Nguyễn Thanh Trúc

Giới thiệu về bản thân

Xin chào! Mik tên là Nguyễn Thanh Trúc ,2k14, học trường THCS Kinh Bắc.
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

bn lần sau hãy nói kỹ hơn nha

Có một kỉ niệm buồn mà mỗi khi nhớ lại, em vẫn cảm thấy tim mình thắt lại. Đó là lần em để lạc mất chú mèo nhỏ tên Miu – người bạn thân thiết mà em đã nuôi suốt hơn một năm. Dù thời gian đã trôi qua khá lâu, hình ảnh Miu với bộ lông trắng mềm và đôi mắt tròn xoe vẫn hiện lên trong tâm trí em, vừa thân quen vừa xa xôi.

Hôm ấy là một buổi chiều cuối tuần. Sau khi làm xong bài tập, em mang Miu xuống sân chung cư để chơi như mọi ngày. Miu rất ngoan, chỉ quanh quẩn bên em, thỉnh thoảng chạy đuổi theo chiếc lá khô bị gió cuốn đi. Nhưng hôm đó, khi một tiếng động lớn vang lên từ dãy nhà bên cạnh, Miu giật mình và phóng chạy về hướng cổng khu dân cư. Em hốt hoảng đuổi theo, nhưng chỉ một lát sau đã mất dấu.

Em chạy khắp nơi tìm, gọi tên Miu đến khản cả giọng. Em hỏi bác bảo vệ, hỏi cả những cô chú bán hàng gần đó, nhưng ai cũng lắc đầu. Càng tìm, em càng hoảng sợ. Trời dần tối, những con đường dưới sân chỉ còn lại ánh đèn vàng hắt xuống, nhưng Miu vẫn bặt vô âm tín. Em cảm giác như có một tảng đá nặng đang đè lên ngực mình.

Khi phải quay về nhà, mắt em đã cay xè. Mẹ thấy em vừa run vừa buồn bã liền ôm em vào lòng, nhẹ nhàng nói rằng ngày mai cả nhà sẽ cùng tìm tiếp. Đêm hôm đó, em gần như không ngủ được. Mỗi lần nhắm mắt, hình ảnh Miu nép vào chân em, khẽ kêu “meo” như muốn được vuốt ve lại hiện lên. Nghĩ đến việc nó có thể đang sợ hãi ở đâu đó, em chỉ biết khóc.

Sáng hôm sau, em dậy rất sớm để tiếp tục đi tìm. Em dán giấy thông báo, đăng lên nhóm dân cư, đi từng ngõ nhỏ gọi tên Miu. Nhưng suốt nhiều ngày liền, tất cả vẫn vô vọng. Dần dần, em buộc phải chấp nhận rằng Miu có thể đã được ai đó nhặt về hoặc đã đi lạc quá xa để quay lại. Sự thật ấy khiến em buồn đến mức chẳng muốn chơi đùa hay ăn uống gì trong một thời gian dài.

Miu mất đi để lại trong em một khoảng trống lớn, nhưng trải nghiệm ấy cũng dạy em biết trân trọng hơn những điều nhỏ bé bên cạnh mình. Em hiểu rằng đôi khi những khoảnh khắc tưởng như bình thường lại có thể trở thành kỉ niệm quý giá nhất. Nhờ kỉ niệm buồn đó, em trưởng thành hơn, biết quan tâm, gìn giữ và không coi nhẹ bất kỳ sự gắn bó nào.

Đến bây giờ, mỗi khi đi qua sân chung cư vào buổi chiều, em vẫn bất giác nhìn quanh, hy vọng một ngày nào đó sẽ lại thấy bóng dáng nhỏ bé lũi vào lòng mình. Dù biết điều ấy khó thành sự thật, em vẫn giữ cho mình một góc ký ức dịu dàng về Miu – người bạn nhỏ đã mang đến cho em nhiều niềm vui và cũng để lại một nỗi buồn khó quên.