó em đã bắt đầu học tiếng anh một cách chăm chú hơn vì em đã không muốn mắc lại sai phạm cũ và không muốn gặp lại cái kết quả khi thi trường chuyên .
câu 1: Văn bản trên thuộc thể loại truyện ngắn
câu2: theo văn bản chiến nữa hạt dẻ ra lớn lên trong hoàn cảnh theo mùa: xuân ,hạ ,thu, đông
câu3: em tìm được từ xù xì ,vặn vẹo
từ xù xì có nghĩa là bề mặt thô ráp, không có mặt phẳng có nhiều mấu, gai nhọn
vặn vẹo: mô tả sự xoắn lại, uốn cong không theo mặt phẳng
câu4: nhân hóa qua hạt dẻ để kể chuyện thể hiện cảm xúc và suy nghĩ của con người
câu5: bài học em rút ra là về sự trưởng thành, lòng dũng cảm và sự tự lập
Bạn đã bao giờ từng hỏi kỷ niệm nhiều nhất lúc tiểu học của bạn là gì chưa? Đối với mình kỷ niệm nhớ nhất và cũng như là kỷ niệm đau buồn nhất có năm tiểu học đó chính là lúc mình thi vào trường chuyên và những lúc mình ôn thi vất vả. Ôi !Cứ nhớ đấy là mình buồn làm sao.
Lúc mình bắt đầu ôn thi mình đã Mình đã mình đã cố gắng làm hết tất cả các bài tập cô giao môn toán và tiếng việt trên nhóm lớp và em đã thường xuyên dậy từ 8:00 để ôn bài cho đến tận lúc trưa cô bảo cho chúng em nghỉ ngơi và ăn trưa. Khi đến chiều em đã làm bài tập cô giao trên nhóm lớp và gửi cho cô và Đó cũng là lần em nhớ nhất là chính là lần được cô mời đến nhà để học cùng con cô lúc đó chúng em thảo luận rất sôi nổi . Nhưng em nhưng em không thích học tiếng Anh nên dù có đi học thêm em vẫn chủ quan không quan tâm đến môn học này. Cho đến lúc bắt đầu thi em rất căng thẳng , nhưng em đã nghĩ về những nỗ lực của em trong lúc trước khi thi em Hằng Lấy lại tinh thần để đề thi một cách thoải mái .trong lục thi dù căng thẳng nhưng em vẫn có thể làm hết. Sau khi báo điểm, khi anh nhìn vào điểm của em một cảm giác đau đớn chưa bao giờ có ùa về . môn toán của em 9 đ ,môn tiếng việt 7,5 điểm ,môn anh 3,5 đ chỉ có một điểm đang là đỗ , em đã khóc rất nhiều . Lúc đó em chỉ biết hỏi tại sao?
cuối cùng bài học em rút ra là không nên chủ quan và chủ quan chỉ biết ôn lại 2 môn là bỏ bê 1 còn lại . Cuối cùng hậu quả nó sẽ đến
Bạn đã bao giờ từng hỏi kỷ niệm nhiều nhất lúc tiểu học của bạn là gì chưa? Đối với mình kỷ niệm nhớ nhất và cũng như là kỷ niệm đau buồn nhất có năm tiểu học đó chính là lúc mình thi vào trường chuyên và những lúc mình ôn thi vất vả. Ôi !Cứ nhớ đấy là mình buồn làm sao.
Lúc mình bắt đầu ôn thi mình đã Mình đã mình đã cố gắng làm hết tất cả các bài tập cô giao môn toán và tiếng việt trên nhóm lớp và em đã thường xuyên dậy từ 8:00 để ôn bài cho đến tận lúc trưa cô bảo cho chúng em nghỉ ngơi và ăn trưa. Khi đến chiều em đã làm bài tập cô giao trên nhóm lớp và gửi cho cô và Đó cũng là lần em nhớ nhất là chính là lần được cô mời đến nhà để học cùng con cô lúc đó chúng em thảo luận rất sôi nổi . Nhưng em nhưng em không thích học tiếng Anh nên dù có đi học thêm em vẫn chủ quan không quan tâm đến môn học này. Cho đến lúc bắt đầu thi em rất căng thẳng , nhưng em đã nghĩ về những nỗ lực của em trong lúc trước khi thi em Hằng Lấy lại tinh thần để đề thi một cách thoải mái .trong lục thi dù căng thẳng nhưng em vẫn có thể làm hết. Sau khi báo điểm, khi anh nhìn vào điểm của em một cảm giác đau đớn chưa bao giờ có ùa về . môn toán của em 9 đ ,môn tiếng việt 7,5 điểm ,môn anh 3,5 đ chỉ có một điểm đang là đỗ , em đã khóc rất nhiều . Lúc đó em chỉ biết hỏi tại sao?
cuối cùng bài học em rút ra là không nên chủ quan và chủ quan chỉ biết ôn lại 2 môn là bỏ bê 1 còn lại . Cuối cùng hậu quả nó sẽ đến