Trần Ngọc Hoa
Giới thiệu về bản thân
Bài văn miêu tả vẻ đẹp thanh bình, thơ mộng của cảnh làng quê Việt Nam vào một buổi chiều cuối thu. Qua những hình ảnh gần gũi như cánh đồng lúa, đàn bò, hồ nước, cò trắng, hương ổi chín, khói lam chiều…, tác giả thể hiện tình yêu tha thiết, niềm say mê và cảm xúc nhẹ nhàng, sâu lắng trước thiên nhiên quê hương trong mùa thu.
8:
Em thích hình ảnh “con đê vàng rực lên màu vàng tươi của đàn bò đủng đỉnh bước. Ngỡ đấy là một con đê vàng đang uốn lượn.”
Vì :
- Hình ảnh này rất đẹp và gợi cảm, thể hiện sự quan sát tinh tế và trí tưởng tượng phong phú của tác giả.
- Màu vàng của đàn bò hòa cùng màu của buổi chiều thu tạo nên một bức tranh đồng quê ấm áp, nên thơ.
- Cách so sánh “ngỡ đấy là một con đê vàng đang uốn lượn” làm cảnh vật sống động, như có linh hồn, khiến em cảm nhận rõ vẻ đẹp hiền hòa, yên bình của làng quê Việt Nam trong mùa thu.
7:
- Từ “chân” trong “chân đê” được dùng với nghĩa chuyển (nghĩa bóng).
- Nghĩa của “chân” ở đây là phần dưới cùng, phần thấp nhất của một vật — trong trường hợp này là phần dưới của con đê.
7.hai danh từ: Việt Nam, non cao
hai động từ:dựng, soi,
hat tính từ : đẹp, tuyệt vời
8.Bài thơ thể hiện tình yêu tha thiết, niềm tự hào sâu sắc của tác giả đối với vẻ đẹp thiên nhiên, con người và truyền thống lịch sử của quê hương, đất nước Việt Nam.
9:Từ bài thơ, em nhận thấy mình cần phải yêu quý, tự hào về quê hương, ra sức học tập, rèn luyện, giữ gìn và phát huy truyền thống tốt đẹp của dân tộc, góp phần xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu đẹp, văn minh
Trong tất cả những nơi em từng được đến, cảnh bình minh trên biển quê em là hình ảnh khiến em ấn tượng nhất. Mỗi khi hè về, em thường cùng bố mẹ ra biển sớm để ngắm mặt trời mọc – một khoảnh khắc vừa yên bình vừa rực rỡ.
Khi mặt trời chưa lên, bầu trời vẫn còn phủ một màu xanh thẫm, những đốm sao cuối cùng khẽ nhấp nháy rồi dần tan biến. Mặt biển khi ấy phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu những dải sáng mờ ảo nơi chân trời. Từng cơn gió mang theo vị mặn của biển khơi thổi nhẹ qua, khiến em thấy lòng mình thật khoan khoái.
Rồi mặt trời bắt đầu nhô lên, tròn và đỏ rực như một quả cầu lửa. Ánh sáng vàng óng lan tỏa khắp mặt nước, biến cả không gian như bừng tỉnh. Những con sóng nhỏ lấp lánh dưới nắng, đuổi nhau chạy vào bờ rồi lại rút ra xa. Từng đàn hải âu bay lượn, cất tiếng kêu vang hòa cùng tiếng sóng, tạo nên bản nhạc thiên nhiên rộn ràng. Xa xa, những con thuyền của ngư dân trở về sau một đêm đánh cá, mang theo niềm vui và hi vọng cho một ngày mới.
Ngắm nhìn cảnh bình minh trên biển, em cảm thấy lòng mình tràn đầy năng lượng và yêu cuộc sống hơn bao giờ hết. Cảnh đẹp ấy không chỉ khiến em ấn tượng mà còn để lại trong em một kỉ niệm khó quên về vẻ đẹp kì diệu của thiên nhiên.