Nguyễn Tiên Phước
Giới thiệu về bản thân
Ai hỏi mà nói
Trả lời: Văn bản trên thuộc thể loại truyện đồng thoại.
Trả lời: Những hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh thiên nhiên đầy biến động, chịu ảnh hưởng của mùa xuân, mùa hè, mùa thu và mùa đông. Chúng trải qua những cơn mưa, nắng gắt, và gió lạnh, nhưng vẫn được mẹ bảo vệ và nuôi dưỡng trong lớp áo gai ấm áp.
Trả lời:
- "xù xì": Từ này mô tả bề mặt của trái dẻ, có nghĩa là không bằng phẳng, có nhiều gồ ghề, thể hiện sự thô ráp và tự nhiên của trái dẻ.
- "ấm áp": Từ này diễn tả cảm giác dễ chịu, ấm cúng, thường liên quan đến sự bảo vệ và an toàn, thể hiện tình cảm mẹ con và sự che chở của mẹ dành cho hạt dẻ.
Trả lời: Nhân vật “tôi” thể hiện đặc điểm của một nhân vật non nớt, yếu đuối, cần sự bảo vệ của mẹ. Đồng thời, nhân vật cũng có sự phát triển, thể hiện sự trưởng thành và dũng cảm khi quyết định rời khỏi vòng tay mẹ để đón nhận cuộc sống mới.
Trả lời: Bài học rút ra từ văn bản là sự dũng cảm và kiên cường trong cuộc sống. Dù có những khó khăn và thử thách, chúng ta cần phải mạnh mẽ đối mặt và chấp nhận những thay đổi, đồng thời luôn nhớ về nguồn cội và tình yêu thương từ gia đình.
Chắc hẳn ai khi học dưới mái trường cấp 1 thân yêu đều có cho mình những kỉ niệm đáng nhớ và em cũng như vậy. Kí ức tươi đẹp cùng người bạn thân An luôn ghi dấu trong trái tim em.
Ngày hôm đó, cô giáo thông báo về việc nhà trường có kế hoạch tổ chức buổi dã ngoại để nâng cao khả năng thực hành và vận dụng kiến thức vào đời sống cho học sinh. Cả lớp ai cũng hân hoan, háo hức. Địa điểm mà chúng em đi đến là Lăng Bác, Hà Nội. Em và An đã cùng nhau lên rất nhiều ý tưởng cho chuyến đi ngày hôm đó. Trước hôm khởi hành, em xin phép bố mẹ sang nhà bạn ngủ để sáng mai đi sớm và được bố mẹ đồng ý. Tối hôm đó, em và bạn đi siêu thị mua đồ. Chúng em mua rất nhiều đồ ăn như bim bim, kẹo mút, kẹo dẻo, bánh mì, xúc xích, phô mai,... Thời gian mua sắm kết thúc vào lúc 9 giờ 30 phút. Chúng em thay quần áo, vệ sinh cá nhân rồi nhanh chóng lên giường ngủ. Bọn em kể cho nhau nghe mọi thứ, thậm chí cười khúc khích khiến bố mẹ phải nhắc nhở mấy lần. Sau một hồi trò chuyện, em và bạn dần đi vào giấc ngủ. Đúng 5 giờ sáng, tiếng chuông đồng hồ reo vang. Nhìn vẻ mặt ngái ngủ của nhau, chúng em đều bật cười sảng khoái. Cuối cùng, hai đứa có mặt ở trường lúc 6 giờ. Dưới sự hướng dẫn của cô chủ nhiệm, chúng em di chuyển lên xe và ngồi cạnh nhau. Bạn chỉ cho em rất nhiều điều thú vị qua ô cửa nhỏ. Vạn vật cứ thế vụt qua tầm mắt em. 9 giờ, đoàn xe đã có mặt ở Lăng. Chúng em được trở thành người yêu nước thực thụ trong buổi học ngày hôm ấy. Nhưng ngay sau đó, bạn cố gắng giúp đỡ và lục tìm trong ba lô quần áo mới cho em mặc. Dưới sự giúp đỡ của bạn, em đã dần lấy lại được bình tĩnh và trở nên sạch sẽ, gọn gàng hơn. Chuyến đi ấy không chỉ đem lại cho em kĩ năng sống bổ ích mà còn là sợi dây gắn kết tình bạn của chúng em. Đối với em, An luôn là người bạn tốt bụng và dễ thương nhất.
Câu 1: Câu Chuyện Kể Theo Ngôi Thứ 3
Câu 2: Không Biết Ai Trồng Cây Hoàng Lan
Câu 3: cả cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà. Dùng Biện Pháp Nhân Hóa
Câu 4: Vì Đó Là Những Cánh Hoa Của Ông 1 Người Đi Lính Và Đã Hi Sinh
Câu 5: Gia Đình là Tổ Ấm Nơi Chúng Ta Sống. Và Các Người Trong Gia Đình Đầu Từng Sống Và Ăn Ở Đấy. Một Nơi Chôn Rau Cắt Rốn