Nguyễn Thanh Trúc
Giới thiệu về bản thân
Tuổi thơ cắp sách đến trường luôn gắn liền với biết bao kỷ niệm vui buồn, nhưng có lẽ trải nghiệm đáng nhớ nhất đối với em là lần đầu tiên được tham gia hội thi "Vẽ tranh cấp trường" vào năm học lớp Ba. Kỷ niệm ấy không chỉ mang lại niềm vui chiến thắng mà còn dạy em một bài học quý giá về sự tự tin và nỗ lực.
Hôm ấy, sân trường rực rỡ cờ hoa, học sinh trong trường ai nấy đều hào hứng với các hoạt động. Em được cô giáo chủ nhiệm chọn vào đội thi vẽ tranh. Vốn nhút nhát và chưa từng tham gia cuộc thi nào, em vừa lo lắng vừa hồi hộp. Đề tài của cuộc thi là "Ước mơ của em". Nhìn bạn bè xung quanh ai cũng thoăn thoắt vẽ những bức tranh đầy màu sắc và sáng tạo, em càng thêm rụt rè. Cây bút chì trên tay em cứ ngập ngừng mãi. Bỗng, cô giáo đi ngang qua, khẽ chạm vào vai em và mỉm cười khích lệ: "Hãy vẽ những gì con nghĩ, đừng sợ sai nhé!". Lời động viên ấm áp của cô như tiếp thêm sức mạnh cho em. Em hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại và nghĩ về ước mơ của mình. Em mơ ước trở thành một cô giáo dạy nhạc, mang tiếng đàn, lời ca đến cho mọi người. Thế là em bắt đầu vẽ. Em vẽ một lớp học với các bạn nhỏ đang say sưa hát, có em ngồi đánh đàn piano, có em cầm micro. Em dùng những màu sắc tươi sáng nhất: vàng, đỏ, xanh da trời... để tô điểm cho bức tranh, thể hiện sự vui tươi, hồn nhiên của tuổi học trò. Càng vẽ, em càng thấy hứng thú và quên đi sự lo lắng ban đầu. Khi tiếng trống báo hiệu hết giờ vang lên, em hoàn thành bức tranh của mình. Dù không quá xuất sắc như nhiều bạn khác, nhưng đó là tất cả tâm huyết và ước mơ chân thành của em. Thật bất ngờ, em đã giành được giải Ba của cuộc thi! Em vỡ oà trong niềm vui sướng, không chỉ vì giải thưởng mà vì đã chiến thắng sự tự ti của bản thân. Trải nghiệm lần đó đã trở thành một kỷ niệm đẹp mãi trong tâm trí em. Nó dạy em rằng, điều quan trọng không phải là kết quả cuối cùng mà là sự dũng cảm theo đuổi đam mê và không ngừng cố gắng. Đó là bài học quý giá em mang theo suốt chặng đường học tập và trưởng thành sau này. Quãng đời học sinh tiểu học luôn chứa đựng biết bao kỉ niệm vui buồn. Trong số đó, có một trải nghiệm mà em nhớ mãi không quên, đó là lần đầu tiên em được tham gia cắm trại và biểu diễn văn nghệ chào mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11. Kỉ niệm đó diễn ra vào năm em học lớp Năm. Trường em tổ chức một buổi cắm trại nhỏ trong khuôn viên sân trường vào buổi chiều, sau đó là đêm văn nghệ. Cả lớp em ai nấy đều hào hứng, cùng nhau dựng lều, trang trí trại với cờ hoa rực rỡ. Chúng em còn chuẩn bị một tiết mục múa đặc sắc để biểu diễn. Em được cô giáo chọn làm người múa chính, vừa hồi hộp vừa tự hào. Khi màn đêm buông xuống, buổi văn nghệ bắt đầu trong ánh đèn lấp lánh. Tiết mục của lớp em là thứ năm. Em bước ra sân khấu với trái tim đập thình thịch. Ban đầu, em hơi run và lúng túng, nhưng khi thấy ánh mắt trìu mến của cô giáo chủ nhiệm và tiếng cổ vũ nhiệt tình của các bạn, em như được tiếp thêm sức mạnh. Em thả mình vào điệu múa uyển chuyển, mềm mại theo điệu nhạc. Tiết mục kết thúc bằng tràng vỗ tay vang dội. Cô giáo nở nụ cười thật tươi và giơ ngón tay cái khen ngợi. Khoảnh khắc đó, em cảm thấy vô cùng hạnh phúc và tự tin. Em hiểu rằng chỉ cần cố gắng hết mình và có sự ủng hộ của mọi người, em có thể làm được mọi thứ.
Trải nghiệm đáng nhớ này không chỉ mang lại cho em niềm vui chiến thắng bản thân mà còn dạy em về tình bạn, tình thầy trò và sự đoàn kết. Mái trường tiểu học đã cho em những bài học đầu đời quý giá và những kỉ niệm mãi khắc sâu trong tâm trí.
- Câu văn: Chỉ mấy ngày sau, cả cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà.
- Biện pháp tu từ nhân hoá:
- Sử dụng hành động của con người "khoác" (khoác áo) để nói về cây hoàng lan.
- Tác dụng:
- Làm cho hình ảnh cây hoàng lan trở nên sống động, gần gũi và có hồn hơn.
- Giúp người đọc dễ dàng hình dung sự thay đổi nhanh chóng của cây khi mùa xuân đến (từ cành khô cằn sang màu xanh nõn nà), thể hiện sức sống mãnh liệt của thiên nhiên.
- “Run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà”: Hà cảm nhận được sự thiêng liêng, trân trọng của bà đối với kỷ vật của ông. Những cánh hoa héo quắt queo không chỉ là vật vô tri, mà là minh chứng cho tình yêu, nỗi nhớ da diết của ông dành cho gia đình, quê hương trong những năm tháng chiến tranh gian khổ.
- “Ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ”: Hà nhìn lên ban thờ để thể hiện sự kính trọng, biết ơn đối với ông. Cô bé nhận ra rằng cây hoàng lan và mảnh vườn không chỉ là tài sản vật chất, mà còn là nơi lưu giữ những kỷ niệm, tình cảm thiêng liêng của cả gia đình, kết nối quá khứ và hiện tại.
Trong cuộc đời mỗi người, những trải nghiệm buồn dù không mong muốn nhưng thường để lại những bài học sâu sắc và có ý nghĩa lớn đối với sự trưởng thành của bản thân. Đối với tôi, kỉ niệm buồn về việc mất đi chú chó nhỏ tên Cún đã giúp tôi hiểu được giá trị của tình thương và trách nhiệm.
Cún là món quà sinh nhật bố tặng tôi khi tôi lên 8 tuổi. Đó là một chú chó lông trắng muốt, đôi mắt tròn xoe lanh lợi và chiếc đuôi lúc nào cũng ngoe nguẩy. Tôi yêu Cún lắm, coi nó như một người bạn thân thiết. Tôi dành hàng giờ chơi đùa, vuốt ve và tâm sự với Cún mọi chuyện vui buồn. Cún cũng rất quấn chủ, luôn lẽo đẽo theo tôi khắp nhà, đôi khi nằm gác cằm lên chân tôi khi tôi ngồi học bài. Thế nhưng, chính vì quá ỷ lại vào sự chăm sóc của bố mẹ, tôi đã không học cách chịu trách nhiệm với người bạn nhỏ của mình. Một buổi chiều, tôi mải chơi đá bóng với các bạn ngoài công viên mà quên mất giờ về cho Cún ăn. Khi trở về nhà, tôi thấy Cún nằm im lìm một góc, không còn vẻ lanh lợi thường ngày. Bố mẹ đưa Cún đi bác sĩ thú y nhưng đã quá muộn. Bác sĩ cho biết Cún bị ngộ độc thức ăn do ăn phải thứ gì đó không an toàn trong lúc tôi vắng nhà, và vì không được phát hiện kịp thời nên không qua khỏi. Sự ra đi của Cún khiến tôi vô cùng đau đớn và hối hận. Tôi đã khóc rất nhiều. Lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự mất mát to lớn và hiểu rằng sự vô tâm, thiếu trách nhiệm của mình đã gây ra hậu quả nghiêm trọng đến nhường nào. Tôi ước có thể quay ngược thời gian để sửa chữa sai lầm, để chăm sóc Cún tốt hơn.
Trải nghiệm buồn đó là một bài học đắt giá. Nó dạy tôi rằng tình yêu thương không chỉ là những lời nói hay cử chỉ vuốt ve, mà quan trọng hơn cả là hành động và trách nhiệm. Tôi học được cách quan tâm đến cảm xúc và nhu cầu của những người xung quanh, không chỉ riêng vật nuôi. Sau này, trong mọi việc từ học tập đến công việc nhà, tôi đều cố gắng hoàn thành một cách có trách nhiệm, không để sự lơ đễnh, vô tâm lặp lại. Mất Cún là một kỉ niệm buồn, nhưng nó đã giúp tôi trưởng thành hơn, biết trân trọng những gì mình đang có và sống có trách nhiệm hơn. Tôi biết ơn bài học đó, dù nó đến trong hoàn cảnh đau lòng.
- Trải qua "mùa hè nắng lửa, mưa dông" với những cơn "nắng làm bỏng rát cả làn da và mái tóc của mẹ".
- Khi thu về, phải chịu đựng "gió lạnh buốt bắt đầu thổi ù ù qua khu rừng", "gió vặn vẹo những cánh tay dẻo dai của mẹ".
- Được bao bọc trong "lớp áo gai xù" và nép vào tay mẹ Dẻ Gai để chống chọi với thời tiết.
- Xù xì:
- Nghĩa: Mô tả bề mặt của vật không bằng phẳng, thô ráp, có nhiều gai hoặc mấu nhọn, sần sùi. (Ví dụ: "những trái dẻ xù xì gai góc", "tấm áo gai xù").
- Lồng lộng:
- Nghĩa: Mô tả không gian rộng lớn, trống trải và gió thổi mạnh, không bị che chắn. (Ví dụ: "cả bầu trời mây gió lồng lộng ào ạt trôi trên đầu mẹ").
- Được nhân hóa: Nhân vật hạt dẻ gai có suy nghĩ, cảm xúc, tâm lí và hành động giống như con người (biết sợ hãi, lo lắng, muốn nép vào mẹ, biết vâng lời, cảm nhận được tình yêu thương, biết mơ ước).
- Mang đặc tính loài vật/thực vật: Mặc dù được nhân hóa, nhân vật vẫn giữ những đặc tính sinh học của hạt dẻ gai (lớn lên từ nụ hoa có tua gai, nằm trong lớp áo gai, khô đi khi thu về, nứt bung ra, bay theo gió và rơi xuống đất để nảy mầm).
- Sự trưởng thành đòi hỏi phải có sự dũng cảm
- Tình mẫu tử thiêng liêng và ý nghĩa của sự hy sinh
- Phải biết đón nhận cuộc sống mới
trả lời Ngố ngây ngô
- Speaking is easier than listening. (Correct)
- Explanation: "More difficult" is the opposite of "easier".
- My mother is not as old as my father. (Correct)
- Explanation: "Older than" can be reversed with "not as old as" + the opposite subject. Another option is "My mother is younger than my father."
- My mother doesn't cook as well as her mother. (Correct)
- Explanation: "Cooks better than" can be inverted with "doesn't cook as well as".
- Nga drives faster than Hoa. (Correct)
- Explanation: "More slowly" is the opposite of "faster".
- Because it is raining outside, the children have class indoors. (Correct)
- Explanation: This simply rephrases the sentence to start with "Because," which functions as the reason for the second part of the sentence.
- Children are interested in having a recess after each class. (Correct)
- Explanation: The phrase "enjoy having" is equivalent to "are interested in having."
- My mother works in a very large restaurant.
- Explanation: "It is very large" is a separate sentence describing the restaurant. Combining them into one sentence makes the writing smoother. Using "where is very large" is incorrect grammar. You can also say: "My mother works in a restaurant which is very large."
- This house is the oldest in the street. (Correct)
- Explanation: This is the superlative form. "No house is older than" means this house is the most old.
- Your room is bigger than mine. (Correct)
- Explanation: "Small than" is the opposite of "bigger than". You can also say "Your room is bigger than my room".
- This boy learns at the same school as that girl.
- Explanation: "Does, too" implies they do the same thing (learn at the same school)
Speaking is easier than Listening.
My mother is younger than my father. / My mother is not as old as my father.
My mother doesn't cook as well as her mother.
Nga drives faster than Hoa.
Because it is raining outside, the children have class indoors.
Children are interested in having a recess after each class.
My mother works in a very large restaurant.
This house is the oldest in the street.
Your room is bigger than my room.
This boy learns at the same school as that girl.
- Your mother is taller than my mother.
- My mother is shorter than your mother.
- My mother is not as tall as your mother.
- Your mother is a little taller than my mother.
- There is only a 5-centimeter difference in height between our mothers.
- In comparison to your mother, my mother is shorter.
- The heights of our mothers are very similar, with yours being just slightly taller.
- Thể loại: Truyện ngụ ngôn.
- Phương thức biểu đạt chính: Tự sự.
- Ngôi kể: Ngôi thứ ba.
- Tác dụng:
- Giúp người kể kể lại câu chuyện một cách khách quan, toàn diện và linh hoạt.
- Người kể có thể tường thuật lại mọi sự việc, hành động, lời nói và cả suy nghĩ của tất cả các nhân vật trong truyện.
Chi tiết thể hiện sự sợ hãi, thụ động của nhân vật dê là:
- "Dê giọng nhỏ nhẻ: “Con sói kia hung dữ lắm. Chúng ta chi bằng giả vờ không nhìn thấy, cứ để nó trộm. Nếu mình vào nói có khi bị nó ăn thịt mất”."
Hành động của thỏ thể hiện các đức tính đáng khen:
- Thông minh, nhanh trí: Thay vì đối đầu trực tiếp, thỏ đã chọn cách xử lý an toàn và hiệu quả hơn là chạy đi báo cảnh sát.
- Dũng cảm: Thỏ không ngần ngại hành động khi thấy việc xấu, dù biết nguy hiểm.
- Tình bạn, trách nhiệm: Thỏ hành động không chỉ vì bản thân mà còn để cứu bạn mình (khỉ) và trừng phạt kẻ xấu (sói).
- Biện pháp tu từ: Nhân hóa.
- Ví dụ:
- "thỏ, khỉ và dê rủ nhau lên núi chơi"
- "con sói già đang lẻn vào nhà gà"
- "Dê giọng nhỏ nhẻ"
- Tác dụng:
- Khiến cho các con vật trong câu chuyện trở nên sống động, gần gũi và có đặc điểm, tính cách giống con người.
- Truyện trở nên hấp dẫn, sinh động và dễ đi vào lòng người đọc, đặc biệt là trẻ em.
- Giúp người đọc dễ dàng nhận biết tính cách của từng nhân vật để rút ra bài học.
Từ câu chuyện, em rút ra bài học về cách ứng xử khi gặp việc xấu trong cuộc sống. Chúng ta cần có lòng dũng cảm, không thể thờ ơ, bàng quan trước cái xấu. Tuy nhiên, lòng dũng cảm phải đi đôi với sự thông minh và sáng suốt. Thay vì trực tiếp đối đầu với kẻ mạnh, chúng ta nên tìm cách giải quyết vấn đề một cách an toàn và hiệu quả hơn. Hành động của thỏ là một minh chứng rõ ràng nhất cho điều đó. Cần phải biết tận dụng các nguồn lực, sức mạnh cộng đồng để bảo vệ lẽ phải, trừng trị cái ác một cách triệt để. Mỗi người cần rèn luyện cho mình sự bình tĩnh và khả năng phân tích tình huống để đưa ra quyết định đúng đắn, tránh những hậu quả đáng tiếc. II. TẬP LÀM VĂN (4,0 điểm) Dàn ý kể lại trải nghiệm 1. Mở bài:
- Giới thiệu bối cảnh câu chuyện Con thỏ trắng thông minh và bài học rút ra từ đó.
- Dẫn dắt đến một trải nghiệm cá nhân mà bản thân đã biết cách ứng xử thông minh, dũng cảm.
- Giới thiệu sơ lược về tình huống và cảm xúc ban đầu của bản thân.
- Hoàn cảnh: Kể lại bối cảnh, thời gian và địa điểm diễn ra câu chuyện của mình. Ví dụ: một buổi chiều tan học, trên đường đi học về, chứng kiến một sự việc không hay.
- Sự việc:
- Trình bày diễn biến câu chuyện: Bắt đầu từ lúc phát hiện sự việc (ví dụ: một người móc túi, một vụ bắt nạt, một vụ va chạm giao thông,...).
- Nêu cảm xúc ban đầu: hoảng sợ, bối rối, lưỡng lự.
- Suy nghĩ và quyết định: nhớ lại bài học từ câu chuyện, nhận ra cần phải hành động nhưng không nên đối đầu trực tiếp.
- Hành động thông minh, dũng cảm:
- Kể chi tiết cách ứng xử: thay vì xông lên, bạn đã chọn cách giải quyết an toàn hơn (ví dụ: chạy đến báo người lớn, báo công an, bí mật ghi hình lại sự việc...).
- Nêu kết quả hành động: Kẻ xấu bị xử lý, người bị hại được giúp đỡ, bản thân an toàn.
- Cảm xúc sau khi hành động: Cảm thấy tự hào, nhẹ nhõm, và nhận ra giá trị của sự thông minh và dũng cảm.
- Khẳng định lại bài học rút ra từ trải nghiệm của bản thân.
- Nêu cảm nhận về ý nghĩa của việc hành động đúng đắn khi gặp việc xấu.
- Khẳng định sẽ tiếp tục rèn luyện sự thông minh, dũng cảm trong cuộc sống.
- Mở bài trực tiếp: "Trong các truyện cổ tích Việt Nam, em yêu thích nhất là truyện 'Cây khế' vì những bài học ý nghĩa mà nó mang lại."
- Mở bài gián tiếp: "Trong kho tàng truyện cổ dân gian Việt Nam, có một câu chuyện luôn in sâu trong tâm trí em về lòng tham và sự nhân hậu. Đó là câu chuyện 'Cây khế'."
- Giới thiệu hoàn cảnh:
- Cha mẹ mất, anh em chia tài sản. Người anh tham lam chiếm hết gia tài, chỉ cho người em một cây khế già.
- Người em tuy nghèo nhưng vẫn chăm chỉ, hiền lành.
- Diễn biến chính:
- Sự kiện 1: Chim thần đến ăn khế, hứa trả ơn bằng vàng.
- Người em than thở, chim thần dặn may túi ba gang.
- Chim thần chở người em bay ra đảo lấy vàng và mang về giàu có.
- Sự kiện 2: Người anh biết chuyện, đổi gia tài lấy cây khế.
- Người anh làm theo lời chim dặn nhưng lại may túi quá to và lấy quá nhiều vàng.
- Trên đường về, túi quá nặng khiến chim không bay được và rơi xuống biển.
- Kết bài không mở rộng: "Câu chuyện kết thúc với hậu quả đáng buồn của người anh tham lam. Qua đó, ta thấy được sự trừng phạt thích đáng cho lòng tham và phần thưởng xứng đáng cho lòng tốt."
- Kết bài mở rộng: "Câu chuyện 'Cây khế' đã dạy em bài học về sự công bằng và giá trị của lòng nhân hậu. Trong cuộc sống, chúng ta không nên tham lam, tích trữ quá nhiều thứ cho riêng mình, mà hãy chia sẻ với mọi người xung quanh để nhận lại được những điều tốt đẹp hơn.
ôkê nhe