Chu Thị Ngọc Ánh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Chu Thị Ngọc Ánh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

    Trong suốt những năm tháng học tiểu học, có lẽ kỷ niệm về lần đầu tiên tôi được đứng trên sân khấu vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí tôi. Đó là vào năm tôi học lớp Ba, khi trường tổ chức một buổi biểu diễn văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11.

Tôi được chọn vào đội múa của cả lớp, và chúng tôi sẽ biểu diễn một bài múa tập thể với những động tác uyển chuyển, nhẹ nhàng. Suốt một tháng trời, chúng tôi miệt mài tập luyện dưới sự hướng dẫn tận tình của cô giáo chủ nhiệm.Những buổi tập luyện diễn ra trong tiếng nhạc rộn rã, tiếng cười nói vui vẻ của chúng tôi. Dù có những lúc mệt mỏi, chán nản, nhưng ai cũng cố gắng hết mình để hoàn thành tốt vai diễn của mình.Ngày biểu diễn cuối cùng cũng đến. Cả trường náo nức trong không khí hân hoan. Tôi hồi hộp đến nỗi tim đập thình thịch trong lồng ngực. Khi đến lượt lớp tôi lên sân khấu, tôi cảm thấy như cả thế giới thu nhỏ lại, chỉ còn ánh đèn sân khấu chói lòa và tiếng nhạc vang vọng. Tôi cố gắng tập trung vào từng động tác, từng bước nhảy, cố gắng thể hiện hết mình.Mặc dù có một vài lỗi nhỏ, nhưng tôi vẫn cảm thấy rất vui và tự hào. Khi bài múa kết thúc, cả sân trường vỗ tay rào rào. Tôi nhìn thấy nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt của cô giáo và các bạn. Lúc đó, tôi cảm thấy như mình đã chiến thắng chính bản thân mình. Buổi biểu diễn đó không chỉ là một kỷ niệm đẹp trong tuổi thơ của tôi, mà còn là một bài học quý giá. Tôi học được sự tự tin, tinh thần đồng đội và ý chí vượt qua khó khăn. Nó đã giúp tôi nhận ra rằng, chỉ cần cố gắng hết mình, chúng ta có thể làm được những điều tưởng chừng như không thể. Đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn cảm thấy lòng mình rộn ràng niềm vui và tự hào về "sân khấu đầu đời" ấy.

Câu 1: ngôi kể thứ 3

Câu 2: theo câu chuyện không biết ai là người trồngtrồng cây hoàng lan

Câu 3: biện pháp nhân hóa:"cây lan đã khóc ". Tác dụng làm tăngtăng sức gợi hình, gợi cảm, làm cho câu vănvăn sống động , thể hiện sự tươi mới

Câu 4: Hà run vì xúc động, hiểu được tình cảm gia đình . Hà nhìn lên bàn thờ và tưởng nhớ

Câu 5: Trong câu chuyện" Hương hoa hoàng lan" của tác giả Nguyễn phan khêu, được nhà xuất bản kim đồng . Em đã suy nghĩ gia đình là tổ ấm, nơi có tìnhình yêu thương và kỷ niệm. Gia đình đã giúp cho em trưởng thành và định hướng cho tương lai sau này. Gia đình là nền tảng vững chắc cho cuộc sống sau này