Đậu Lê Khôi Nguyên
Giới thiệu về bản thân
Chủ tịch Hồ Chí Minh là nguồn cảm hứng bất tận cho thơ ca cách mạng Việt Nam. Trong số những tác phẩm viết về Người, bài thơ "Thăm cõi Bác xưa" của nhà thơ Tố Hữu đã để lại trong lòng em những ấn tượng và cảm xúc sâu sắc nhất. Bài thơ không chỉ là một tiếng lòng thành kính, xót thương của tác giả khi thăm lại nơi ở của Bác sau ngày Người đi xa, mà còn là bức tranh chân thực về lối sống giản dị, cao đẹp của vị lãnh tụ vĩ đại.
Bước vào "cõi Bác xưa", người đọc như được hòa mình vào một không gian thiên nhiên thanh bình, quen thuộc của làng quê Việt Nam. Nơi Bác sống không có cung điện nguy nga, mà chỉ có "đường xoài hoa trắng", "hương bưởi cam thơm", và "rào râm bụt đỏ hoa quê". Những hình ảnh mộc mạc ấy gợi nhắc về một tâm hồn yêu thiên nhiên tha thiết của Bác. Thiên nhiên nơi đây như cũng mang hơi ấm của Người, quấn quýt và tràn đầy sức sống.
Càng đi sâu vào nơi ở của Bác, em càng xúc động trước lối sống giản dị đến ngỡ ngàng của một vị Chủ tịch nước:
"Nhà gác đơn sơ, một góc vườn Gỗ thường mộc mạc, chẳng mùi sơn Giường mây chiếu cói, đơn chăn gối Tủ nhỏ vừa treo mấy áo sờn..."
Những từ ngữ như "đơn sơ", "mộc mạc", "chiếu cói", "áo sờn" đã khắc họa rõ nét cuộc sống thanh bạch của Bác. Tiền tài, vật chất xa hoa không thể làm lung lạc một nhân cách lớn. Đồ đạc của Bác ít ỏi, đơn sơ là thế, nhưng tình yêu thương của Người dành cho nhân dân, cho các em nhỏ thì lại vô bờ bến. Hình ảnh "chồng thư mới mở", "gió động rèm" khiến người đọc có cảm giác như Bác vừa mới ở đây thôi, vẫn đang dõi theo và lo lắng cho tiền tuyến, cho đàn con trẻ.
Nỗi đau buồn trước sự ra đi của Bác không chỉ thể hiện ở con người mà còn thấm đẫm vào cảnh vật. Tác giả đã nhân hóa con cá rô, cây dừa để gửi gắm lời an ủi, động viên: "Con cá rô ơi, chớ có buồn", "Dừa ơi, cứ nở hoa đơm trái". Bác đã đi xa, nhưng tình cảm và đôi bàn tay chăm sóc của Người vẫn như còn mãi nơi này.
Khép lại bài thơ, Tố Hữu đã đúc kết lại một cách trọn vẹn nhất về cuộc đời và đạo đức của Người:
"Chỉ biết quên mình, cho hết thảy Như dòng sông chảy, nặng phù sa."
Phép so sánh "như dòng sông chảy, nặng phù sa" vô cùng đắt giá. Dòng sông lặng lẽ mang phù sa bồi đắp cho hoa màu, cho sự sống đôi bờ mà không hề đòi hỏi nhận lại điều gì. Bác Hồ của chúng ta cũng vậy, Người hiến dâng trọn vẹn cuộc đời cho đất nước, cho nhân dân một cách tự nguyện và thầm lặng nhất.
Bài thơ "Thăm cõi Bác xưa" bằng thể thơ thất ngôn giàu nhạc điệu, ngôn ngữ giản dị mà hàm súc đã chạm đến trái tim của hàng triệu độc giả. Đọc bài thơ, em không chỉ thêm kính yêu, biết ơn Bác Hồ mà còn tự rút ra cho mình bài học sâu sắc về lối sống giản dị, biết yêu thương và sẻ chia. Tác phẩm của Tố Hữu chắc chắn sẽ còn sống mãi cùng thời gian, như chính hình bóng Bác vẫn luôn vẹn nguyên trong tâm thức mỗi người dân Việt Nam.
- Sự xúc động, bồi hồi khi nhớ về Bác: Qua cách gọi tên thành kính ("Bác", "Người") và tiếng thán từ nghẹn ngào: "Ôi lòng Bác vậy, cứ thương ta".
- Sự thấu hiểu và trân trọng lối sống giản dị của Bác: Nhà thơ quan sát và cảm nhận từng kỷ vật đơn sơ: "nhà gác đơn sơ", "gỗ thường mộc mạc", "giường mây chiếu cói", "mấy áo sờn".
- Sự đồng điệu trong nỗi đau mất mát: Tác giả như trò chuyện thay lời cảnh vật, muông thú để bày tỏ nỗi nhớ Bác: "Con cá rô ơi, chớ có buồn", "Dừa ơi, cứ nở hoa đơm trái".
- Lòng ca ngợi, biết ơn đức hy sinh của Người: Định nghĩa về cuộc đời Bác bằng hình ảnh so sánh đẹp đẽ: "Chỉ biết quên mình, cho hết thảy / Như dòng sông chảy, nặng phù sa."