Lê Hồng Ngọc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Hồng Ngọc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Trong đoạn trích “Thổn thức gió đồng”, nhân vật “tôi” hiện lên với những biến chuyển tâm trạng tinh tế, chân thật trước sự đổi thay của làng quê và cuộc gặp lại dì Lam. Ban đầu, “tôi” trở về làng với cảm giác bất an, hụt hẫng khi chứng kiến sự thay đổi: tiếng còi xe, nhạc băng ầm ĩ đã thay thế lời ru, ruộng đồng thu hẹp, người nông dân bỏ cấy cày đi làm thợ xây. Tâm trạng ấy là nỗi xót xa, hoài niệm về một làng quê yên bình đang dần mất đi bản sắc. Khi gặp lại dì Lam, “tôi” thảng thốt, ngỡ ngàng, xen lẫn niềm vui bất ngờ. Cách “tôi” quan sát tỉ mỉ từng chi tiết về dì, về bé Cải, về sự bình thản trong ánh mắt dì cho thấy sự xúc động sâu xa nhưng đã trưởng thành, kiềm chế. Đặc biệt, khi chứng kiến mẹ khóc, “tôi” vừa bối rối, vừa tò mò, rồi nhận ra đó là giọt nước mắt của niềm vui, của sự tha thứ và đoàn tụ. Từ đó, tâm trạng “tôi” chuyển sang bình yên, tin tưởng: “Tôi tin cái tâm của dì Lam tôi đã an”. Diễn biến tâm trạng ấy cho thấy “tôi” không chỉ là người chứng kiến mà còn là người cảm nhận sâu sắc, trân trọng những giá trị bền bỉ của tình thân và sự an yên nội tâm giữa dòng chảy đổi thay. Câu 2:

Lễ kỉ niệm 50 năm ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước 30/04/2025 đã khơi dậy niềm tự hào dân tộc sâu sắc trong mỗi người Việt Nam. Giữa những hình ảnh xúc động về lá cờ đỏ sao vàng, về dòng người xếp hàng chờ xem diễu binh, vẫn còn đó những hành vi ứng xử thiếu văn hóa nơi công cộng khiến nhiều người trăn trở. Từ đó, vấn đề văn hóa ứng xử của thế hệ trẻ hôm nay trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết. Văn hóa ứng xử nơi công cộng là cách con người giao tiếp, cư xử với nhau và với môi trường chung ở những không gian mở như đường phố, công viên, lễ hội, phương tiện công cộng. Nó thể hiện qua lời nói, hành động, ý thức giữ gìn vệ sinh, tôn trọng người khác và tuân thủ quy tắc chung. Một xã hội văn minh không chỉ đo bằng kinh tế phát triển mà còn bằng cách ứng xử của con người trong đời thường. Thực tế cho thấy, thế hệ trẻ ngày nay có nhiều điểm sáng. Các bạn năng động, sáng tạo, sẵn sàng tham gia tình nguyện, hỗ trợ người già, nhặt rác sau lễ hội, xếp hàng trật tự. Nhiều video lan tỏa hình ảnh sinh viên nhường chỗ, giúp đỡ du khách nước ngoài đã tạo cảm hứng tích cực. Tuy nhiên, bên cạnh đó vẫn tồn tại những hành vi đáng buồn: chen lấn, xả rác bừa bãi, nói tục, chen chúc để livestream, quay clip phản cảm, thậm chí cãi vã, xô xát chỉ vì một vị trí xem pháo hoa. Những hành vi ấy không chỉ làm xấu hình ảnh cá nhân mà còn ảnh hưởng đến hình ảnh đất nước trong mắt bạn bè quốc tế. Nguyên nhân của thực trạng này đến từ nhiều phía. Một phần do ý thức cộng đồng chưa được giáo dục đầy đủ từ gia đình và nhà trường. Một phần do ảnh hưởng của mạng xã hội, khi nhiều bạn trẻ chạy theo “view”, “like” mà bỏ qua chuẩn mực. Ngoài ra, áp lực cuộc sống và tâm lý đám đông cũng khiến nhiều người mất bình tĩnh, hành xử thiếu kiềm chế. Từ trải nghiệm của bản thân, tôi nhận ra rằng văn hóa ứng xử bắt đầu từ những điều nhỏ nhất. Một lần đi xe buýt, tôi thấy một bạn nam nhường ghế cho cụ già dù bản thân đứng rất xa chỗ xuống. Hành động ấy không ồn ào nhưng khiến cả xe im lặng và mỉm cười. Tôi cũng tự nhắc mình: trước khi vứt một mẩu rác, hãy nghĩ đến người quét đường; trước khi chen lấn, hãy nghĩ đến người già, trẻ nhỏ phía sau. Để nâng cao văn hóa ứng xử, cần sự chung tay của cả cộng đồng. Gia đình cần làm gương, nhà trường cần đưa giáo dục kỹ năng sống vào chương trình học, xã hội cần tuyên dương những hành vi đẹp và phê phán kịp thời cái xấu. Bản thân mỗi người trẻ cần tự ý thức rằng: văn minh không phải là điều gì xa vời, nó nằm ở cách ta cúi xuống nhặt một mẩu rác, nói một lời “xin lỗi”, “cảm ơn” đúng lúc. Kỉ niệm 50 năm thống nhất đất nước là dịp để chúng ta nhìn lại và tự hỏi: chúng ta đã gìn giữ và phát huy những giá trị ấy bằng cách ứng xử của mình chưa? Một dân tộc anh hùng phải là một dân tộc văn minh. Và văn minh ấy bắt đầu từ chính cách mỗi người trẻ đối xử với nhau nơi công cộng. Khi mỗi cá nhân biết tôn trọng, biết sẻ chia, thì nơi công cộng sẽ trở thành không gian của niềm tin, của tự hào, đúng như tinh thần của ngày 30/04.

Câu 1:

Trong đoạn trích “Thổn thức gió đồng”, nhân vật “tôi” hiện lên với những biến chuyển tâm trạng tinh tế, chân thật trước sự đổi thay của làng quê và cuộc gặp lại dì Lam. Ban đầu, “tôi” trở về làng với cảm giác bất an, hụt hẫng khi chứng kiến sự thay đổi: tiếng còi xe, nhạc băng ầm ĩ đã thay thế lời ru, ruộng đồng thu hẹp, người nông dân bỏ cấy cày đi làm thợ xây. Tâm trạng ấy là nỗi xót xa, hoài niệm về một làng quê yên bình đang dần mất đi bản sắc. Khi gặp lại dì Lam, “tôi” thảng thốt, ngỡ ngàng, xen lẫn niềm vui bất ngờ. Cách “tôi” quan sát tỉ mỉ từng chi tiết về dì, về bé Cải, về sự bình thản trong ánh mắt dì cho thấy sự xúc động sâu xa nhưng đã trưởng thành, kiềm chế. Đặc biệt, khi chứng kiến mẹ khóc, “tôi” vừa bối rối, vừa tò mò, rồi nhận ra đó là giọt nước mắt của niềm vui, của sự tha thứ và đoàn tụ. Từ đó, tâm trạng “tôi” chuyển sang bình yên, tin tưởng: “Tôi tin cái tâm của dì Lam tôi đã an”. Diễn biến tâm trạng ấy cho thấy “tôi” không chỉ là người chứng kiến mà còn là người cảm nhận sâu sắc, trân trọng những giá trị bền bỉ của tình thân và sự an yên nội tâm giữa dòng chảy đổi thay. Câu 2:

Lễ kỉ niệm 50 năm ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước 30/04/2025 đã khơi dậy niềm tự hào dân tộc sâu sắc trong mỗi người Việt Nam. Giữa những hình ảnh xúc động về lá cờ đỏ sao vàng, về dòng người xếp hàng chờ xem diễu binh, vẫn còn đó những hành vi ứng xử thiếu văn hóa nơi công cộng khiến nhiều người trăn trở. Từ đó, vấn đề văn hóa ứng xử của thế hệ trẻ hôm nay trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết. Văn hóa ứng xử nơi công cộng là cách con người giao tiếp, cư xử với nhau và với môi trường chung ở những không gian mở như đường phố, công viên, lễ hội, phương tiện công cộng. Nó thể hiện qua lời nói, hành động, ý thức giữ gìn vệ sinh, tôn trọng người khác và tuân thủ quy tắc chung. Một xã hội văn minh không chỉ đo bằng kinh tế phát triển mà còn bằng cách ứng xử của con người trong đời thường. Thực tế cho thấy, thế hệ trẻ ngày nay có nhiều điểm sáng. Các bạn năng động, sáng tạo, sẵn sàng tham gia tình nguyện, hỗ trợ người già, nhặt rác sau lễ hội, xếp hàng trật tự. Nhiều video lan tỏa hình ảnh sinh viên nhường chỗ, giúp đỡ du khách nước ngoài đã tạo cảm hứng tích cực. Tuy nhiên, bên cạnh đó vẫn tồn tại những hành vi đáng buồn: chen lấn, xả rác bừa bãi, nói tục, chen chúc để livestream, quay clip phản cảm, thậm chí cãi vã, xô xát chỉ vì một vị trí xem pháo hoa. Những hành vi ấy không chỉ làm xấu hình ảnh cá nhân mà còn ảnh hưởng đến hình ảnh đất nước trong mắt bạn bè quốc tế. Nguyên nhân của thực trạng này đến từ nhiều phía. Một phần do ý thức cộng đồng chưa được giáo dục đầy đủ từ gia đình và nhà trường. Một phần do ảnh hưởng của mạng xã hội, khi nhiều bạn trẻ chạy theo “view”, “like” mà bỏ qua chuẩn mực. Ngoài ra, áp lực cuộc sống và tâm lý đám đông cũng khiến nhiều người mất bình tĩnh, hành xử thiếu kiềm chế. Từ trải nghiệm của bản thân, tôi nhận ra rằng văn hóa ứng xử bắt đầu từ những điều nhỏ nhất. Một lần đi xe buýt, tôi thấy một bạn nam nhường ghế cho cụ già dù bản thân đứng rất xa chỗ xuống. Hành động ấy không ồn ào nhưng khiến cả xe im lặng và mỉm cười. Tôi cũng tự nhắc mình: trước khi vứt một mẩu rác, hãy nghĩ đến người quét đường; trước khi chen lấn, hãy nghĩ đến người già, trẻ nhỏ phía sau. Để nâng cao văn hóa ứng xử, cần sự chung tay của cả cộng đồng. Gia đình cần làm gương, nhà trường cần đưa giáo dục kỹ năng sống vào chương trình học, xã hội cần tuyên dương những hành vi đẹp và phê phán kịp thời cái xấu. Bản thân mỗi người trẻ cần tự ý thức rằng: văn minh không phải là điều gì xa vời, nó nằm ở cách ta cúi xuống nhặt một mẩu rác, nói một lời “xin lỗi”, “cảm ơn” đúng lúc. Kỉ niệm 50 năm thống nhất đất nước là dịp để chúng ta nhìn lại và tự hỏi: chúng ta đã gìn giữ và phát huy những giá trị ấy bằng cách ứng xử của mình chưa? Một dân tộc anh hùng phải là một dân tộc văn minh. Và văn minh ấy bắt đầu từ chính cách mỗi người trẻ đối xử với nhau nơi công cộng. Khi mỗi cá nhân biết tôn trọng, biết sẻ chia, thì nơi công cộng sẽ trở thành không gian của niềm tin, của tự hào, đúng như tinh thần của ngày 30/04.