Hoàng Gia Hưng
Giới thiệu về bản thân
Nhà em có nuôi một con cún tên là Milu. Nó có bộ lông màu vàng óng và đôi tai hay vểnh lên nghe ngóng mọi tiếng động. Hằng ngày, Milu giúp em trông nhà và rất mừng rỡ quẫy đuôi mỗi khi em đi học về. Em coi nó như một người thân thiết trong gia đình.
chi tiết trong truyện " Bác sĩ ơi, hãy mỉm cuời " là: bức tranh nguệch ngoạc mà cậu bé mù tự tay vẽ để tặng cho bác sĩ. Vì đó là minh chứng cho sự cao đẹp cho tình yêu thương, lòng biết ơn và sự lạc quan dù chịu nhiều đau đớn về thể xác.
Ống chân của cậu như thế nào ?
Từ câu chuyện em rút được bài học là: giữ niềm tin và luôn mỉm cười vào những điều tốt đẹp, biết quan tâm và cảm xúc của người khác, biết ơn người đã giúp đỡ mình, có ý chí và nghị lực. Sự lạc quan và tình yêu trong cuộc sống sẽ giúp chúng ta chiến thắng được nỗi buồn.
Trong gia đình em, người em yêu quý nhất là bà nội của em. Bà em năm nay đã 71 tuổi, tuy đã nhiều tuổi nhưng bà vẫn khỏe mạnh và nhanh nhẹn lắm. Bà có dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt bà phúc hậu với những nếp nhăn, mái tóc bà bạc trắng. Em yêu nhất là ánh mắt của bà, một ánh mắt hiền từ che chở, như ngọn lửa sưởi ấm lòng em. Đôi tay bà quanh năm làm ruộng tuy thô ráp nhưng lại vô cùng ấm áp. Mỗi sáng thức dậy bà đều nấu cho em những bữa sáng rất ngon. Em luôn mong muốn bà có thật nhiều sức khỏe để sống thật lâu cùng với em, em sẽ cố gắng học tập thật giỏi để sau này báo hiếu cho bà.
câu 13: em thấy chiếc lá rất đáng khen vì nó chấp nhận phải rụng xuống.
câu 14: dấu câu trong câu " Chẳng lẽ mùa thu đã qua rồi sao " được dùng để kết thúc câu hỏi. Bố em là người như thế nào?
Năm 2024 em được đi chơi ở Biển. Ở biển có cát vàng, và sóng biển. Mới đầu em chỉ ở trên bờ, sau đó em mới dám xuống. Em xuống một tí rồi lên bờ. Em được đi nhặt vỏ sò quanh biển. Biển có rất nhiều sóng. Ở biển rất vui em, rất thích biển.
em thấy chim én rất tốt bụng và dũng cảm.