PHẠM TIẾN TOÀN

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của PHẠM TIẾN TOÀN
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Nhân vật Tâm trong truyện ngắn "Cô hàng xén" của Thạch Lam là biểu tượng cho vẻ đẹp tần tảo và tâm hồn thuần hậu của người phụ nữ Việt Nam xưa. Qua đoạn trích, ta thấy hiện lên một cô Tâm đầy nghị lực nhưng cũng rất mực dịu dàng. Hình ảnh cô Tâm "bớt mệt hẳn đi" khi nhìn thấy những cảnh vật quen thuộc như cây đa, quán gạch hiện ra trong sương mù cho thấy sợi dây gắn bó sâu nặng của cô với quê hương. Dù đôi vai gánh nặng buổi chợ chiều làm thân hình nhỏ bé ấy mỏi mệt, nhưng chỉ cần chạm mặt hơi ấm làng xóm, mọi nhọc nhằn dường như tan biến. Tâm không chỉ đảm đang, tháo vát trong việc buôn bán để lo cho gia đình, mà còn sở hữu một thế giới nội tâm tinh tế, giàu lòng tự trọng. Cô trân trọng những giá trị tinh thần hơn vẻ bề ngoài, luôn giữ cho mình sự trong sạch và cốt cách cao quý dù cuộc sống còn nhiều lo toan, vất vả. Bằng ngòi bút nhân đạo và lối văn nhẹ nhàng, Thạch Lam đã xây dựng thành công hình ảnh người con gái thôn quê không chỉ đẹp ở sự chịu thương chịu khó mà còn đẹp ở vẻ đẹp tâm hồn lấp lánh giữa cuộc đời còn nhiều sương mù, gian khó.Trong hành trình trưởng thành đầy biến động, nếu có một hành trang quý giá nhất mà mỗi người trẻ cần mang theo, đó chắc chắn không phải là tiền bạc hay địa vị, mà chính là niềm tin vào bản thân. Giữa một thế giới phẳng với vô vàn cơ hội và cũng không ít áp lực, niềm tin vào chính mình đã trở thành "kim chỉ nam" giúp thế hệ trẻ định vị giá trị và khẳng định bản sắc cá nhân. Niềm tin vào bản thân, hay sự tự tin, không đơn thuần là cảm giác hài lòng về vẻ ngoài hay tài năng sẵn có. Đó là một thái độ sống tích cực, dựa trên sự thấu hiểu sâu sắc về năng lực, sở trường và cả những khiếm khuyết của chính mình. Người có niềm tin vào bản thân là người dám đặt ra mục tiêu và kiên trì theo đuổi, dù biết con đường phía trước đầy rẫy chông gai. Nhìn vào giới trẻ hiện nay, chúng ta thấy một diện mạo đầy khởi sắc của niềm tin. Khác với thế hệ đi trước thường ưu tiên sự ổn định, người trẻ ngày nay dám bứt phá khỏi "vùng an toàn". Chúng ta thấy những bạn trẻ gen Z khởi nghiệp khi còn ngồi trên ghế nhà trường, những nghệ sĩ độc lập kiên trì với dòng nhạc kén người nghe, hay những tình nguyện viên trẻ tuổi dám dấn thân vào những vùng khó khăn. Họ tin rằng mình có thể thay đổi thế giới, hoặc ít nhất là thay đổi cuộc đời mình theo cách mình muốn. Chính niềm tin ấy là nguồn năng lượng khổng lồ, biến những ý tưởng "điên rồ" trên giấy thành những dự án có sức tác động thực tế. Ý nghĩa của niềm tin vào bản thân còn nằm ở sức mạnh chữa lành và vực dậy sau thất bại. Trong thời đại mà mạng xã hội dễ khiến con người rơi vào cái bẫy so sánh "peer pressure" (áp lực đồng trang lứa), niềm tin giúp người trẻ giữ vững lập trường. Khi đứng trước một cánh cửa đóng lại, người tự tin sẽ không dành thời gian để oán trách số phận, họ sẽ tin rằng mình đủ khả năng để tìm thấy một lối đi khác hoặc tự tạo ra một cánh cửa mới cho chính mình. Tuy nhiên, cần phân định rạch ròi giữa niềm tin bản thân và sự tự phụ thái quá. Tự tin phải đi đôi với khiêm tốn và không ngừng học hỏi. Nếu niềm tin không dựa trên thực lực mà chỉ là sự ảo tưởng về sức mạnh cá nhân, nó sẽ biến thành sự kiêu ngạo, dẫn đến những quyết định sai lầm. Ngược lại, sự tự ti – kẻ thù của niềm tin – cũng là một rào cản lớn khiến nhiều bạn trẻ đánh mất cơ hội quý giá chỉ vì câu hỏi: "Liệu mình có làm được không?". Tóm lại, niềm tin vào bản thân không phải là một món quà bẩm sinh, mà là một "cơ bắp" cần được rèn luyện mỗi ngày thông qua trải nghiệm và kiến thức. Mỗi người trẻ hãy như một cái cây, bén rễ thật sâu vào lòng đất của sự hiểu biết để vươn cành thật cao giữa bầu trời của khát vọng. Đừng để tiếng ồn của những ý kiến bên ngoài lấn át tiếng nói bên trong bạn. Hãy tin vào chính mình, bởi nếu bạn không tin vào khả năng của mình, liệu có ai khác dám đặt niềm tin vào bạn?


Câu 1.

Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm

(vì thể hiện tình cảm yêu thương, xót xa của người con đối với mẹ)

Câu 2.

Hình ảnh đời mẹ được so sánh với:

Bến vắng bên sông

Con thuyền tránh gió

Cây tự quên mình trong quả

Trời xanh nhẫn nại sau mây

Con đường nhỏ dẫn về tổ ấm

Ý nghĩa: làm nổi bật sự hi sinh thầm lặng, bền bỉ, bao dung của mẹ.

Câu 3.

Câu: “Quả chín rồi ai dễ nhớ ơn cây”

Biện pháp tu từ: Ẩn dụ

Tác dụng:

“Quả” là chỉ con cái

“Cây” là chỉ người mẹ

Nhấn mạnh thực tế: khi trưởng thành, nhiều người dễ quên công ơn sinh thành gợi nhắc đạo lí biết ơn mẹ.

Câu 4.

Hai câu:

“Con muốn có lời gì đằm thắm

Ru tuổi già của mẹ tháng năm này.”

Nội dung:

Thể hiện mong muốn của người con: được yêu thương, chăm sóc, an ủi mẹ khi mẹ đã già.

Bộc lộ tình cảm hiếu thảo, biết ơn sâu sắc.

Câu 5.Bài học:

Phải biết yêu thương, trân trọng mẹ

Biết ơn sự hi sinh thầm lặng của mẹ

Quan tâm, chăm sóc mẹ khi còn có thể

Sống có hiếu, đừng vô tâm khi trưởng thành

Gọi S0 là quãng đường viên đá đi được kể từ khi thả rơi đến khi chạm đất: \(S0=\frac12.g.t^2\) (1)

Gọi S1 là quãng đường viên đã đi được trước khi chạm đất 1s là : \(S1=\frac12.g.\left(t-1\right)^2\) (2)

Từ (1) và (2) => quãng đường viên đá đi đươc trong giây cuối trước khi chạm đất là:

\(\Delta S=S0-S1=\frac12.g.t^2-\frac12.g.\left(t-1\right)^2\)

Theo bài cho quãng đường đi được trong giây cuối cùng trước khi chạm đất là 14,7m

=> thay số ta được \(14,7=\frac12.9,8.t^2-\frac12.9,8.\left(t-1\right)^2\)

=> t= 2(s)

Vậy thời gian rơi tự do của viên đá là 2 giây


Gọi S0 là quãng đường viên đá đi được kể từ khi thả rơi đến khi chạm đất: \(S0=\frac12.g.t^2\) (1)

Gọi S1 là quãng đường viên đã đi được trước khi chạm đất 1s là : \(S1=\frac12.g.\left(t-1\right)^2\) (2)

Từ (1) và (2) => quãng đường viên đá đi đươc trong giây cuối trước khi chạm đất là:

\(\Delta S=S0-S1=\frac12.g.t^2-\frac12.g.\left(t-1\right)^2\)

Theo bài cho quãng đường đi được trong giây cuối cùng trước khi chạm đất là 14,7m

=> thay số ta được \(14,7=\frac12.9,8.t^2-\frac12.9,8.\left(t-1\right)^2\)

=> t= 2(s)

Vậy thời gian rơi tự do của viên đá là 2 giây


Gọi S0 là quãng đường viên đá đi được kể từ khi thả rơi đến khi chạm đất: \(S0=\frac12.g.t^2\) (1)

Gọi S1 là quãng đường viên đã đi được trước khi chạm đất 1s là : \(S1=\frac12.g.\left(t-1\right)^2\) (2)

Từ (1) và (2) => quãng đường viên đá đi đươc trong giây cuối trước khi chạm đất là:

\(\Delta S=S0-S1=\frac12.g.t^2-\frac12.g.\left(t-1\right)^2\)

Theo bài cho quãng đường đi được trong giây cuối cùng trước khi chạm đất là 14,7m

=> thay số ta được \(14,7=\frac12.9,8.t^2-\frac12.9,8.\left(t-1\right)^2\)

=> t= 2(s)

Vậy thời gian rơi tự do của viên đá là 2 giây