Trần Ngọc Hân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Ngọc Hân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

– Đây là thể thơ năm chữ.

– Căn cứ xác định thể thơ: Số chữ trong mỗi dòng thơ, cụ thể là năm chữ trong mỗi dòng.

Câu 2:

– Gieo vần chân.

– Cụ thể: "đỏ" gieo vần với "nhỏ".

Câu 3:

– Chủ đề: Ngợi ca vẻ đẹp thiên nhiên, đặc biệt là sức sống mãnh liệt của mầm non nhỏ bé.

– Căn cứ xác định chủ đề:

+ Nhan đề: "Mầm non".

+ Từ ngữ, hình ảnh chủ đề: "mầm non nho nhỏ", "nằm nép lặng im", "bật chiếc vỏ rơi", "đứng dậy giữa trời",...

Câu 4:

– Nhan đề phù hợp với nội dung văn bản.

– Bài thơ xoay quanh hình ảnh mầm non – biểu tượng của sự sống, khởi đầu, niềm hi vọng.

=> Nhan đề khái quát được nội dung và cảm hứng chính của bài thơ.

– Ví dụ: Hình ảnh mầm non trong bài thơ rất phù hợp với nội dung của văn bản bởi đó là một mầm non nhỏ bé đang ẩn mình dưới cành bàng trong mùa đông lạnh giá rồi mạnh mẽ thức dậy, vươn mình khi xuân đến. Do đó, hình ảnh mầm non không chỉ miêu tả một hiện tượng tự nhiên mà nó còn là biểu tượng cho sự tái sinh của vạn vật khi xuân về, đồng thời nó còn gợi liên tưởng đến sức sống mãnh liệt, niềm tin và khát vọng vươn lên trong cuộc sống. Vì vậy, nhan đề của bài thơ vừa bao quát được nội dung của bài thơ, vừa thể hiện cảm hứng trân trọng, yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống.

Câu 5:

– Thông điệp: Con người cần có niềm tin, nghị lực và khát vọng vươn lên trong cuộc sống, dù trong hoàn cảnh khó khăn hay tăm tối vẫn ẩn chứa sức sống để đổi thay.

– Lí giải:

+ Vì cuộc sống luôn có thử thách và biến động, con người không thể tránh khỏi những lúc khó khăn, thất bại hay mất niềm tin.

+ Nếu thiếu nghị lực và khát vọng, con người dễ buông xuôi, đánh mất cơ hội để vươn lên và làm lại từ đầu.

+ Niềm tin và nghị lực giúp con người mạnh mẽ vượt qua nghịch cảnh, giống như mầm non vẫn ẩn mình trong mùa đông lạnh giá, chờ ngày bật dậy khi xuân đến.




câu 1:

Phương thức biểu đạt chính: Thuyết minh.

Việc đặt tên quán phở bao gồm những quy luật sau:

− Dùng tên cúng cơm của người chủ hoặc tên con để đặt cho tên gánh, tên hiệu. Ví dụ: phở Phúc, phở Lộc, phở Thọ,...

− Lấy một đặc điểm tật nguyền trên cơ thể người bán phở để đặt cho tên gánh, tên hiệu. Ví dụ: phở Gù, phở Lắp, phở Sứt,...

Câu 2:

− Tác giả đã nói về phở trên những phương diện sau:

+ Thời điểm thích hợp để ăn phở: Phở ăn bất cứ vào giờ nào cũng đều thấy trôi cả. Sớm, trưa, chiều, tối, khuya, lúc nào cũng ăn được.

+ Những quy luật trong việc đặt tên cho quán phở: Tên người bán phở thường chỉ dùng một tiếng,... người sành.

+ Sự mai một của tiếng rao bán phở trong đời sống hiện nay: Tại sao, bây giờ Hà Nội vẫn có phở, mà tiếng rao lại vắng hẳn đi?

− Cái nhìn của tác giả về phở: Cái nhìn trân trọng, yêu quý và cũng xen chút tiếc nuối vì trong đời sống hiện nay phở đã mất đi phần nào những yếu tố bình dị, đặc trưng của nó.

Câu 3:

− Đề tài: Phở.

− Chủ đề: Ca ngợi món phở − một món ăn truyền thống đặc sắc, tinh tế và gắn bó sâu sắc với đời sống của người Việt, đặc biệt là người Hà Nội.

Câu 4:

− Tình cảm của tác giả đối với phở:

+ Nguyễn Tuân thể hiện sự yêu mến, trân trọng những gì bình dị mà thân thuộc của món phở Hà Nội.

+ Tác giả cũng thể hiện sự tự hào, sự hoài niệm về món ăn thấm đượm tinh thần dân tộc này.


Câu 1:

Phở đối với tôi không chỉ là một món ăn mà là cả một ký ức, một phần hồn Việt thân thương. Mỗi khi thưởng thức bát phở nghi ngút khói, tôi cảm nhận được sự hòa quyện tinh tế của nước dùng ninh xương trong veo, đậm đà vị ngọt thanh, thơm cùng mùi thơm nồng của quế, hồi, thảo kết, đánh thức mọi giác quan. Những sợi thịt bò tái sinh hồng tươi rói hay thịt gà xé phay, thêm chút hành lá xanh mơn mởn, chút rau thơm tươi mát, tất cả tạo nên một bức tranh ẩm thực đầy màu sắc và hương vị, nhắc nhở về huingw vị quê nhà và sự ấm áp của cơm đình. Phở là món ăn gắn kết mọi người, từ quán bar blockchain hè bình dân đến những nhà hàng sang trọng, nơi mọi người cùng chia sẻ câu chuyện, niềm vui, nỗi buồn, có thể hiện sự giao thoa văn hóa và lòng sâu của khách hàng Việt. Nó là tinh hoa ẩm thực, là niềm tự hào dân tộc, là hương vị không thể quên dù đi đâu xa.

Câu 1:

- Thể loại: tùy bút.

Câu 2:

- “Nghệ thuật” ăn quà của người Hà Nội: thể hiện qua việc “ăn đúng cái giờ ấy và chọn người bán ấy”, tức là chọn thời điểm ăn và chọn người bán món quà đúng mới thể hiện mình là người sành ăn.

Câu 3:

- Biện pháp tu từ: so sánh.

- Tác dụng:

+Tăng sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt

+ Gợi tả được hình ảnh con dao – dụng cụ hành nghề, vừa tái hiện được động tác đưa dao xắt miếng cơm một cách chuyên nghiệp, lành nghề của cô hàng cơm nắm.

+ Tăng tính sinh động, gợi hình cho câu văn.

Câu 4: 

Chủ đề của văn bản: miêu tả, ca ngợi cái hay, cái ngon của các thức quà Hà Nội.

Câu 5:

Đó là cái tôi lãng mạn, trữ tình, am hiểu sâu sắc về ẩm thực Hà Nội,…

Câu 6:

Qua tình yêu dành cho những món quà quê hương Hà Nội trong văn bản, em nhận thấy sự gắn bó với quê hương không chỉ là tình cảm vật tượng mà được thể hiện qua những điều điều cụ thể, gần gũi nhất, như chính những món ăn dân dã mà thân thương. Với mỗi người, quê hương là nơi có những hương vị đặc trưng, ​​gợi ý về ký ức tuổi thơ tiểu đềm và tình cảm gia đình ấm áp. Tình yêu chính là sợi dây vô hình kết nối ta với cội nguồn, tạo ta luôn nhớ, luôn thương và tự hào về nơi mình sinh ra, dù đi đâu xa, những món quà tặng vẫn luôn là “món ăn tinh thần” quý ​​giá, giữ lửa hướng tâm về nhà quê. Đó là biểu hiện sâu sắc nhất của lòng yêu nước, yêu quê hương, làm nên bản sắc riêng của mỗi người Việt Nam. 



“Bài học đường đời đầu tiên” là một trong những truyện đồng thoại nổi tiếng của nhà văn Tô Hoài. Thông qua nhân vật Dế Mèn cùng những thử thách, vấp ngã trong chặng đường đầu tiên của cuộc đời, Tô Hoài đã gửi gắm rất nhiều những bài học ý nghĩa về cuộc sống, đặc biệt là bài học dành cho giới trẻ. Trong truyện chúng ta hình dung rõ ràng về một chú Dế Mèn có nét đẹp cường tráng, khỏe mạnh hơn người nhưng tính cách thì xốc nổi hống hách, cuối cùng trước cái chết của người bạn, Dế Mèn đã rút ra cho mình những bài học đắt giá.

Nhân vật Dế Mèn được giới thiệu là chàng Dế Mèn thông minh, khỏe mạnh, cường tráng với sức khoẻ hơn người. “ Đôi càng của chàng ta mẫm bóng, những cái vuốt ở khoeo cứ cứng dần và nhọn hoắt, đôi cánh dài đến tận gót chân” Cũng chính bởi vậy Dế Mèn tỏ ra kiêu ngạo, hợm hĩnh, coi thường tất cả những người xung quanh, không xem ai ra gì.

Tạo ra cuộc gặp gỡ giữa Dế Mèn và Dế Choắt đã giúp người đọc hình dung được những đặc điểm về tính cách của nhân vật. Vì thói kiêu căng, hợm hĩnh nên Dế Mèn bỏ ngoài tai những lời cầu khẩn của Dế Choắt “thông ngách sang nhà ta hả, chú mày hôi như cú ấy…”Trước sự khốn khó và nỗi đau của đồng loại Dế Mèn không hề có sự cảm thông, chia sẻ mà ngược lại thằng thừng chà đạp lên nỗi đau nó. Những lời nói của Dế Mèn với Dế Choắt càng chứng tỏ chàng thanh niên mới lớn này có tính kiêu ngạo, hống hách, xốc nổi của tuổi trẻ và rồi đó sẽ là mầm mống tai họa sau này mà Dế Mèn sẽ phải trả giá.

Sự kiêu căng, hợm hĩnh của Dế Mèn được thể hiện rõ hơn cả qua hành động trêu ngươi chị Cốc. Dế Mèn cất tiếng hát véo von “vặt lông con Cốc cho tao, tao nấu tao nướng, tao xào, tao ăn”, rồi chui tọt vào hang, vắt chân tự hào về thành tích của mình. Thế rồi khi chị Cốc đi tìm kẻ trêu ngươi mình thì Dế Mèn sợ hãi chui tọt vào trong hang không nhúc nhích mặc kệ Dế Choắt đang phải chịu những trận mổ như trời giáng của Chị Cốc. Tình tiết này chứng tỏ Dế Mèn kiêu căng, hợm hĩnh nhưng lại đê hèn, không dám nhận những việc mình đã làm, bỏ mặc bạn bè trong cơn khốn khó. Trước cái chết của Dế Choắt mà nguyên nhân sâu xa là do mình, Dế Mèn đã rút ra được bài học đường đời đầu tiên, vô cùng thấm thía và đắt giá.